Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342013

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2013 lượt.

iện cho mỗi quốc gia buộc phải được tập hợp từ hải – lục – không quân, lấy tiêu chuẩn tổng hợp nhất để chọn ra đội ưu tú nhất.
Khóa huấn luyện này sử dụng chế độ đào thải, mỗi hạng mục sẽ có một cuộc thi, 50% những người có thành tích thấp nhất sẽ bị loại ra. Sẽ không vì tới từ các quân chủng khác nhau mà có hai tiêu chuẩn, tuyệt đối ai cũng như ai.
Triệu Kha vác trên lưng chiếc ba lô nặng và đi theo sau Trử Tụng, miệng không ngừng cằn nhằn: “Thật không công bằng, mẹ kiếp không công bằng, bình thường chúng ta tập luyện cái gì chứ? Họ là cái gì? Quân đặc chủng ai cũng như là không muốn sống nữa, cả năm chỉ luyện thể lực, chúng ta có bì nổi không? Đến cuối cùng chỉ giữ lại vài người bọn họ là xong, lại còn bắt chúng ta tới đây mất mặt làm gì?”
Bước đi của Trử Tụng càng ngày càng thoải mái, anh điều chỉnh nhịp thở nhìn Triệu Kha, nói: “Oán trách xong chưa?”
“Vẫn chưa!”
“Đừng nói nhiều nữa, không muốn bị bắn chết thì chạy nhanh lên cho tôi, chết rồi thì đừng có nói cậu đã theo tôi!” Trử Tụng và Triệu kha nói xong câu này liền xông thẳng lên phía trước với tốc độ nhanh hơn. Anh thừa nhận rằng Triệu Kha nói cũng có phần đúng, nếu so với quân đặc chủng, hải quân và lục quân, về mặt thể lực thì họ quả thực không có ưu thế. Nhưng ở trong quân đội là như vậy, mục đích của huấn luyện chính là ưu tú thắng, kém cỏi loại, người chịu đựng được thì sinh tồn, không muốn bị đào thải thì chỉ có một cách duy nhất là không được bị tụt về phía sau.
Triệu Kha tuy trong bụng đầy sự càu nhàu, nhưng vì thể diện của bản thân cũng vì thể diện của doanh trại, không thể bị đào thải nhanh như vậy được, ít nhất cũng phải đợi đến sau khi cuộc huấn luyện đi hết một nửa chặng đường, như vậy mới không bị mất mặt.






Đích đến của vác nặng chạy việt dã là bãi biển. Trời xanh nước biếc, bãi biển chưa qua khai thác vẫn còn sạch sẽ không bị ô nhiễm, sóng xanh tung lên bờ cát màu nâu nhạt. Đường đích là đường phân chia giữa hai dòng nước, người vượt qua vạch đích ngã xuống cạnh nhau mà không còn giữ lại chút hình tượng nào, ở bên kia là những người sống không được mà chết cũng không xong, đi thêm một bước nữa là cảm thấy trời như sắp hủy diệt họ vậy.
Trử Tụng và Lương Mục Trạch đều đã về tới đích, trong đám lính lục quân mặc quần áo rằn ri thì bộ quần áo màu xanh lam xen trắng của anh vô cùng nổi bật. Đặc điểm nổi bật nhất của quân nhân là dễ quen nhau, không phân quân chủng, không phân doanh trại, chỉ cần gặp nhau là có đủ chuyện để nói, Trử Tụng và bọn họ nằm ở điểm đích, nghỉ được một chút là bắt đầu hi hi ha ha nói chuyện với nhau. Thậm chí còn có người không kiềm chế được cởi luôn quần áo và chạy ra biển, không quan tâm tới kỉ luật mà đâm đầu xuống biển, khiến nước tung lên rất mạnh.
Lương Mục Trạch nằm ở một chỗ cách Trử Tụng không xa, khi Trử Tụng chạm tới đích, anh không giống như những người khác, hoàn toàn không thấy ngạc nhiên. Họ vẫn nhìn nhau như vậy, chẳng ai nói năng gì.
Trử Tụng đã an toàn vượt qua vòng đầu tiên, những người bị loại người thì oán giận, người thì thấy không nỡ, bọn họ đều cảm thấy không công bằng. Đại tá chỉ huy quân đội không nể tình gì mà đuổi bọn họ ra khỏi sân huấn luyện, đồng thời còn nói đây chính là kết cục của sự đào thải, bây giờ là bọn họ, lần tiếp theo sẽ là các cậu.
Gần như là không có thời gian nghỉ ngơi, sau khi tất cả mọi người về tới nơi thì bọn họ bị tập trung kéo xuống nước, ai nổi lên trên mặt nước trước thì người đó bị loại. Thử thách nhịp thở và sự nhẫn nại, không cung cấp cho bất cứ một dụng cụ hỗ trợ nào, chịu được thì sẽ thắng, không chịu được thì lập tức cuốn gói cút đi. Hải quân đương nhiên là chiếm được ưu thế trong vòng thi này, yêu cầu của quân đặc chủng là lên trời xuống biển nên chẳng có gì là không thể. Vậy nên lúc này Triệu Kha lại trách móc, bĩu môi vừa định nói gì thì liền bị Trử Tụng nhấn đầu xuống nước biển. Để không bị sặc chết, anh chỉ còn cách ngậm miệng.
“Tôi bị làm sao à mà phải so đo với anh ta?” Trử Tụng ném ra một câu rồi phủi mông đứng lên: “Đi đánh bóng chuyền đây!”
Cuối cùng họ đã được cho một buổi tối rảnh rỗi, những chàng trai cao lớn chơi vui vẻ trên bãi cát. Buổi tối chơi bóng chuyền trên bãi biển, ánh sáng duy nhất là ánh trăng vì thế nên trận bóng chuyền này quả thật hơi khó đánh nhưng mọi người vẫn hưng phấn cực độ, chơi hăng say.
Trử Tụng tham gia một chân, người đứng ở vị trí tương tự bên phía đối phương là Lương Mục Trạch. Có trùng hợp không? Hai người bọn họ lại đối đầu rồi. Triệu Kha ngẩng cổ lên xem Trử Tụng và Lương Mục Trạch tranh đấu không nương tay với đối thủ giống như hai người là kẻ thù của nhau. Lại còn nói không có mâu thuẫn gì, kẻ ngốc mới tin.
Lương Mục Trạch thắng ở chỗ có sức mạnh hơn, còn Trử Tụng có ưu thế là linh hoạt hơn, một trận bóng chuyền được triển khai từ xung quanh hai vị trí chủ lực này, ở bốn phía sân bóng người tới xem ngày một nhiều. Mọi người bắt đầu dự đoán xem bên nào sẽ thắng, không biết ai đã thay bên Trử Tụng hết “C