Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342023

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2023 lượt.

thuyết phục chứ! Bạt tay hay dứt tóc thì hay hơn?”
Nữ thư ký cười gượng, giải thích nói: “Đâu có, làm gì có chuyện đó.”
“Có cũng là chuyện thường tình. Nếu là tôi, khung cảnh bạo lực như vậy tôi nhất định cũng phải chụp lại làm kỉ niệm, đăng lên blog gì đấy, không sao, người bình thường mà.” Kiều Ưu Ưu từ đầu đến cuối cũng chẳng thấy nhọc công, ở trong văn phòng xử lí hết tất cả, chỉ muốn băm vằm cái đôi gian phu dâm phụ đấy ra, khi ra tới cửa khuôn mặt cô như chẳng có chuyện gì xảy ra, tươi vui hớn hở.
* * *
Bộ dạng của Kiều Ưu Ưu cũng rất thê thảm, giầy không còn nữa, phải đi chân đất tới bãi đỗ xe phát hiện mới có một lúc thôi mà đã bị dán thẻ phạt rồi. Sau khi đánh mắng đôi gian phu dâm phụ ấy xong, tâm trạng Kiều Ưu Ưu rất tốt, bị dán thẻ phạt cũng chẳng cảm thấy làm sao, cô cười híp mắt cầm thẻ phạt lên rồi về nhà đi giầy.
Buổi trưa, Kiều Ưu Ưu về nhà mẹ chồng ăn cơm, nhân tiện báo cáo với bà Trử về tình hình con trai cưng của bà, ăn có tốt không, mặc có ấm không, có bị cô bắt nạt không.
Điều bà Trử quan tâm nhất vẫn là cái bụng của Kiều Ưu Ưu, bà dò hỏi thử xem đã có tình hình gì chưa, nhưng Kiều Ưu Ưu thành thực nói là không biết, không dùng biện pháp phòng tránh cũng không có nghĩa là chắc chắn sẽ có bầu. Thế nhưng cái đáp án “không biết” này với bà Trử lại là một tín hiệu tốt, một nửa khả năng hi vọng có cháu rồi.
Chẳng mấy khi mà bà Trử lại tỏ ra vui vẻ với Kiều Ưu Ưu như vậy, khi Kiều Ưu Ưu chuẩn bị về, bà còn cho người chất lên xe có đủ các loại đồ tẩm bổ, dặn đi dặn lại Kiều Ưu Ưu phải chú ý nghỉ ngơi, không được làm việc quá sức, phải thường xuyên về nhà ăn cơm.
Kiều Ưu Ưu gật đầu vâng dạ, khó khăn lắm mới đối phó được với mẹ chồng, lại còn phải về nhà ứng phó với mẹ đẻ thêm lần nữa. Làm mẹ quả thực là không dễ dàng gì nhưng người làm con như cô cũng có dễ dàng gì đâu, hai bà mẹ cứ nói đi nói lại bên tai cô những lời gần giống nhau, còn không cho cô tỏ vẻ bất mãn, chỉ cần thể hiện ra một chút mất kiên nhẫn nào thôi là sẽ bị giáo dục nặng nề.
Trên đường “chạy sô” cô nhận được điện thoại của Tả Khiên, cái tên đó cười như bị trúng tà trong điện thoại, Kiều Ưu Ưu nghe xong một phút sau cũng không hiểu ra là phải làm gì. Sau đó Tả Khiên dừng lại rồi nói: “Kiều Ưu Ưu cô đúng là chị em tốt, cô đúng là thần tượng của tôi.” Kiều Ưu Ưu hiểu rồi, chắc chắn là cái tin “ẩu đả” đã lan ra rồi. Tả Khiên báo cái tin đó đã bị dập kín rồi, nhưng cũng không dám đảm bảo là Trì Lâm không biết.
“Chuyện của Trì Lâm sao anh lại biết rõ thế? Tôi không biết Tả thiếu gia thích đưa chuyện như vậy từ lúc nào nhỉ?”
“Quan tâm một chút thôi, Trì Lâm cũng khổ lắm, thật đáng thương.”
Kiều Ưu Ưu cảnh giác nói: “Quan tâm thì được, nhưng đừng có mà có ý đồ gì khác, hai người không hợp đâu.”
Tả Khiên bị Kiều Ưu Ưu đả kích tới mức đau tim. Cô ta còn lâu mới là thần tượng của anh, anh đúng là không nên vì hiện tượng nhất thời ấy mà quên đi bản chất vốn có của con người Ưu Ưu.
* * *
Kiều Ưu Ưu về tới nhà thì gặp đúng người anh mà đã bao nhiêu năm qua không gặp, đang nằm ở ban công híp mắt tắm nắng. Đây là con người mặt mày cứng nhắc cả vạn năm, mỗi lần gặp đều chỉ có duy nhất một biểu cảm đó chính là chẳng có biểu cảm gì. Kiều Ưu Ưu đi rón rén từng bước nhỏ tới gần, nịnh nọt hỏi xem anh dạo này thế nào, có phát tài hay không, có nhân duyên tốt đẹp nào không… Thế nhưng người ta lại chẳng thèm mở mắt ra, chỉ lạnh nhạt “ừ” một tiếng coi như xong chuyện.
Tin tức hôm nay chắc chắn là được anh dập tắt rồi, cô vốn định nói một câu cảm ơn, nhưng nhìn bộ dạng anh chẳng nể nang gì như vậy, Kiều Ưu Ưu cũng chẳng quan tâm nữa. Dù sao cũng chẳng có cái đạo lí làm anh lại để mặc cho em gái mình chìm ngập trong hố sâu của dư luận.
“Anh và Trử Tụng vừa mới nói chuyện điện thoại với nhau rồi, tí nữa về nhà nhớ khai báo thành thật.”
Kiều Ưu Ưu đã đi một đoạn xa rồi mới nghe thấy âm thanh lười biếng của anh, cô quay ngoắt đầu lại nói vọng lên: “Anh đúng là đồ đàn bà!”
Chương 35
Kiều Ưu Ưu liên tục bị hai bà mẹ tiếp kiến, bị hỏi dồn liên tục rằng sống cùng với Trử Tụng có tốt đẹp không, có vui không, ở trong quân đội đã quen chưa. Không giống như mẹ của Trử Tụng, bà Kiều khó tránh được việc tỏ ra đắc ý trước mặt con gái mình, bà cảm thấy mình thật vô cùng anh minh sáng suốt khi đưa Kiều Ưu Ưu tới chỗ Trử Tụng. Bà thậm chí còn hơi hối hận vì không sớm làm như vậy.
Bà Kiều biết tính khí con gái mình không tốt, Trử Tụng từ nhỏ cũng chẳng chịu thiệt hơn bao giờ, bà luôn lo lắng không biết hai đứa nó có cãi nhau mỗi ngày hay không. Kiều Ưu Ưu dường như cố ý, bà lo lắng điều gì thì cô nói điều ấy, miêu tả khoa trương chuyện mình và Trử Tụng cãi nhau, lại còn đánh nhau bị thương, dẫn tới việc anh bị đình chỉ bay.
Khi nói những lời này, bàn tay Kiều Ưu Ưu vẫn lật quyển tạp chí, vô tư không có chút hối hận nào, thậm chí là hoàn toàn không để tâm. Bà Kiều nghe xong cuống lên, nhéo mạnh vào đầu cô “tam tòng tứ đức” được bà lôi ra hết để dạy cho Kiều Ưu Ưu.
“Kiều Ưu Ưu, với tính khí ngang ngạnh c