XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341999

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1999 lượt.

rử Tụng trở về, nhìn thấy Kiều Ưu Ưu đang nằm ngủ say giấc trên giường, đèn ngủ mang đến sự ấm áp cho căn phòng. Ưu Ưu để đèn chờ anh, cô đang chờ anh trở về, điều này khiến trong anh trào dâng một cảm giác an tâm chưa từng có. Chắc cô không ngủ ngon bởi hai hàng mày đang cong lại, Trử Tụng vừa ngồi xuống giường thì cô chợt tỉnh.
Trử Tụng xoa nhẹ lên tóc cô, “không quen à?”
“Ừm.” Kiều Ưu Ưu nhẹ lên tiếng, vùi đầu xuống dưới gối. Không phải là chiếc giường nhà mình nên khi ngủ cô cảm thấy không yên tâm. Trử Tụng cởi áo khoác, kéo chăn nằm xuống bên cạnh cô, ôm cô vào lòng, anh ôm rất chặt, tạo ra một vòng tay ấm áp giúp cô yên tâm ngủ tiếp.
Kiều Ưu Ưu ngửi thấy mùi hương quen thuộc ấy chợt cảm thấy yên tâm hơn rất nhiều. Từ sau khi anh đi, cô phải mất mấy ngày mới có thể thích ứng với những đêm không có vòng tay anh. Cô cảm thấy đó thực sự là một loại độc dược khiến cô mê muội. Nếu trúng độc nặng hơn, chẳng may một ngày nào đó bọn họ chia tay, chắc cô phải mất rất nhiều thời gian mới có thể bỏ được thói quen ấy?!
Cô vừa nghĩ vậy vừa bất giác muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, thế nhưng Trử Tụng ôm cô chặt hơn, cô vùng vẫy một lúc cũng không thoát được.






“Ngủ đi.” Trử Tụng ép đầu cô xuống trước ngực mình khi cô ngẩng lên, thích thú nhắm mắt lại.
“Này!”
“Hử?”
“Lão gia, nô tỳ muốn đi vệ sinh, có thể nới lỏng tay được không?”
Trử Tụng nhíu mày rồi mở mắt ra, bắt gặp đôi mắt to tròn của cô đang nhìn thẳng vào anh, môi cô hơi khô, Trử Tụng muốn đưa tay lên chạm vào nhưng hành động của anh lại ngược lại với suy nghĩ của bộ não, môi anh thay cho ngón tay...
“Ưu Ưu, nói anh nghe” Trử Tụng liếm nhẹ tai cô, “ừm!”
Kiều Ưu Ưu rớm nước mắt, ôm lấy eo anh gật đầu liên hồi.
Trử Tụng cười, lúc khác thế nào không quan trọng, chí ít thì lúc này đây, trong trái tim cô có vị trí dành cho anh.
Chương 17
Kế hoạch đã định của hai bà mẹ là chỉ đưa Kiều Ưu Ưu tới đây rồi về, nhưng bỗng nhiên lại xuất hiện cái cô Đại Tiểu Kha kia, làm cho hai bà cảm thấy bất an vô cùng. Tuy hai đứa con không cãi nhau, không giận dỗi, nhưng chi bằng chúng cứ cãi nhau một trận thì tốt hơn.
Sáng ngày thứ hai, hai bà mẹ nhìn thấy đôi vợ chồng trẻ anh em rất ngọt ngào thì yên tâm hơn hẳn, vậy nên họ làm theo kế hoạch là trở về Bắc Kinh vào chuyến bay sáng hôm nay.
Trử Tụng và Kiều Ưu Ưu tiễn họ ra sân bay. Trên đường về, Kiều Ưu Ưu nhận được điện thoại từ mẹ cô.
“Có chuyện gì vậy mẹ?”
“Chứng minh thư của con mẹ cầm đi rồi.”
Kiều Ưu Ưu giờ mới nhớ ra, trước khi đến cô đưa chứng minh thư cho bà, tới giờ vẫn chưa lấy lại. Kiều Ưu Ưu vội vàng kéo tay Trử Tụng bảo anh quay đầu xe, hốt hoảng nói: “Chúng con bây giờ quay lại lấy luôn.”
“Đừng tới nữa, để mẹ cầm về đi.”
“Mẹ làm gì thế? Mẹ cầm về thì con làm sao mà về được?”
“Tới lúc đó Trử Tụng nhất định sẽ có cách đưa con về, Ưu Ưu à.” Bà Trử nói với giọng đầy ý tứ: “Không phải là mẹ không tin con mà là do tính khí con quá bướng bỉnh, mẹ sợ nếu hai con cãi nhau con lại xách hành lí bỏ đi. Mẹ và mẹ chồng con muốn đưa con tới là để hai đứa vun đắp tình cảm, chứ không phải đến để cãi nhau. Vậy nên đề phòng ngộ nhỡ… mẹ cũng không có cách nào khác. Ưu Ưu, con phải hiểu cho tấm lòng của mẹ, biết không?”
Tốt cái nỗi gì? Hay tại cô quá kém cỏi? Đến mẹ ruột của mình mà cũng chẳng hi vọng gì ở cô. Từ năm nay, khi đi tàu hỏa phải có chứng minh thư, cô thực sự là bị bỏ rơi rồi, muốn khóc cũng không khóc được nữa.
Trử Tụng đánh xe vào lề đường, nhìn bộ dạng thẫn thờ của Kiều Ưu Ưu, anh vội vàng kéo tay cô lại hỏi: “Có chuyện gì vậy? Em quên gì sao?”
Kiều Ưu Ưu mắt mở to tròn nhìn Trử Tụng, vẻ mặt vô tội đáng thương vô cùng, “Mẹ em thu mất chứng minh thư của em rồi… Trử Tụng, nếu anh mà khiến em tức giận rồi bỏ đi, em chỉ còn cách đi men theo đường ray tàu để về thôi.”
Trử Tụng nghe xong câu nói đó liền thở một hơi thật mạnh, vuốt nhẹ mái tóc cô, cười nói: “Vậy em đừng có bỏ đi.”
“Thế anh đừng có chọc tức em.”
“Được!” Trử Tụng kéo dài giọng, khởi động xe, “Kiều Ưu Ưu, em lúc nào cũng đúng hết.”
Kiều Ưu Ưu hân hoan ngoảnh mặt nhìn ra ngoài cửa sổ. Hai bà mẹ đúng thật đã quá lao tâm khố tứ để đưa cô tới đây, lại còn cầm mất chứng minh thư của cô để cô ở yên đây, vị trí của cô trong mắt người khác quan trọng tới vậy, cô nên cảm thấy vui mới phải. Nhưng sao cô cứ cảm thấy giống như mình vừa bị bán đi vậy.
* * *
Trử Tụng đưa Kiều Ưu Ưu tới cổng khu tập thể, nhưng cô không muốn xuống xe mà thương lượng với anh xem có thể cho cô vào trong doanh trại xem được không, cô còn muốn đi dạo trong sân bay, nhất là muốn xem máy bay chiến đấu thực. Tới đây hai ngày cô đã nghe thấy tiếng máy bay “ầm ầm” nhưng đến hình dáng chiếc máy bay như thế nào cô cũng chưa được nhìn thấy.
“Anh còn phải tới doanh trại, em về nhà trước đi. Anh đã nói với họ rồi, wifi đã được lắp cho em rồi đấy.”
Kiều Ưu Ưu nhìn cánh cửa từ đằng xa, “Em không thể vào xem được à?”
“Không được!”
Kiều Ưu Ưu làm d