Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341993
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1993 lượt.
ào hỏi Hàn Thiếu Khanh rất lịch sự rồi kéo cô đến gần tòa nhà. Kiều Ưu Ưu bị anh ta kéo tới lảo đảo như vậy, Hàn Thiếu Khanh muốn nói gì đó nhưng lại nghĩ, anh là người ngoài, cũng không nên xen vào chuyện vợ chồng nhà người ta để tránh gây hiểu nhầm.
Kiều Ưu Ưu hơi tức giận, anh đi mất tăm mất tích như vậy, đến khi về lại mang bộ mặt khó chịu, một câu cũng không nói, làm cái gì chứ? Cô mang trong mình đứa con của anh, yên tâm đứng ở hậu phương, định rằng sẽ nuôi dưỡng đứa con của họ thật bụ bẫm và khỏe manh, nhưng anh lại có thái độ gì vậy? Cho dù là không biết cô đã có thai, nhưng đã nhiều ngày không gặp chẳng lẽ anh lại không thể tỏ ra vui mừng được sao?
* * *
Trử Tụng mím chặt môi nhìn con số đang chuyển động trong thang máy, Kiều Ưu Ưu giằng co một hồi, anh liền nắm chặt tay hơn, nghĩ tới hình ảnh hai người ở dưới lầu khi nãy, ánh mắt anh lại nhen lên ngọn lửa tức giận và kèm theo đó là cảm xúc phức tạp khác của anh. Kiều Ưu Ưu và Hàn Thiếu Khanh, lẽ nào cô muốn yêu một người khác một lần nữa?
Kiều Ưu Ưu nhìn chằm chằm vào Trử Tụng, góc cạnh khuôn mặt anh khi nhìn nghiêng trông vừa lạnh lùng vừa vô tình. Cô đợi anh về lâu như vậy, luôn tưởng tượng khi gặp mặt anh sẽ cho mình một vòng tay thật lớn, dịu dàng nói anh đã về, không biết xấu hổ mà tiến tới dụ dỗ cô nói ra những lời giống như thế, cùng ôm hôn nhau. Cô sẽ thật hạnh phúc và chính miệng thông báo với anh chuyện mình đã có thai, bọn họ đã có một đứa con bé bỏng, anh nhất định sẽ rất vui và ôm chặt cô hơn. Thế nhưng giờ đây thì sao? Khuôn mặt anh ngày càng trở nên mơ hồ trong mắt cô, nước mắt đã che khuất hình bóng vốn có của anh.
Dường như cảm thấy cái nhìn của cô, Trử Tụng không nhịn được quay đầu lại nhìn cô, thế nhưng anh lại nhìn thấy đôi mắt đẫm nước của cô, đôi môi hơi run rẩy. Sắc mặt của cô sao lại nhợt nhạt tới vậy? Ánh mắt cô nhìn anh tại sao lại tràn đầy sự trách móc và day dứt? Trái tim Trử Tụng như bị đâm một nhát thật mạnh, quá sâu quá đau tới mức cánh tay đang nắm lấy tay cô của anh chợt buông lỏng ra như bị thiêu đốt.
“Ding.” Cánh cửa thang máy mở ra, chẳng có ai chịu bước ra trước. Khi cánh cửa đóng lại, Kiều Ưu Ưu nhấn nút mở cửa rồi nghiêng người đi ra ngoài.
Có lẽ là do chìa khóa để ở chỗ sâu quá, cũng có thể là do tay quá run nên Kiều Ưu Ưu tìm mãi cũng không thấy chìa khóa, khó khăn lắm mới tìm thấy thì cũng toàn mở nhầm. Trử Tụng giơ tay ra nhưng bị Kiều Ưu Ưu đẩy ra thật mạnh. Kiều Ưu Ưu vốn cũng chẳng còn mấy sức lực, thế nhưng Trử Tụng vẫn bị loạng choạng, anh quả thực cũng đã quá mệt.
Cô giúp việc trong nhà nghe thấy tiếng động ngoài cửa liền chạy ra mở cửa, nhìn thấy sắc mặt khó coi của cả hai người đi vào, cô giúp việc tự động đi vào trong phòng làm người vô hình.
Kiều Ưu Ưu nắm chùm chìa khóa ném vào Trử Tụng đang bước vào ngay sau cô, tiếp sau đó là túi xách, cái cốc trên bàn, đĩa hoa quả cũng lần lượt bị cô ném ra, khóe mắt đỏ hoe, bộ dạng nhe răng giơ vuốt giống như một con khỉ vừa bị chọc giận.
“Làm cái bộ mặt khó coi đấy cho ai nhìn? Không muốn về thì vĩnh viễn đừng có về, anh tưởng anh là ai hả? Tôi nợ anh tiền hay như thế nào? Không muốn nhìn thấy tôi thì kệ tôi, anh vĩnh viền đừng có quay về, chẳng ai cầu xin anh cả!”
Trử Tụng không tránh né, cũng chẳng nói gì.
“Không nói được gì thì cút đi cho tôi!” Cái gì có thể ném ra cô đều đã ném rồi, mọi sự tức giận và ấm ức của cô. Dựa vào đâu chứ? Cô mang thai ngày ngày phải vất vả tới vậy, hai tháng không gặp, vừa mới về tới nhà anh đã bày ra cái vẻ mặt khó chịu đấy, một câu cũng không nói, cô đã gây sự với ai nào?
“Vì sao lại là Hàn Thiếu Khanh?” Trử Tụng ngẩng đầu lên nhìn Kiều Ưu Ưu, trong mắt anh ánh lên tâm trạng phức tạp, giọng nói khàn đi, có thể dễ dàng nhận ra sự mệt mỏi.
Kiều Ưu Ưu thở gấp, nghe thấy lời anh nói, hai hàng mày của cô lại càng nhíu lại. Cô thật không thể ngờ rằng, câu nói đầu tiên của anh lại là như vậy, không phải là anh đã trở về, càng không phải là Kiều Ưu Ưu anh rất nhớ em. Nước mắt không thể kìm nén được nữa mà tuôn trào, làm lu mờ hình ảnh anh, Kiều Ưu Ưu bướng bỉnh cắn chặt môi buộc mình không được khóc, nhưng nước mắt dường như lại không nghe lời cô.
“Thế nên anh cho rằng giữa tôi và Hàn Thiếu Khanh có quan hệ gì ư?” Kiều Ưu Ưu ép bản thân mình phải dùng ngữ khí thật bình tĩnh để nói chuyện, nhưng chính cô cũng nghe ra sự không lưu loát trong lời nói của mình.
Trử Tụng đau lòng khi thấy Kiều Ưu Ưu khóc, nước mắt của cô giống như liều thuốc độc giết chết anh, ăn sâu vào tới tận lục phủ ngũ tạng, khiến anh đau tới mức không muốn sống nữa.
“Đừng có động vào tôi!” Kiều Ưu Ưu quay ngoắt đi, né tránh anh ôm lấy mặt mình, “Lúc này tôi rất ghét anh! Trử Tụng, tôi sẽ không tha thứ cho anh!”
“Ưu Ưu!”
“Cút!”
* * *
Kiều Ưu Ưu ngồi ở giữa giường, căn phòng tối tăm không có một tia sáng. Nước mắt giống như vòi nước không van, rơi lã chã không ngừng. Tại sao? Tại sao khi em nhận ra rằng em đã yêu anh, mang trong mình đứa con của anh, thì anh vẫn không chịu tin em? Em nhớ anh như vậy, mỗi