Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1342000

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2000 lượt.

Sơ bĩu môi, nghĩ tới bộ dạng lén lút khi nãy của Lương Mục Trạch là thấy khó chịu, nhưng vẫn không nhịn được chuyện nghĩ đến.
Kiều Ưu Ưu sờ nhẹ lên bụng mình: “Con gái cưng của mình còn chưa được gặp bố nó, cũng chẳng kịp để nó nghe thấy giọng của bố.”
Hạ Sơ nhìn bộ dạng của Kiều Ưu Ưu mà cũng cảm thấy thương, lúc có thai thì ông xã lại chẳng ở bên cạnh, chắc là sẽ rất khó chịu? Kiều Ưu Ưu lúc này chính là tương lai chân thực của cô về sau. Hạ Sơ ôm lấy vai cô an ủi: “Chị à, đừng đau lòng, không tốt cho em bé đâu.”
Kiều Ưu Ưu vuốt tóc, không để bản thân nghĩ tới những chuyện không vui nữa, cô kéo tay Hạ Sơ hỏi: “Giúp chị xem tim thai của con gái chị phát triển có tốt không.”
“Mới có mấy tuần, làm sao mà nghe thấy được!”
“Lại còn đòi làm bác sĩ ngoại khoa tim, hử.”
“Thái cái gì mà thái?”
“Thái rau!”
“Nấu cơm cho em ăn à?”
“Em cũng biết mà, chị không biết nấu cơm.”
“Em cũng không biết.”
“Ái chà, này, nấu cơm cho Lương Mục Trạch ăn mà không nấu cho chị họ ăn à.”
“Được rồi, được rồi, ghét thế.”
“Con à, dì của con ghét mẹ, làm sao bây giờ?”
Hạ Sơ không nói được gì nữa, biết thân biết phận đứng lên đi vào bếp.
* * *
Nghe nói đêm hôm đó, thượng tá không quân Trử Tụng và trung tá lục quân Lương Mục Trạch đã đánh nhau, chẳng có ai bị thương, nhưng đã để cho mọi người được tận mắt chứng kiếm tư thế quyến rũ của hai nhân vật nổi tiếng này. Nguyên nhân đánh nhau là gì? Chẳng ai biết là vì trung tá Lương Mục Trạch đã cướp điện thoại của thượng tá Trử Tụng và thượng tá Trử Tụng vì báo thù đã gọi lính tuần tra tới bắt người. Chỉ vì một cuộc điện thoại với vợ mà hai người đàn ông to lớn trở thành ích kỉ như vậy, thật đúng là…
Chương 40
Kết quả khám cho thấy Kiều Ưu Ưu quả thực đã có thai, đứa bé rất khỏe mạnh, đã được bốn tuần rồi, cũng chính là lúc cần phải cẩn thận nhất. Bà Kiều và bà Trử tranh nhau đón Kiều Ưu Ưu về, Ưu Ưu lần đầu tiên phát hiện ra rằng hóa ra mình cũng được chào đón đến vậy.
Mang thai được sáu tuần, Kiều Ưu Ưu bắt đầu có triệu chứng buồn nôn, hơn nữa còn ngày càng nghiêm trọng, chỉ cần ngửi thấy mùi gì hơi kích thích một chút thôi là có cảm giác buồn nôn, mỗi buổi sáng đều phải chạy vào nhà vệ sinh ôm bồn cầu nôn một lúc, có lúc không nôn ra được gì nhưng vẫn cứ muốn nôn tiếp. Kiều Ưu Ưu cảm thấy mình thật thê thảm, nghĩ nhiều lại bắt đầu khóc, khóc xong lại rửa mặt rồi đi làm như chẳng có chuyện gì.
Hai bà mẹ Trử, Kiều đã mời người tới chăm sóc cho Kiều Ưu Ưu. Khi vừa mới từ doanh trại của Trử Tụng về, Kiều Ưu Ưu vẫn còn có da có thịt, nhưng sau khi mang bầu, cô luôn kén ăn còn bị nôn rất nhiều, Trử Tụng lại không có ở bên cạnh, thêm vào đó là tâm trạng của người mới mang bầu không được ổn định nên Ưu Ưu ngày càng gầy gò.
Ở trước mặt đồng nghiệp cô vẫn giữ biểu hiện không quan tâm gì, cô nói với đồng nghiệp rằng mình có thai rồi nhưng anh chồng lại chạy mất rồi. Đồng nghiệp cứ tưởng là cô nói đùa, nhưng khi thấy Kiều Ưu Ưu ngày càng gầy gò, mang thai lại còn tự mình lái xe đi làm, họ cũng dần tin lời cô nói. Mọi người cũng tranh nhau nuôi con giúp cô, còn có người nói sẽ giúp cô tìm kiếm “mùa xuân thứ hai”.
* * *
Bốn mươi ngày mòn mỏi như ở trong địa ngục cuối cùng cũng kết thúc, chẳng có gì ngạc nhiên khi Trử Tụng lại là người được chọn, điều đó cũng có nghĩa là không lâu nữa, anh sẽ cùng đồng đội ra nước ngoài. Sau khi trở về doanh trại, nhận được phần thưởng tuyên dương của doanh trại nhưng anh vẫn không cảm thấy vui, trong lòng rất bất an, dường như có một động lực vô hình vô cùng mạnh mẽ thúc đẩy anh quay trở về gặp Kiều Ưu Ưu.
Trử Tụng phát huy bản lĩnh “mặt dày” của mình, cố sống cố chết lừa được một tuần nghỉ phép, chiều hôm đó anh lên máy bay trở về Bắc Kinh. Để tạo sự bất ngờ cho Kiều Ưu Ưu, anh không nói cho bất kì ai chuyện mình sẽ trở về. Khi ngồi xe về tới cửa nhà, anh lại nhìn thấy một hình ảnh ở trước mắt.
Có người giúp Kiều Ưu Ưu mở cửa bên ghế phụ, sau khi Kiều Ưu Ưu xuống xe cũng không vội đi mà còn nói cười với người đó, hoàn toàn không chú ý tới anh đang đứng cách bọn họ không xa. Trử Tụng nắm chặt bàn tay, gân xanh trên trán nổi lên. Anh vì nhớ Kiều Ưu Ưu mà không quản mệt mỏi trở về thăm cô, thế nhưng hình như cô không nhớ mong anh như anh nhớ mong cô, cô cười vui vẻ với cái người đang có “mưu đồ” gì đó với mình như vậy.
Trử Tụng lấy lại bình tĩnh bước tới gần họ, gọi nhẹ tên cô: “Ưu Ưu!”
Lúc Kiều Ưu Ưu nhìn thấy Trử Tụng, cô thực sự cảm thấy họ dường như đã xa cách lâu đến hàng thế kỉ. Nhìn anh từng bước từng bước đến gần mình, trái tim Kiều Ưu Ưu đập càng ngày càng nhanh, cô không dám động đậy chỉ sợ đây là một giấc mơ, không cẩn thận sẽ phá hỏng nó mất. Nước mắt nhớ thương trào ra trong khóe mắt, cô có rất nhiều lời muốn nói cho anh nghe, nhưng lúc này lại chẳng nhớ được chữ nào. Cô quả thực rất nhớ anh.
Kiều Ưu Ưu nhìn anh không chớp mắt, tìm kiếm đôi mắt của anh, nhưng hình như có gì đó không đúng? Tại sao anh không nhìn thẳng vào mắt cô?
Trử Tụng đưa bàn tay ra nắm lấy tay Kiều Ưu Ưu, ch