Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1342006
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2006 lượt.
trà, hai người ôm lấy nhau rồi ngã xuống đất. Cái lạnh từ dưới sàn thấu từng tế bào trên cơ thể, Kiều Ưu Ưu lạnh tới mức run lên cầm cập.
“Ha ha!”
Trử Tụng không nhịn được cười phá lên, Kiều Ưu Ưu đấm anh, “Cười cái đầu anh!”
Trử Tụng thấp giọng nói thì thầm bên tai cô: “Anh vẫn chưa ra đâu.”
Kiều Ưu Ưu ngượng đỏ mặt, dụi đầu liên tục vào người anh, “Anh mau cút ra đi.”
“Chỗ này nhỏ quá, không ra được, hay là chúng mình khắc phục một chút.” Khi ngã xuống, anh luôn ôm lấy cô, khi chạm đất anh lại dùng cánh tay đệm xuống dưới người cô, lúc này anh lại càng ôm cô chặt hơn, chỉ dựa vào lực từ eo, anh đã hoàn thành việc chưa hoàn thành khi nãy!
Chân anh chạm vào mắt cá chân của Kiều Ưu Ưu, Kiều Ưu Ưu đau quá nhắm mắt rên nhỏ.
“Sao vậy?”
“Hình như, em giẫm vào mảnh thủy tinh rồi.”
Trử Tụng vội vàng lấy cánh tay chống vào ghế, dùng lưng đẩy bàn trà ra xa hơn, từ dưới đất ngồi lên thì nhìn thấy bàn chân Kiều Ưu Ưu đang bị một mảnh thủy tinh đâm vào và chảy máu.
Ôm ngang người Kiều Ưu Ưu và đặt cô ngồi lên ghế sofa, Trử Tụng trần như nhộng chạy khắp phòng tìm hộp thuốc. Kiều Ưu Ưu cảm thấy mình thật quá kém cỏi, cãi lộn xong cuối cùng lại lên giường. Đây có phải là việc đáng buồn nhất trong cuộc đời? Cãi nhau trở thành ném đồ vào nhau, ném đồ xong lại làm chuyện đó, rồi sau đó lại ngã lăn xuống dưới đất, người thì bị đập đầu, người thì bị thương ở chân, còn chưa kịp tới cao trào thì cả hai người đã bị chảy máu rồi.
Cô tiện tay kéo quần áo che lên người, vết thương ở bàn chân vẫn còn đang nhỏ máu, Kiều Ưu Ưu đứng dậy, nhón gót chân, cẩn thận tránh xa các mảnh thủy tinh. Nhưng vừa mới đi được hai bước thì Trử Tụng đã chạy tới ôm cô vào phòng ngủ.
“Chân của anh…”
“Cứ quan tâm tới bản thân em đi đã.” Trử Tụng đặt cô xuống, nhìn cô chằm chằm rồi nâng chân cô lên thổi nhẹ, anh lấy cồn ở trong hộp thuốc ra, “Em chịu đau một chút nhé!”
“Ui… ui.” Kiều Ưu Ưu mím môi thật chặt chịu đau, ngón tay bấu chặt xuống ga trải giường.
Cũng may là vết thương không sâu, chỉ hơi dài, cầm được máu là không sao. Trử Tụng đang định cất đồ vào trong hộp thuốc thì Kiều Ưu Ưu chỉ vào chân anh, “Chân anh thì sao?”
“Anh không sao.”
“Thôi đi!"
Kiều Ưu Ưu không nghe lời anh, cô cúi xuống kéo chân anh đặt lên trên giường. Bàn chân Trử Tụng cũng bị một miếng thủy tinh đâm vào, vết thương sâu hơn của cô rất nhiều.
Kiều Ưu Ưu giận dữ nói: “Anh nhìn đi!”
“Da anh dày, không có cảm giác gì cả.”
“Làm thế nào bây giờ? Đã bị mắc vào trong rồi.”
“Rút ra thôi, để anh.” Nói xong, anh tự nhấc bàn chân mình lên, dùng hai ngón tay kéo mảnh thủy tinh ra, mắt không hề chớp, nhưng máu lại chảy ra rất nhiều. Miếng thủy tinh đó giống như vừa đâm vào trong tim Kiều Ưu Ưu, tim cô chợt đau nhói, vội vã lấy miếng bông dán lên trên, miệng không ngừng nhắc đi nhắc lại phải cầm máu.
“Đâu có, là thơm đấy chứ, có dùng tay đâu.”
Kiều Ưu Ưu nhấc chân định đá anh nhưng lại bị anh chặn lại, “Đừng đá nữa, đây là hạnh phúc nửa đời còn lại của em, cũng là tổ tông của con trai em, đá hỏng rồi thì phiền phức lắm đấy.”
“Hỏng mới tốt đấy, không còn thì có nghĩa là tạo phúc cho thiên hạ.”
“Anh đâu có vĩ đại đến thế. Ưu Ưu, lúc nãy khi ở dưới cơ thể anh, không phải em kêu lên như con mèo tìm bạn sao, sao bây giờ nói chuyện lại chẳng có sức thuyết phục nào cả.”
Kiều Ưu Ưu ra sức đẩy anh từ trên giường xuống dưới đất, kéo chăn trùm kín người, giữ chặt chăn không buông tay, kệ Trử Tụng có nói gì thì nói cô cũng không chịu chui ra.
Chương 19
“Anh đi đây!”
Kiều Ưu Ưu vẫn cuộn tròn trong chăn, không động đậy gì.
“Anh đi thật đây!”
“Đi thì đi đi, tốt nhất là đừng có mà quay lại nữa!” Kiều Ưu Ưu nằm ở dưới chăn, rầu rĩ trả lời. Đúng thật là chỉ giúp anh ta thỏa mãn, trời tối như vậy rồi mà lại còn quay người đi mất, để lại một đống hạt giống trên người cô, thật là người đàn ông vô lương tâm!
Trử Tụng mặc xong quần áo, ngồi xuống bên giường, ôm lấy cô qua lớp chăn, trong giọng nói chất chứa đầy sự dịu dàng: “Tối nay anh phải bay tuần đêm, từ lúc bước vào nhà họ đã liên tục gọi điện giục đi rồi. Ưu Ưu, em nghỉ sớm đi.”
Máy bay, máy bay, anh cứ đi theo cái máy bay của anh đi! Đi mà ngủ cùng máy bay, bảo máy bay sinh con cho anh đi! Kiều Ưu Ưu túm chặt ga trải giường, chỉ muốn xé cái ga ra thành nhiều mảnh.
Anh nhìn thấy cô không giãy giụa nữa, cũng không nghe thấy cô nói gì nữa, cuối cùng vẫn đi mất, căn phòng trống vắng chỉ còn lại một mình cô. Kiều Ưu Ưu cuốn chăn thật chặt quanh người, rõ ràng là trong căn phòng rất ấm áp, nhưng sao cứ có cảm giác lạnh lẽo vô cùng. Tối qua anh ôm cô ngủ, hôm nay cô chỉ còn biết ôm cái gối!
* * *
Cuộc sống của Kiều Ưu Ưu rất đơn giản, cô ở nhà lên mạng, ngủ, xem ti vi, hoặc gọi điện thoại buôn chuyện với bạn. Bữa trưa được một anh lính trong doanh trại mang tới đưa cho cô, bên ngoài quá lạnh, dù được đặt bên trong hộp giữ nhiệt nhưng khi cầm vào nhà nó cũng đã nguội đi không ít. Kiều Ưu Ưu