Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341998
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1998 lượt.
n là người quen, một người quen “có ý đồ!?” Kiều Ưu Ưu thực sự không độ lượng đến vậy.
“Giữa hai vợ chồng với nhau, có va chạm cũng là điều khó tránh khỏi, cũng không thể không có xích mích, không cãi nhau không giận nhau thì không phải là vợ chồng. Nhưng hai con phải giải quyết các vấn đề này, chứ không nên tạo ra vấn đề mới.” Bà Kiều giảng giải sâu xa cho con gái về kinh nghiệm hôn nhân, bà thực sự lo sợ con gái mình có cuộc sống không hạnh phúc.
Bà Trử ngồi xuống ghế sofa, lạnh lùng ra lệnh: “Nói đi!”
“Nói gì ạ!”
“Nói gì ạ?” Bà Trử nhíu mày nhắc lại, ngẩng cằm chỉ về hướng đĩa bánh chẻo đang đặt trên bàn ăn.
“Được đấy, mẹ còn tưởng con ở đây cô đơn không ai nương tựa, hóa ra còn có người mang bánh chẻo đến cho con ăn cơ đấy.”
“Chỉ là đồng nghiệp thôi mà.” Trử Tụng ngồi xuống đối diện, nhún vai với vẻ mặt chẳng có chuyện gì xảy ra.
“Ồ, đồng nghiệp, thế cô ta có mang cho những nhà khác không?”
“Cái này thì con không biết, mẹ muốn biết thì đi hỏi chính cô ấy đi.”
“Binh!” Bà Trử đập mạnh một tay xuống bàn trà, “Trử Tụng, con đừng có bày trò này với mẹ. Hôm nay Ưu Ưu ở đây, mẹ giữ thể diện cho con nên không nói nhiều. Con dám gây ra chuyện gì khiến mẹ không nói ra được thì con cứ chờ đấy. Ngoài con ra mẹ còn có ba thằng con trai nữa cơ, một đứa không đánh lại được con nhưng mẹ không tin rằng cả ba đứa cộng lại không đánh nổi con đâu!”
“Mẹ à, mẹ đã sáu mươi tuổi rồi, con cũng là người ngoài ba mươi. Mẹ nghĩ tốt về con một chút có được không? Chỉ có mỗi một đĩa bánh thôi mà!”
Bà Trử cười lạnh nhạt, “mẹ không dày vò con nữa cũng được thôi, chuyện bánh chẻo mẹ không nói nữa. Mẹ muốn con sinh cho mẹ một đứa cháu, nhưng đã hai năm trôi qua rồi, cháu mẹ đâu? Nói bao nhiêu lần rồi, đổi doanh trại khác về sống gần nhà hơn một chút, nhưng con nào có chịu nghe, một năm chẳng gặp nổi con hai lần, con bảo mẹ làm sao nghĩ tốt về con được? Đến người làm mẹ con như mẹ đây bắt đầu chán ghét con rồi thì làm sao vợ con thấy con tốt được?”
Câu nói cuối cùng thật vô cùng thâm thúy, khiến cho Trử Tụng nghĩ tới nóng cả mặt, nhưng nghĩ lại thì đó là mẹ ruột của anh, anh phải nhường nhịn bà.
Trử Tụng giận dữ đứng dậy đi vào bếp, hạ giọng lẩm bẩm: “Đều là do bố nuông chiều quá mức, càng ngày càng quá đáng.”
Kiều Ưu Ưu đang định ra ngoài rót cốc nước thì Trử Tụng đã đứng chặn ngay trước cửa, cô đang tức sôi ruột, nhưng đang có hai bà mẹ ở đây nên cô mới không bộc phát ra. Vậy nên đàn bà tốt không chấp đàn ông, cô đi tới cửa rồi lại vòng trở lại.
“Để anh!”
Kiều Ưu Ưu đẩy tay anh ra khi anh đang muốn lấy chiếc cốc từ tay cô, trở lại đứng bên cạnh bà Trử tiếp tục ra vẻ bận rộn. Trử Tụng vẫn đứng đó nhìn cô, lâu tới nỗi khiến cô trở nên mất tự nhiên, tay chân vụng về.
“Á...”
Kiều Ưu Ưu trượt tay, cái bát sứ suýt chút nữa rơi xuống đất, bà Kiều đẩy cô ra ngoài.
“Đừng có ở đây thêm phiền nữa, ra ngoài đi.”
“Cả hai con đều ra ngoài đi, không giúp được gì thì đừng có gây thêm phiền phức.” Bà Trử nghiêng người len vào rồi đẩy cả Ưu Ưu và Trử Tụng ra ngoài, nhà bếp cuối cùng đã trở thành thiên hạ của hai người mẹ.
Hai bà mẹ đã nhiều năm không xuống bếp, nay lại vì các con mà tái xuất giang hồ. Họ muốn giúp các con nhiều thứ, không cần báo đáp cũng chẳng sợ khó khăn. Nhưng nếu như hai đứa con không chịu cố gắng, không chịu phối hợp thì hai người mẹ này không chỉ thất vọng mà còn đau lòng hơn nữa.
* * *
Kiều Ưu Ưu quyết định rồi, cô sẽ ở lại không về nữa, cho dù thế nào thì cô cũng phải tận mắt chứng kiến xem Đại Tiểu Kha rốt cuộc là muốn làm tiên nữ chốn nào, Trử Tụng trong lòng nghĩ gì? Nếu hai người họ thực sự là tình chàng ý thiếp, ân ân ái ái thì cô có thể rút lui, dù sao thì chuyện ly hôn cũng chẳng phải là tổn thất đối với cô, nhưng cái người mặc áo lính kia thì sao?
“Không phải em bảo là đi du lịch sao?”
Kiều Ưu Ưu cầm điều khiển ti vi, không ngừng chuyển kênh, mắt nhìn chăm chú vào màn hình, “không có chỗ nào để đi.”
“Vậy nên mới tới thăm anh?” Trử Tụng hạ thấp giọng hỏi khẽ. Đây rõ ràng là đang trêu chọc, có điều gì cần nói sao không nói cho tử tế? Sao lại cứ phải ở gần như vậy mới được?
Kiều Ưu Ưu dịch sang một bên, “là do mẹ tự sắp xếp, sáng sớm nay em mới biết phải tới đây, em còn tưởng được đi xem tượng băng điêu khắc cơ đấy.”
Trử Tụng nghiêng đầu trở lại, không còn đến gần cô nữa, hai người nhìn màn hình ti vi đang không ngừng chuyển kênh, không nói với nhau một lời nào.
Buổi tối, phòng ngủ chính dĩ nhiên là nhường cho hai bà mẹ, còn hai bọn họ thì ngủ trong phòng dành cho khách.
Thời tiết nơi đây còn lạnh hơn cả Bắc Kinh, trong phòng đã có đủ khí nóng rồi nhưng Kiều Ưu Ưu vẫn cảm thấy gió lạnh đang luồn qua khe cửa sổ đi vào, để chống chọi lại với cái lạnh, cô cuộn mình trong chăn từ sớm.
Trử Tụng tới doanh trại, trước khi đi anh bảo sẽ về ngay, Kiều Ưu Ưu cũng chẳng thèm để ý tới anh. Tuy vậy tới lúc đầu óc mơ hồ, cô cũng vẫn không quên để lại một chiếc đèn nhỏ chờ anh về, ánh đèn chiếu sáng bóng tối thường thấy trong căn nhà anh.
Khi T