XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342162

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2162 lượt.

thơ thẩn nhìn đồ ăn đang quay tròn trong lò vi sóng. Trử Tụng đang làm gì? Đang bay sao? Mỗi ngày cô đều có thể nghe thấy tiếng động cơ máy bay, nhưng lại không thể nhìn thấy hình dáng chiếc máy bay, lúc này chẳng biết anh đang trốn trong đám mây nào?
Sau khi ngủ trưa, Kiều Ưu Ưu cảm thấy có chút bức bí, nhìn ra cửa sổ lại thấy ngoài trời đang có tuyết. Kiều Ưu Ưu mặc quần áo thật dày, đội mũ và đeo găng tay nhìn như một con gấu, bước từng bước xuống nhà.
Ngoài trời lạnh như cắt, chỉ có thể để hở đôi mắt ra ngoài, nhìn thế giới đang bị bao phủ bởi một màu xám. Khung cảnh bên ngoài khu tập thể rất đẹp, chỉ là khi đến mùa đông, cây cối đều đã rụng hết lá, thảm cỏ đã trở thành một khoảng màu nâu vàng, sắc xanh duy nhất còn tồn tại chính là những hàng cây bùi tía.
“Cô ơi!”
Đột nhiên có giọng nói của một cô bé gọi cô, Kiều Ưu Ưu không chắc chắn có phải đang gọi cô hay không, nhưng vẫn quay đầu lại nhìn. Đó là một cô bé chừng năm, sáu tuổi, mặc một chiếc áo khoác lông vũ màu hồng, đội mũ len màu hồng và đeo khăn quàng cổ màu trắng. Khuôn mặt trắng trẻo phúng phính, cái mũi đỏ lên vì bị lạnh, đôi mắt to tròn đang nhìn cô.
Kiều Ưu Ưu đi tới, khó khăn ngồi xuống để nhìn đối diện cô bé.
“Cô ơi, cô xinh thật đấy!”
Kiều Ưu Ưu trong lòng rất sung sướng, ngoác miệng ra cười, “Cám ơn cháu, cháu cũng rất xinh, tên cháu là gì?”
“Cao Nhiễm Nhiễm.”
“Nhiễm Nhiễm.” Kiều Ưu Ưu nói nhẹ, “Chào cháu, cô là Ưu Ưu!”
Kiều Ưu Ưu giơ bàn tay đang đeo găng thật dày ra, Cao Nhiễm Nhiễm vui vẻ đưa bàn tay nhỏ của mình ra nắm lấy, Kiều Ưu Ưu vuốt nhẹ mũ của cô bé, “Từ giờ trở đi, chúng ta đã là bạn rồi, người bạn nhỏ Nhiễm Nhiễm.”
“Cô Ưu Ưu, người bạn lớn.”
Kiều Ưu Ưu vừa nghe vậy liền bật cười, cái tên này dài thật. Nhưng đứa bé này thực sự rất đáng yêu, trên cái mũ len còn có hai cái tai gấu.
“Cháu có lạnh không?”
Nhiễm Nhiễm lắc đầu: “Cô Ưu Ưu, cô có lạnh không? Nếu cô lạnh, có thể cùng cháu chạy bộ. Bố cháu nói, tập thể dục sẽ không lạnh nữa.”
Chạy bộ? Kiều Ưu Ưu bao năm qua chưa chạy bộ bao giờ, đến cái máy chạy bộ cũng chưa từng tập, nhưng lời đề nghị của cô bé bất ngờ khiến cô muốn thử xem sao.
“Được thôi, Nhiễm Nhiễm đưa cô chạy cùng với nhé!”
“Vâng. Cô cứ theo cháu.” Nhiễm Nhiễm kéo tay cô, quay người chạy hướng về phía cửa lớn khu tập thể.
Bọn họ chạy rất chậm, Ưu Ưu nhìn thấy người bạn nhỏ ở bên cạnh là cảm thấy thích, “Nhiễm Nhiễm, lạnh thế này sao cháu lại tự chạy ra ngoài?”
