Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341994

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1994 lượt.

tới thăm anh.”
Trử Tụng vừa đi vừa suy nghĩ, anh vừa mới từ nhà trở về, ai lại tới thăm anh? Lẽ nào, là Kiều Ưu Ưu? Ý nghĩ này vừa xuất hiện đã khiến Trử Tụng hưng phấn và kích động, chạy như bay về phía xe đang đỗ gần đường bay. Người lính trẻ chạy vội theo sau, chạy việt dã nhanh như thỏ.
Lưu Nhị Lăng bước xuống từ chiếc máy bay bên cạnh Trử Tụng, nhìn thấy bóng dáng đắc ý của Trử Tụng đang chạy nhanh trên đường việt dã, trong lòng thấy rất khó chịu. “Hừ, hôm nay mặt trời mọc ở hướng Tây à? Dựa vào đâu mà anh ta có xe riêng đón đưa, còn mình thì phải ngồi xe công?”
“Đều là xe của công mà, như nhau cả thôi.” Người đi phía sau an ủi nói.
Lưu Nhị Lăng không phục, rít lên chửi: “Quên đi mà giống nhau, đây là xe bus!”
Những người khác đều đã lên xe, chỉ có mình anh ta vừa nhìn theo bóng chiếc xe sắp đi khuất vừa chửi bới.
“Này, nếu không lên thì đến xe bus cũng chẳng có mà ngồi đâu đấy, anh đành tự chạy bộ hai cây số về nhé!”
* * *
“Lái nhanh lên, nhanh lên!”
“Trung đội trưởng Trử, tốc độ như vậy đã nhanh lắm rồi, không thể nhanh hơn được đâu.” Anh lính tuy hơi lo sợ nhưng dưới chân đạp ga vẫn rất ổn định.
“Có gì mà không thể hay có thể? Đạp hết ga, nhanh lên!” Trử Tụng ngồi bên ghế phụ, anh đang nóng ruột nóng gan chờ được về nhà gặp vợ, nhưng người lính lại lo cho sự an toàn của tất cả mọi người trong sư đoàn, ngộ nhỡ ở đường nào đó bất ngờ có người đi ra, chẳng may lại đâm trúng thì phiền phức lắm. Hơn nữa sư đoàn đã quy định rõ ràng, lái xe trong doanh trại tốc độ không được vượt quá 40 km/h, vi phạm quy định sẽ bị phạt.
Trử Tụng chưa bao giờ cảm thấy chiếc xe chạy chậm như ngày hôm nay, nhìn thấy trước mắt là cửa sân tập thể nhưng chiếc xe vẫn chưa dừng hẳn, Trử Tụng đã bật cửa xe xông ra, lảo đảo suýt chút nữa ngã về phía trước, nhưng anh chẳng lo được nhiều thế, trong lòng chỉ nghĩ tới một việc duy nhất là chạy nhanh về nhà.
Anh lính cầm chiếc mũ bảo hiểm lên gọi lớn: “Trung đội trưởng, mũ của anh.”
Trử Tụng không nghe thấy, cũng không nhìn thấy, có mất quần anh cũng chẳng biết.
Anh bước một lúc năm bậc cầu thang, mấy giây sau đã lên tới tầng ba, bàn tay đang định mở cửa chợt thu lại ngay, hai tay cùng một lúc lục tìm chìa khóa trên người, lúc này mới phát hiện ra anh còn chưa thay bộ đồ bay trên người, chứ đừng nói tới chìa khóa.
“Cốc, cốc, cốc.”
Trong lòng Trử Tụng thấy rất hồi hộp, kích động. Nghĩ tới việc Kiều Ưu Ưu mở cửa cho anh, anh nên thể hiện như thế nào? Ôm một cái? Không được, trang trọng nhưng không thân mật. Hôn một cái? Thân mật nhưng không trang trọng. Đúng lúc anh đang chau mày chờ cửa mở, đầu óc nghĩ tới xem nên đưa tay ra trước hay đưa môi ra trước thì cửa mở ra.
“Ưu... mẹ?” Sự hưng phấn trên mặt Trử Tụng chợt đông cứng lại, nhìn thấy người phụ nữ có thần thái đoan trang, đến nheo mày cũng không bao giờ lộ rõ đang đứng ở cửa, cái tên Ưu Ưu đang nói ra lại vội vàng bị anh kiềm lại, “sao mẹ lại tới đây?”
“Tôi không thể đến à?”
“Không phải, con chỉ không ngờ tới.”
“Thế anh nghĩ là ai tới?” Bà Trử dựa vào cửa, hai tay khoanh trước ngực, con trai vẫn chưa vào nhà bà đã thẩm vấn.
Cửa được mở ra một chút từ đằng sau, khuôn mặt một người mẹ khác hiện ra, không giống như khuôn mặt của người mẹ trước, người mẹ này mặt mày hớn hở, cười trông rất đẹp, giữa hai hàng mày còn ánh lên tình thương hiền từ.
“Mẹ, mẹ cũng tới à?”
“Ừ!”
Bà Kiều gật đầu, “bọn mẹ ở nhà đều rảnh rỗi, cùng bàn bạc với mẹ con để tới đây thăm con.”
“Chỉ có hai người!?” Hy vọng trong lòng Trử Tụng lại được thắp lên, hai người mẹ đều tới rồi, với tính cách của hai bọn họ, không mang Kiều Ưu Ưu đi theo thì hiển nhiên là không phù hợp với mục đích đã định của họ.
“Ừ, bọn mẹ tới thăm con rồi đi luôn, sao con không vào nhà? Ồ, đây là trang phục bay à? Lần đầu tiên nhìn thấy, trông đẹp thật đấy!” Bà Kiều vui vẻ kéo Trử Tụng nhìn từ trên xuống dưới, càng nhìn càng thấy người con rể này rất được, nhưng mình lại có đứa con gái chẳng biết điều gì cả.
Nghĩ tới Kiều Ưu Ưu, bà Kiều nhìn về phía nhà vệ sinh. Thật trùng hợp, Kiều Ưu Ưu vừa mới bước vào nhà vệ sinh thì Trử Tụng đi vào nhà. Trước khi mở cửa, bà Trử còn dặn không được để lộ ra, bà muốn thám thính tình hình xem như thế nào.
Hy vọng càng lớn thì thất vọng càng nhiều. Trử Tụng một phút trước còn hưng phấn không biết để tay ở đâu, lúc này đây lại bị tạt một gáo nước lạnh từ đầu xuống chân, trái tim đóng băng rồi.
Bà Trử đi tới ghế sofa, ngồi xuống, “con vì nhìn thấy hai bà già này nên mới không vui hả, mặt xị xuống tới vai rồi kìa.”
“Đâu có, không phải thế.” Trử Tụng cười gượng gạo, kiên quyết thu lại nụ cười, “con vào trong thay quần áo.”
“Ưu Ưu không tới nên thấy rất khó chịu phải không?”
Trử Tụng đã đi tới cửa phòng ngủ rồi, nghe thấy mẹ đẻ mình nói vậy, trái tim như bị vỡ vụn thành trăm mảnh. Đây đúng là không phải mẹ đẻ, cái gì cũng nói ra, không nghĩ tới hậu quả.
Bà Trử nhìn anh không nói gì, lại châm chọc, “tới cũng để làm gì đâu, hai đứa nhìn nhau khó chịu, gặp mặt rồi lại gây g