The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Em Là Đôi Cánh Của Anh

Tác giả: Chiết Chỉ Mã Nghị

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341995

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1995 lượt.

ngày đều mong anh quay về, nhưng câu nói đầu tiên khi trở về của anh lại là câu chất vấn.
Cô giúp việc khó xử nhìn cánh cửa phòng ngủ, rồi lại nhìn cánh cửa nhà bị mở tung ra, chỉ có mình cô là người ngoài, chuyện của vợ chồng trẻ cô vốn dĩ cũng không có tư cách xen vào, nhưng cô lại không nhẫn tâm nhìn Kiều Ưu Ưu khóc lóc đau đớn như vậy. Cô nghĩ đi nghĩ lại rồi quyết định xuống dưới tìm Trử Tụng, kết quả là khi vừa mới bước ra khỏi cửa đã phát hiện ra Trử Tụng chưa hề rời đi.
Trử Tụng đứng ở cửa sổ bên hàng lang hút thuốc, ánh mắt trống rỗng nhìn vào một nơi nào đó đờ đẫn. Anh không dám nghĩ nếu như không có Kiều Ưu Ưu thì anh phải làm thế nào, chỉ vì thấy Hàn Thiếu Khanh đưa Kiều Ưu Ưu về thì không thể đưa ra bất kì kết luận nào, nhưng anh lại không nhịn được việc muốn biết Kiều Ưu Ưu liệu có thích anh không?! Liệu có giống như trước đây?! Liệu có rời xa anh?! Liệu có?! Có quá nhiều điều không chắc chắn khiến anh sợ hãi. Trử Tụng dập tắt điếu thuốc, xoa xoa đôi mắt mệt mỏi cay xè của mình. Một người cảnh giác như anh, lại hoàn toàn không có cảm giác gì đối với cái người đang đứng ngay gần mình.
“Anh là Trử Tụng phải không?”
Trử Tụng quay đầu lại thì thấy một người phụ nữ trung niên, chính là người vừa mở cửa khi nãy, anh không biết nhà mình đã thuê người giúp việc cả ngày từ lúc nào.
Cô giúp việc tỏ ra bối rối, cô chưa từng gặp Trử Tụng. Tới đây làm việc đã được một tháng nhưng cô chỉ biết nam chủ nhân ngôi nhà này tên là Trử Tụng, thậm chí cô còn chưa từng nhìn thấy Kiều Ưu Ưu nhận điện thoại từ anh. Có thể nhận ra tình cảm của cặp vợ chồng này rất tốt, hai người họ khó khăn lắm mới được gặp nhau nhưng lại xảy ra cãi vã, vì thế cô cảm thấy cần phải nhắc nhở Trử Tụng.
“Dạo này tâm trạng Ưu Ưu hay thay đổi thất thường, cậu lại thường xuyên vắng nhà, một mình cô ấy cũng chẳng dễ dàng gì, mong cậu có thể hiểu cho cô ấy.”
Trử Tụng nghe mà cảm thấy mơ hồ, chẳng thể hiểu nổi: “Ưu Ưu bị làm sao?”
“Hả?” Lúc này tới lượt cô giúp việc ngạc nhiên tới đờ đẫn: “Cậu không biết à?”
Trử Tụng sốt ruột quá, chạy như bay tới kéo cánh tay cô giúp việc, vội vã hỏi: “Ưu Ưu bị ốm à?”
Cô giúp việc lại càng sửng sốt, hơi lắp bắp nói: “Không, không, không phải thế, Ưu Ưu có thai rồi, cậu không biết à?”
Kiều Ưu Ưu có thai rồi? Trử Tụng ngẩn ngơ đứng nguyên tại chỗ bất động, không có ai nói với anh rằng Kiều Ưu Ưu đã có thai. Cô đã từng kịch liệt phản đối chuyện có con, nhưng giờ đây lại tự nguyện mang trong mình đứa con của anh. Kiều Ưu Ưu đã như vậy, tại sao anh còn có thể nghi ngờ cô lại yêu một người đàn ông khác? Mang theo đứa con bỏ đi cùng người khác? Nếu không phải là cam tâm tình nguyện, với tính cách của cô thì tuyệt đối cô sẽ không chịu sinh con cho anh. Anh vẫn còn nhớ lúc đầu chỉ vì một hộp thuốc tránh thai mà cô đã làm loạn hết cả lên, nửa đêm phải vào bệnh viện, thậm chí còn giả vờ bất tỉnh.
Rõ ràng là rất nhớ rất nhớ cô, nhưng khi nhìn thấy Hàn Thiếu Khanh đưa cô về, anh lại bắt đầu không thể kiềm chế được sự tức giận, từ lúc gặp mặt đã làm mặt lạnh với cô, thậm chí còn chất vấn cô. Anh là cái loại chồng gì vậy? Vợ người khác có thai rồi thì sẽ được cung phụng như thần thánh, thế mà anh không những không chiều chuộng mà lại còn rất lâu sau mới biết chuyện, gặp mặt rồi lại còn khiến cô đau lòng.






Trử Tụng đẩy cô giúp việc ra rồi chạy như bay vào nhà, cô giúp việc bị đôi vợ chồng trẻ này làm cho khóc không khóc nổi, cười không cười nổi.
* * *
Cánh cửa phòng ngủ khép hờ, Trử Tụng đẩy nhẹ ra, cả căn phòng tối om, chỉ nhìn thấy một bóng dáng mơ hồ, Trử Tụng không nghĩ nhiều mà chạy lại ôm chặt Kiều Ưu Ưu từ phía sau lưng, tham lam hít lấy mùi hương trên cơ thể cô. Môi anh lướt qua tóc cô, nhẹ nhàng chạm vào phần cổ trắng ngần, rồi cuối cùng dừng lại trên cái tai nhỏ nhắn của cô. Giọng anh khe khẽ mơ hồ như không thể nghe thấy: “Anh xin lỗi, Ưu Ưu, anh xin lỗi.”
Nước mắt Kiều Ưu Ưu nhỏ lã chả xuống cánh tay đang ôm chặt lấy mình của Trử Tụng, nghe xong câu nói của anh, cô bắt đầu giằng co muốn thoát ra khỏi vòng tay anh, không cần lời xin lỗi vớ vẩn của anh. Thế nhưng Trử Tụng vẫn không chịu buông tay ra, cô càng giằng ra thì anh lại càng ôm chặt hơn, không để lại chút cơ hội nào cho cô.
“Buông em ra!”
Kiều Ưu Ưu khóc mệt rồi, giọng nói càng ngày càng nhỏ lại, cũng vì cô khóc đau đớn quá nên không ngừng run lên, thậm chí còn khó thở. Trử Tụng vỗ nhẹ từng cái lên lưng cô, dỗ nhỏ: “Không khóc nữa, có được không?”
“Không được!”
Lúc khóc trông cô rất yếu mềm, nhưng khi mở miệng ra thì lại không hề tỏ ra yếu đuối, Trử Tụng thấy thương vô cùng. Anh giận bản thân mình ích kỷ, nhỏ nhen, cũng trách mình không thể lúc nào cũng ở bên cô chăm sóc cô. Khi cô cần anh nhất thì anh đang làm nhiệm vụ canh giữ bầu trời, điều duy nhất không thể bảo vệ được lại chính là cô.
Kiều Ưu Ưu mắt mũi sưng húp, túm lấy cái gối ném mạnh vào Trử Tụng, rồi mắng đuổi anh xuống giường, “Cút xuống, đừng có ngồi trên giường của