Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342012

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2012 lượt.

ố lên”, người xem dần dần chia thành hai phe, người trong sân càng đánh càng hăng, người ngoài sân càng hét càng to, ai cũng hưng phấn chỉ muốn nhảy lên. Họ hò hét cổ vũ, âm thanh vang vọng trong không trung một lúc lâu.
Khi còi báo hiệu giải tán vang lên, sân bóng trên bãi biển vẫn chưa phân thắng bại, mọi người vẫn còn chưa muốn rời đi. Kết thúc tối nay là sự bắt đầu của một thử thách cam go hơn. Mọi người đều biết rõ như vậy, khóa huấn luyện thể lực trước đó chỉ là món khai vị, món chính vẫn còn đợi họ ở đằng sau.
Chương 38
Sáng sớm ngày 30 tết, Kiều Ưu Ưu dậy rất sớm. Nói một cách chính xác hơn thì cả đêm cô ngủ không ngon giấc, nửa tỉnh nửa mê dày vò cả đêm.
Kiều Ưu Ưu đứng trong nhà tắm, nhìn vào bản thân mình trong gương, không ngừng an ủi bản thân, nói: “Bình tĩnh nào, hít thở sâu, hít vào, thở ra, hít vào…”
Cô cầm cái que nhựa dài màu trắng đặt trên bồn rửa mặt lên, nhắm mắt rồi chậm chạp cúi đầu xuống.
“Kiều Ưu Ưu, tao đếm tới ba mày phải mở mắt ra, cùng lắm là sau này sẽ thử một lần nữa!”
Kinh nguyệt tháng này của cô đã chậm nửa tháng, từng ngày tưởng tượng khiến cô bị dày vò vô cùng, vì thế mới kiên quyết mua que thử về tự thử một lần. Cô lo sợ do mình kì vọng quá nên mới xuất hiện hiện tượng có thai giả, chu kì chậm vài ngày cũng không phải là chưa từng xảy ra, cô không kiềm chế được muốn biết đáp án, nhưng lại sợ sẽ bị thất vọng vì sự thực không như mình hi vọng. Cô luôn nói với mình rằng không nên nghĩ nhiều, như vậy cho dù không có được cũng sẽ không cảm thấy thất vọng. Thế nhưng bản thân lại dần không nhịn được và tưởng tượng, nếu có con, cô sẽ chăm sóc nó như thế nào? Nó sẽ giống cô hay không? Kiều Ưu Ưu rất mong mình sẽ có con gái, cô muốn cho con ăn mặc giống như một công chúa nhỏ, cùng mặc quần áo mẹ con thật đẹp.
Kiều Ưu Ưu hơi hé mắt, sau khi nhìn kĩ một vạch đỏ nhức mắt ở trên que thử, cô chợt cảm thấy thất vọng, nỗi buồn giống như ngọn sóng dâng trào ào ạt lên cô, chèn ép khiến cô chỉ muốn rơi nước mắt.
Kiều Ưu Ưu cảm thấy quá tủi thân, đây được gọi là cuộc hôn nhân khỉ gió gì vậy, những ngày tháng khốn khổ? Có chồng cũng như không có chồng, không bằng ly hôn cho xong chuyện, như vậy cô còn có thể đi tìm kiếm mùa xuân tiếp theo của mình, tìm một người chồng có thể ở bên cô mỗi ngày.
Nước mắt bắt đầu không chịu nghe lời mà ào ạt tuôn rơi, Trử Tụng đã đi hơn mười ngày rồi, mỗi đêm cô đều phải lấy chăn cuốn chặt quanh người mình, dường như làm vậy có thể thay thế cho vòng tay Trử Tụng. Không được nghe thấy giọng nói anh, cô chợt cảm thấy màn đêm dài dằng dặc, hình như đã ngủ rất lâu rồi nhưng khi mở mắt ra lại phát hiện vẫn là đêm tối. Cô rất muốn nghe giọng nói anh, muốn nghe từng tiếng từng tiếng anh gọi tên cô, giống như anh không thể rời xa mình. Kiều Ưu Ưu hối hận đã không ghi âm giọng nói của anh lại, như vậy có thể giải tỏa nỗi nhớ. Cô thậm chí còn bắt đầu hối hận vì ngày hôm đó đã gây sự với anh, cô nên ngoan ngoãn nghe lời anh, như vậy anh nói thêm được một câu thì cô sẽ có thể nhớ anh được nhiều hơn.
Tiếng khóc từ im lặng dần chuyển sang gào khóc, Kiều Ưu Ưu ngồi bên bồn cầu, không màng tới hình tượng mà ôm lấy một cuộn giấy vệ sinh to và khóc thật to, càng khóc càng tủi thân, càng tủi thân thì khóc lại càng đau đớn, thậm chí khóc tới mức đau đầu.
Kiều Ưu Ưu giống như con búp bê đã bị rút cạn kiệt linh hồn, ngồi đờ đẫn một chỗ, trên mặt vẫn còn nước mắt chưa khô. Cô nhận ra mình không thể khóc thêm được nữa, đứng dậy và tiến tới bồn rửa mặt, qua tấm gương là đôi mắt sưng húp của cô, đôi môi khô lại, tóc tai rối bù, trông giống như một góa phụ vừa bị bỏ rơi.
“Kiều Ưu Ưu, mày cũng có ngày hôm nay? Chẳng phải mày luôn tự huyễn hoặc với bản thân mình rằng không có ai bên cạnh thì có thể sống tự do tự tại hay sao? Bây giờ thì làm sao? Nhìn cái bản lĩnh của mày kìa, mày ở đây lấy nước mắt để rửa mặt, người ta thì lại chẳng biết gì, có khi lúc này còn đang ôm cái máy bay mà cười lớn ý chứ!”
Kiều Ưu Ưu vỗ ngực giúp bản thân mình nghĩ thoáng ra. Cô mở vòi nước chuẩn bị rửa mặt, nhưng que thử thai mình vừa vứt trên bồn rửa mặt lại xuất hiện thêm một vạch nữa.
Kiều Ưu Ưu dụi mắt không tin, cầm lên nhìn thật kĩ, lúc nãy rõ ràng là một vạch mà, từ lúc nào đã chuyển thành hai vạch rồi? Kiều Ưu Ưu chạy vào phòng ngủ, lục tìm cái hộp mà mình vừa vứt đi trong sọt rác. Cô nhìn vào hướng dẫn sử dụng, nhìn đi nhìn lại rồi nằm lên giường cười lớn không dứt.
Trên hướng dẫn sử dụng người ta ghi rõ ràng là sẽ bị chậm vài phút. Mà cô thì lại vội vàng tới mức không thèm đọc hết hướng dẫn sử dụng, chỉ nhìn qua kết quả mà đã vội đưa ra kết luận.
Vậy thì bây giờ có thể nói rằng cô có bầu rồi!
Có bầu rồi!
Kiều Ưu Ưu từ trên giường bật dậy, lẩm bẩm một mình: “Kiều Ưu Ưu, mày có thai rồi!” Từ thì thầm chuyển sang hò hét: “Có thai rồi! Ha ha ha! Trử Tụng, đây là giống của một mình em, anh đừng có nghĩ tới chuyện bảo con gái em gọi anh là cha!”
Cô vui sướng chỉ muốn nhảy lên, cũng may là lí trí đã kịp thời giữ cô lại, phụ nữ mang thai phải tránh hoạt