pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342025

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2025 lượt.

đành đợi đến khi nào Trì Lâm bớt giận và tha thứ cho cô.
Mỗi tháng gần đến một ngày cố định nào đó, cái cần tới lại chẳng thấy đây, Kiều Ưu Ưu vẫn không dám chắc nhưng cô ấy vẫn ngoan ngoãn vứt bỏ đôi giày cao gót và thay bằng đôi giày bệt, đề phòng ngộ nhỡ… Đồng nghiệp nhìn thấy Kiều Ưu Ưu thấp hơn ngày thường một chút, người đàn bà thường xuyên đi giày cao gót nay lại đi giầy bệt suốt cả tuần cho nên không ai là không cảm thấy kinh ngạc. Kiều Ưu Ưu lại tỏ vẻ mặt chẳng quan tâm nói: “Giầy cao gót đi nhiều nên chán rồi.”
Kiều Ưu Ưu làm việc được một tuần thì cũng dần quen với lịch trình công việc, chỉ là trước đây buổi tối cô thường rất dễ ngủ nhưng bây giờ lại thấy hơi khó khăn, Trử Tụng liên lục quấy quả là lí do thứ nhất; lí do thứ hai cũng không thoát khỏi anh, khó khắn lắm mới thuyết phục được anh ngắt điện thoại, nhưng cô lại vì vài câu nói của anh mà trằn trọc khó ngủ cả đêm. Kiều Ưu Ưu cảm nhận sâu sắc quầng thâm dưới mắt mình càng ngày càng nghiêm trọng, hơn nữa nếu có em bé, ngủ không đủ giấc cũng là điều đại kị. Tuy nhiên cô cũng không muốn vì điều này mà từ chối nhận điện thoại từ anh, vì thế cô vô cùng bối rối.
Trước khi tan làm, cô lại gặp Tống Tử Đồng, cô chưa gặp lại anh ta từ khi quay trở lại làm việc sau kì nghỉ, nghe nói anh ta đi công tác. Kiều Ưu Ưu chào hỏi anh ta với cách là cấp dưới, nhưng anh ta lại ngăn cô lại, hỏi cô kì nghỉ vừa rồi đã đi đâu chơi.
Kiều Ưu Ưu chẳng mấy khi cười rạng rỡ như vậy trước mặt anh ta, khuôn mặt dịu dàng của người phụ nữ hạnh phúc, “Đi thăm chồng nên em rất vui.”
“Vui là tốt rồi.” Tống Tử Đồng cười nhạt.
Kiều Ưu Ưu chợt cảm thấy, năm đó Tống Tử Đồng đã nói đúng, cô hoàn toàn không thích anh ta, chỉ coi anh ta là một mục tiêu để phấn đâu. Thích thực sự không phải là như vậy, không phải là liều mạng đuổi theo từng bước chân anh mà là cảm thấy vui sướng vì sự ưu tú của anh, cam tâm tình nguyện đứng đằng sau ủng hộ anh. Tuy về mặt tình cảm không có sự chung bước, khi anh thích cô thì cô lại không dành tình cảm cho anh, nhưng anh vẫn chưa bao giờ buông tay cô ra, chứ không phải giống như tình cảm của cô dành cho Tống Tử Đồng, chỉ trong hai năm, tất cả những tình cảm khi đó, thậm chí là một chút tình yêu cũng không còn gì.
* * *
“Sư huynh!”
Tống Tử Đồng đã rời đi, nhưng Kiều Ưu Ưu không gọi anh ta là lãnh đạo, cũng chẳng phải là anh Tống mà gọi anh là sư huynh giống như năm đó cô đã gọi. Tống Tử Đồng quay đầu lại lạ lẫm nhìn cô, nhìn thấy trong mắt Kiều Ưu Ưu lấp lánh như những giọt nước.
“Cám ơn anh, sư huynh.” Kiều Ưu Ưu cười một cách chân thành, nụ cười từ trái tim. Cám ơn anh năm đó đã từ chối em, như vậy em mới có cơ hội vô tình kết hôn với Trử Tụng, mới có cơ hội được ở bên cạnh người em yêu thực sự.
Sau khi làm rõ ràng về mặt tình cảm, Kiều Ưu Ưu cảm thấy bước chân mình trở nên nhẹ nhàng hơn rất nhiều, lại đúng vào lúc tan ca nên tâm trạng của cô lại càng vui vẻ. Vì sao cô càng ngày càng dựa dẫm vào anh? Vì sao khi biết anh nhận được Huân chương Hạng nhất thì cô lại cảm thấy đau lòng đến vậy? Vì sao chỉ vì mấy câu hỏi của Đại Tiểu Kha mà cô lại giận sôi người? Vì sao cô không muốn rời đi? Vì sao sau khi quay về lại có cảm giác mất ngủ vì nhớ nhung? Lí do rất đơn giản, thế nhưng Kiều Ưu Ưu lại luôn nhắm mắt làm ngơ. Vì cái gì? Lẽ nào không phải thích mà là yêu sao?
“Đồ ngốc!” Kiều Ưu Ưu không nhịn được cốc một cái vào đầu mình.
Ngồi vào trong xe, Kiều Ưu Ưu đặt tay lên trên bụng mình, lần đầu tiên cô bắt đầu hi vọng ở trong đó có một bé con, nếu là con gái thì tốt nhất.
Chiếc xe dần lướt ra khỏi Đài Truyền hình, Trì Lâm đứng ở ngoài cửa lớn, gió đang thổi mạnh. Kiều Ưu Ưu dừng xe chạy qua đó rồi nhét Trì Lâm vào trong xe, chỉnh tăng nhiệt độ rồi không nhịn được la mắng cô: “Trời mùa đông mà lại đứng đây hít gió lạnh, cậu có bệnh gì à?”
“Ưu Ưu, mình xin lỗi.”
Kiều Ưu Ưu run lẩy bẩy, suýt chút nữa đâm vào xe đằng trước.
“Mấy ngày qua mình tránh không gặp cậu, thực ra mình đã nghĩ rất nhiều, thể diện của mình thực ra có quan trọng đến thế không? Nghĩ tới nếu không phải do cậu quan tâm đến mình thì cậu có làm những chuyện như vậy không? Tuy lúc đó sau khi biết mình đã hơi tức giận vì cậu không giữ thể diện cho mình, nhưng sau khi bình tĩnh hơn mình lại cảm thấy cậu đã làm rất đúng.”
“Trì Lâm, cậu đừng làm như vậy, mình…” Kiều Ưu Ưu nhất thời không nói được gì, không biết nên nói gì.
“Ưu Ưu cậu đừng giận mình được không?”
“Cậu ngốc à? Sao mình lại phải giận cậu, mình còn đang sợ cậu oán hận mình, từ nay không thèm để ý tới mình nữa.”
Trì Lâm ngân ngấn nước mắt lắc đầu: “Sao có thể như vậy?”
“Thế thì tốt.” Kiều Ưu Ưu vươn người qua, đưa tay lau hết nước mắt nơi khóe mắt Trì Lâm, “Đừng khóc nữa, lúc đó mình làm như vậy quả thực là thiếu suy nghĩ, Trử Tụng đã thay cậu giáo dục mình rồi, lần sau nhất định sẽ không nóng vội như vậy.”
Trì Lâm nheo mày, bất mãn cằn nhằn: “Cậu còn muốn mình có lần sau nữa à?”
“Phù, mình nói sai rồi, hai ngày nay đầu óc hơi loạn một chút, đừng để ý tới mình, cứ co