“Bà nội cháu đang ngủ, cháu thấy tuyết rơi nên trốn ra ngoài chơi.”
“Như vậy không được đâu, lúc nữa bà nội ngủ dậy không tìm thấy cháu sẽ rất lo lắng đấy.”
Nhiễm Nhiễm chạy chậm lại, cái đầu nhỏ cúi xuống, “Bà nội không cho cháu ra ngoài chơi, bà nói bên ngoài rất lạnh.”
Đúng là rất lạnh, âm mười độ C, đây chưa phải lúc lạnh nhất, sau một tháng nữa có lẽ sẽ còn âm hai mươi độ.
“Thế mẹ cháu đâu?”
Nhiễm Nhiễm càng cúi thấp đầu, dáng người nhỏ bé đứng dưới tuyết, chỉ nhìn thôi cũng khiến người khác đau lòng. Kiều Ưu Ưu nhận ra mình vừa nói điều không nên nói, kéo bàn tay nhỏ của cô bé nói: “Chẳng phải Nhiễm Nhiễm đang dắt cô đi chạy bộ sao? Chúng mình cứ chạy trước, một lúc nữa tuyết tích lại, cô nặn người tuyết cho Nhiễm Nhiễm, có được không?”
“Được ạ, được ạ, làm người tuyết. Bà nội lúc nào cũng nói trời quá lạnh, không cho cháu chơi tuyết. Tuyệt quá tuyệt quá, có thể nặn người tuyết.” Nhiễm Nhiễm vui quá nhảy cẫng lên rồi chạy đi, Kiều Ưu Ưu nhìn dáng vẻ vui mừng của cô bé cũng cảm thấy mình được vui lây. Chạy bộ, đi dạo và nặn người tuyết là những việc đã từng khiến Kiều Ưu Ưu phải chau mày và cô cũng chưa bao giờ nghĩ đến, nhưng khi thực sự làm rồi thì cảm giác lại rất tuyệt.
* * *
“Nhiễm Nhiễm, đây là…?” Kiều Ưu Ưu chạy Đông chạy Tây dưới sự dẫn dắt của Cao Nhiễm Nhiễm, đi qua một cánh rừng rồi tới trước một bức tường lớn, hai người thở hồng hộc rồi ngước lên nhìn bức tường.
“Cô ơi, theo quan sát của cháu, bức tường này là thấp nhất rồi đấy, hơn nữa gần đây cũng không có ai đi tuần.” Nhiễm Nhiễm hớn hở giải thích với Kiều Ưu Ưu phát hiện lớn của cô bé.
“Thế à? Vậy ở đằng sau bức tường là cái gì?”
“Là sân bay của doanh trại, cháu rất muốn vào xem nhưng bố cháu nói cháu còn quá nhỏ. Cháu muốn vào xem máy bay chiến đấu, máy bay chiến đấu ở trên ti vi đều rất đẹp.”
Kiều Ưu Ưu nhìn bốn phía xung quanh, nghĩ ngợi chút rồi nói: “Nếu Nhiễm Nhiễm đã muốn xem như vậy thì cô sẽ nghĩ cách cho cháu, được không?”
“Được ạ! Cô thật tuyệt!”
Kiều Ưu Ưu được khen nên hơi đắc ý. Theo quan sát của cô thì bức tường này cao khoảng hơn hai mét, nếu tìm mấy viên gạch xếp chồng lên nhau, sau đó để Nhiễm Nhiễm trèo lên cổ cô thì chắc sẽ nhìn thấy bên trong có gì. Nghĩ là làm. Kiều Ưu Ưu và Nhiễm Nhiễm bắt đầu hành động, họ nhặt những viên gạch ở xung quanh lại, chạy đi chạy lại cũng không thấy mệt, cả người nóng rực.
“Cháu có lạnh không?”
Nhiễm Nhiễm lắc đầu nhanh như chớp, “Cháu không lạnh.”
Xếp các viên gạch lên nhau được khoảng năm mươi cm, Kiều Ưu Ưu trèo lên trèo xuốn