Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341505

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1505 lượt.

dài đến tận đôi mắt nhỏ, quả nhiên không nằm ngoại dự đoán của anh.
Bà chủ quán phấn khởi, bật luôn lời quảng cáo, “Vừa mới cho vào thực đơn. Lẩu cay, lẩu hải sản, gọi món gì có món đấy, lúc này mà ăn thì không còn gì thú vị hơn. Cô Tạ, lần sau cùng vị tiên sinh đây đến thưởng thức nhé.”
Tạ Anh Tư thầm trợn trừng mắt, thái độ khinh thị, lần sau? Lại còn với Chu Minh nữa? Xí, cô chỉ hận một nỗi không thể đem cái miệng lưỡi độc địa của Chu Minh quăng vào nồi lẩu mà nhúng ăn. Nếu còn lằng nhằng với tên tiện nhân này, không cẩn thận cô lại gây chuyện điên khùng mất, vì vậy, để thuận theo anh ta và vừa ý mình, giữ gìn hòa bình thế giới, vẫn nên hạn chế đi.
Nghĩ như thế nhưng ngoài miệng, Anh Tư vẫn khách khí: “Ha ha, được được, nhất định ủng hộ.” Một mình tôi sẽ đến. Lòng thấy bất an nghĩ đến chuyện xấu hổ, ăn no đến phát ói như lần trước, cô quyết định, trước tiên phải chuẩn bị sẵn thuốc tiêu hóa.
Trong việc ăn uống, Tạ Anh Tư luôn hưng phấn đến cực điểm, nhưng vì chút tự tôn cuối cùng nên cũng đành tiếc nuối để lại nửa bát mỳ bò. Chu Minh còn ăn ít hơn cô một chút, vì anh suy nghĩ đến vấn đề sức khỏe, có điều trong mắt cô gái thô tục Tạ Anh Tư, gã Chu Minh này có cái dạ dày của gà non, ăn còn không bằng con gái, trong lòng từ trên xuống dưới đều thấy khinh thường.
Cùng lúc với khinh thường, cô gái thô tục cũng phải thừa nhận tư thế ăn uống của tên tiện nhân này, quả thật có vẻ gì đó… đẹp đến khó chịu.
“Cô chủ quán, tính tiền.” Rút ví tiền, Anh Tư chuẩn bị thanh toán. Bát cháo tối lần trước Chu Minh trả, Gia Cát đời thứ hai – Tạ Anh Tư quyết định hào phóng một lần.
“Để tôi trả cho.” Chu Minh lúc này liền mở miệng nói.
“Không cần, không cần, là điều tôi nên làm mà, bình thường tổng biên chăm sóc tôi như vậy…” Thực ra cô muốn nói, cái đồ tiện nhân nhà anh, bình thường hay hành hạ tôi…
“Tôi chưa bao giờ để con gái trả tiền.” Một lời của Kim Quy khiến Tạ Anh Tư hào phóng quá mức phải ngây người ra. Vừa định kiên quyết thêm, nhưng bộ não nhanh nhạy chợt tính toán, nếu cô tranh trả tiền thì chẳng phải thừa nhận mình không phải con gái sao? Mẹ kiếp, cô ấy – Tạ Anh Tư đường đường là một nữ trung hào kiệt, tiền này tuyệt đối không thể rút ra trả.
“Ha ha, vậy thì ngại quá!” Nhìn chăm chú vào dáng vẻ từ tốn khi Chu Minh móc tiền trả, Tạ Anh Tư lẩm bẩm, hóa ra anh còn coi tôi là con gái, trước nay tôi lại cứ nghĩ rằng anh coi tôi là thái giám cơ.
Được Chu Minh đưa về đến tận cửa, Tạ Anh Tư vẫy tay tiễn chiếc xe sang trọng của Chu Minh quay đầu rời đi. Tối ấy trước khi đi ngủ, cô gái kiên cường mơ mơ hồ hồ, ánh đèn nê-ông màu hồng ngoài cửa sổ chiếu rọi vào, khiến một góc phòng sáng hồng lên, trái tim non nớt của cô đột nhiên phát hiện ra mình và Chu Minh ăn chung một đĩa cá dưa chua, đó chẳng phải là… hôn nhau gián tiếp ư?
Bị “nụ hôn gián tiếp” làm cho ngốc nghếch, như sợ bị lây lan cái gì đó, Anh Tư phì lên hai tiếng, lấy chăn trùm kín mặt, nuốt nuốt nước bọt, mẹ kiếp, ngày mai tôi phải tìm Châu Minh hôn gián tiếp. Cô trở mình rồi nhắm nghiền mắt lại, hôn thì hôn, ai sợ ai chứ!






Chủ nhật phải tăng ca, sau khi hoàn thành xong công việc, Tạ Anh Tư chấp nhận số phận chen chân trên xe buýt. Chiếc ghế cứng lạnh khiến Anh Tư khó chịu khắp mình mẩy, ngồi tê liệt như con bạch tuộc, đầu óc mệt mỏi không cách nào chống đỡ cứ lắc lư lên xuống trong sự nghiêng ngả của chiếc xe. Tuy không cam tâm tình nguyện nhưng cô cũng phải thừa nhận, ngồi trên tàu cướp biển sang trọng của hung tinh tuy có chút tổn hại tâm lý nhưng lại thực sự thoải mái.
Ngay đến thời gian sống lay lắt cũng không có, tuần mới bắt đầu cũng là cuộc đấu tranh giữa chính và tà, giữa nam và nữ. Buổi trưa ngày thứ tư, bài báo lần theo dấu vết tìm người mất tích của tòa báo đã nhận được sự ủng hộ rộng rãi của xã hội, mọi người trong văn phòng đều thở phào một hơi. Đến giờ tan ca, Chu Minh mở cửa phòng riêng, chậm rãi bước ra, nở nụ cười ấm áp, anh vỗ vỗ tay, ngay lập tức trở thành tâm điểm của tất cả mọi người. “Tuần trước mọi người đều vất vả rồi, thành tích đạt được khá tốt, cảm ơn sự nỗ lực làm việc của các vị trong thời gian gần đây. Vì vậy tối nay, tôi đã bao trọn một phòng mời các bạn đi hát xả hơi.”
Sếp đích thân mời đi hát ai dám không nể mặt, vì vậy tất cả mọi người đều giả bộ hoan hô nhiệt liệt. Tạ Anh Tư đứng lẫn trong đám đông, uể oải vỗ tay hai cái, vừa vỗ vừa ngáp.
Tổng biên trẻ tuổi giàu có rút tiền mời đi hát, tin ny được truyền đi nhanh chóng với tốc độ của âm thanh. Lượng muội dẫn đầu mấy quý cô nhiều chuyện trong tòa báo, vượt qua bao trùng dương lập tức có mặt, Lạp Lạp cũng là một trong số đó. Càng hài hước hơn, không biết nhận được thông tin từ tên nội gián nào, mỹ nhân Hàn Vân Tiếu, với bộ váy hoa liền thân, chân đi đôi giày cao gót màu đen, tung tẩy “tình cờ gặp” mọi người ở đại sảnh, bàn tay ngọc ngà đưa lên che đôi môi đỏ khẽ mở đầy vẻ kinh ngạc, “Tổng biên, trùng hợp quá! Tôi còn đoán hôm nay liệu có được gặp anh nữa không.” Trình độ