XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342010

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2010 lượt.

động mạnh, nhất là trong giai đoạn đầu của thai kì. Kiều Ưu Ưu đột nhiên lại thấy hơi lo lắng, lúc nãy cô khóc lóc như vậy, liệu có ảnh hưởng gì hay không?
Tết nhất mà vào bệnh viện, cho dù là khám thai thì dường như cũng không được may mắn cho lắm. Kiều Ưu Ưu quyết định để sau tết mới kiểm tra, những ngày này tự mình chú ý một chút là được rồi.
Kiều Ưu Ưu cầm điện thoại lên chỉ muốn được thông báo với tất cả mọi người, nhưng nhìn con số trên màn hình lại phát hiện ra người cô muốn thông báo nhất lại không nghe được điện thoại của cô, bố đứa bé không chịu trách nhiệm mà bỏ đi rồi. Kiều Ưu Ưu thất vọng thở dài, sờ lên cái bụng phẳng lì của mình rồi nói: “Con gái cưng à, bố con thật vô trách nhiệm, sau này đừng có hiếu thuận với ông ấy! Đợi tới khi ông ấy già rồi, không biết gì nữa thì ném ông ấy vào viện dưỡng lão, để ông ấy tự sinh tự diệt.”
Nói xong Kiều Ưu Ưu lại nghĩ, nói thêm một câu nữa: “Hay là mua thêm cho ông ấy vài chiếc máy bay đồ chơi, để ông ấy mỗi ngày đều ôm máy bay đi ngủ?”
* * *
Cho dù là 30 tết thì công việc của Kiều Ưu Ưu vẫn không thể ngừng nghỉ, cô vừa mới kết thúc kì nghỉ, lịch trình xếp dày đặc, muốn bỏ cũng không bỏ được. Cũng may là cô làm nghề đã nhiều năm nên chỉ cần chuẩn bị một chút là cũng không cảm thấy mệt. Chỉ là hôm nay tâm trạng cô rất tốt nên luôn bất giác mất tập trung, kịch bản cầm trong tay nửa ngày rồi mà chưa thể tổng kết và nhớ rõ.
“Này, hôm nay cậu làm sao vậy? Trông như đang bị thôi miên vậy.” Sở Hân Duyệt lại gần vỗ vào vai Kiều Ưu Ưu.
Kiều Ưu Ưu cố tỏ ra vẻ bận rộn với việc xử lí kịch bản, “Có sao đâu.”
“Có mỗi mấy trang giấy thôi, nếu như trước đây thì cậu đã thuộc làu rồi, hôm nay tới giờ vẫn chưa làm xong, lại còn nói có sao đâu, ai mà tin được?”
“Cậu rảnh quá phải không?”
“Cũng chẳng phải, có nhiều chuyện phải làm, nhưng lại chẳng có tí tinh thần nào cả, hôm nay là 30 tết mà. Dựa vào đâu mà các cô gái khác đều được về nhà vui vẻ đón tết, còn chúng ta lại phải trực ở đây?”
“Năm nào cậu cũng trách móc, mỗi năm đều nói những lời giống hệt nhau, không thể đổi sang cách nói khác à?”
Sở Hân Duyệt gục đầu lên vai Kiều Ưu Ưu, giọng nói ảm đạm: “Hứ, chỉ trách mình chẳng có cái dũng khí đấy, nếu không thì đã sớm nghỉ việc rồi!”
Kiều Ưu Ưu trước nay chưa bao giờ nghĩ tới nghỉ việc, tuy cô cũng cảm thấy công việc này có chút biến thái, thỉnh thoảng có lúc phải thu chương trình lúc nửa đêm, không có ngày nghỉ lễ, đến tết cũng vẫn phải đi làm. Nhưng dù sao đó cũng là công việc mà chính cô đã lựa chọn năm đó, điều quan trọng là cô yêu thích nó, nếu phải từ bỏ công việc này, cô còn có thể làm gì khác? Học chuyên ngành này ra, công việc chẳng thể nào tách rời cái lĩnh vực này, nếu so với những người phải bay đi bay lại trong cả nước thì cô lại thấy công việc hiện tại cũng khá ổn.
Kiều Ưu Ưu quay liền một lúc ba chương trình, lúc cô tan ca cũng là lúc bắt đầu buổi tối giao thừa. Cô vội vàng trở về nhà thỉnh an lão phật gia, cô cảm thấy chột dạ, nghĩ mình chắc khó tránh được một trận mắng.
* * *
Ngày tết ở Trử gia cũng chẳng có gì khác so với bình thường, cả nhà trên dưới có mỗi năm người (tính cả người giúp việc). Anh cả, anh hai, anh ba đều không có nhà, lãnh đạo lớn cũng vắng mặt, chỉ còn lại cô nhi quả mẫu ngồi ngẩn ngơ nhìn nhau, miễn cưỡng lắm mới tụ tập lại chơi mạt chược, bà Trử lại chẳng hề muốn tham gia, sau khi phát lì xì xong liền trở về phòng nghỉ ngơi sớm.
Khổ thân cho ba người vắng một, Kiều Ưu Ưu hiếm hoi lắm mới có hứng thú, liền dứt khoát kéo Trử Minh Tử và Trử Tư bắt đầu bày Trường Thành. Bên cạnh tay Kiều Ưu Ưu còn để một hộp mơ, không biết có phải do ảnh hưởng của tâm lí hay không mà cả buổi tối cô cứ thèm ăn chua.
“Hôm nay trong bánh chẻo có nhân gì vậy?”
Trử Minh Tử nói: “Cháu không biết.”
Trử Tư nói: “Ăn nhưng không phát hiện ra.”
Kiều Ưu Ưu nhìn hai người bên cạnh, không phải người một nhà thì cũng vào cùng một nhà, Ưu Ưu bĩu môi nói: “Bại gia chi tử!”
“Chẳng phải là chị cũng không biết sao, lại còn nói bọn em.”
Kiều Ưu Ưu nhét vào miệng một quả mơ, “Đâu có? Tôi chỉ cảm thấy hơi tanh.”
Người nói vô ý, người nghe lại tưởng thật. Trử Minh Tử và Trử Tư cùng tấn công từ hai bên, mỗi người một câu, điên cuồng tấn công màng nhĩ của Kiều Ưu Ưu.
“Thím ba, có phải là thím cảm thấy buồn nôn?”
“Chị ba, chị có cảm giác buồn nôn không?”
“Chẳng trách mà cả buổi tối cứ ôm lấy hộp ô mai mơ không chịu buông!”
Đối với Trử gia mà nói, ba mươi tết năm nay thật khác biệt. Bởi vì đã có một sinh linh mới xuất hiện nên mọi chuyện đều rất tốt đẹp. Bốn người trong nhà đang mang tâm trạng nặng nề, nhưng giờ đây lại trở nên náo nhiệt hơn rất nhiều bởi sự xuất hiện của một sinh mệnh bé nhỏ. Trử Minh Tử và Trử Tư thậm chí còn tranh nhau đặt tên cho em bé. Trử Minh Tử nói đó là con gái thì Trử Tư lại kiên quyết nói đó là con trai, hai người đó chỉ vì không biết rốt cuộc là trai hay gái mà cãi nhau cả buổi tối, khiến Kiều Ưu Ưu đau hết cả đầu.
Chương 39
Tại một hòn đảo không tên nằm ở phía Nam T