Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341504

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1504 lượt.

nói dối của mỹ nhân cũng toàn mỹ như cái cách trang điểm tinh tế của cô, những người đàn ông dưới tay cô cứ người sau lại cao hơn, mạnh hơn người trước, khiến đám nhân viên nữ đều phải tâm phục khẩu phục.
Chu Minh dẫn đầu phía trước, nở nụ cười hòa nhã như mặt trời mọc trên biển: “Thật trùng hợp, cô Hàn.”
Tạ Anh Tư uể oải dựa vào bệ rửa tay, nghe hai cô gái ghen tuông tranh luận ầm ĩ. Lạp Lạp còn vô ý để bắn hai giọt mưa xuân lên mặt Anh Tư. Cô đưa tay lên lau lau, cuối cùng lên tiếng: “Hai người các cô có ấu trĩ không? Chuyện mỹ nhân quyến rũ đàn ông, một người muốn đánh, một kẻ bằng lòng chịu, hai người ở đây ghen tuông cái gì?” Trừng mắt nhìn hai cô gái im bặt một cách dữ dằn, cô nói tiếp, “Phải bình tĩnh, bình tĩnh hiểu không? Nếu không hiểu thì tôi lại vất vả giải thích một chút. Cái gọi là bình tĩnh, đầu tiên chính là ăn tốt, uống tốt, chỉ có ăn uống tốt mới có thể hát tốt, hát sảng khoái. Sau khi ăn xong, uống xong, hát xong, chúng ta lại tính kế lâu dài.” Mặt mũi trở nên dữ dằn, vẻ mặt Anh Tư lộ rõ khí thế nữ vương. “Cái con hồ ly ấy mà, vẫn cứ nên cho một bài học, dụ dỗ đàn ông là chuyện nhỏ, nhưng dẫm lên địa bàn của chúng ta lại là chuyện lớn. Không nói năng câu nào, mẹ kiếp, thực sự coi đàn bà con gái trong Nhật báo thành phố A chúng ta là ăn mày hết rồi sao?”
Hai mắt trợn tròn, Anh Tư cao giọng: “Mẹ kiếp, gã họ Chu này mặc dù không phải loại gà ngon, có điều xét thấy cái ví tiền của anh ta đủ dày, dù liều mạng, chúng ta cũng không thể để con hồ ly đó phát tài.”
Lượng muội và Lạp Lạp bị nữ vương thu phục hoàn toàn, nhất nhất gật đầu phụ họa. Sau khi phát biểu xong bài diễn văn cách mạng đầy kích động, Tạ Anh Tư lại vội quay về tiền tuyến, tiếp tục chiến đấu với món ăn ngon trước bàn tiệc tự chọn. Chu Minh thấy vậy liền sầm mặt lại, tay cầm đĩa, lẳng lặng tiến đến gần chỗ cô đứng.
“Tạ Anh Tư, cô lại chuẩn bị ăn thêm bao nhiêu đĩa nữa?” Anh thấp giọng hỏi. Vừa rồi, lúc Quan Nghiêm đề nghị tiệc buffet, anh liền có dự cảm không lành. Dự cảm ấy liên quan đến Tạ Anh Tư, người con gái này chỉ cần nhắc đến từ “buffet”, IQ liền bất hạnh như thức ăn lấp đầy trong miệng, bị dạ dày tiêu hòa đến tận cùng. Quả nhiên không sai, cô gái này vừa đặt chân đến cửa, nhìn thấy đồ ăn, ngay cả thời gian ngáp cũng bị rút ngắn lại, cái miệng hoạt động không ngừng nghỉ đó chính là khắc tinh của đồ ăn.
Chu Minh thực sự không thể chấp nhận được, thoát khỏi cái đuôi Hàn Vân Tiếu, anh chạy đến nhắc nhở người con gái đầu mọc dưới mông này. Chỉ có điều, Chu Minh không phát hiện ra bản thân đã bắt đầu gọi trực tiếp tên Tạ Anh Tư.
“Cũng… cũng chỉ một đĩa thôi mà!” Tạ Anh Tư đang vui mừng rộn rã chọn thức ăn bỗng ấp a ấp úng trả lời, cô không hiểu động cơ của kẻ địch. Thậm chí, trong lòng còn bốc lên chút hỏa vô danh, sao gần đây toàn ăn cơm cùng tên tiện nhân này, nhìn khuôn mặt trắng trẻo âm u đáng sợ của anh ta, khẩu vị bị giảm đi rất nhiều.
“Vậy vừa rồi cô đã ăn mấy đĩa?”
“Ba… ba, bốn đĩa.”
“Rốt cuộc bao nhiêu đĩa?”
“Năm… sáu đĩa.” Có người đang lúng túng với những con số. Từ nhỏ Anh Tư đã vậy, mấy chuyện nghịch ngợm luôn rất nhiệt tình, nhược điểm duy nhất chính là, đứng trước câu hỏi vặn của người khác, ngay lập tức không thể nói dối được, mặc dù đã đấu tranh tư tưởng nhiều lần nhưng vẫn như một đứa trẻ thật thà.
“Là năm hay sáu?”
“… Sáu …” Tạ Anh Tư ủ dột trả lời, nhưng lại không phục, lập tức nghiêng đầu, lúng túng cãi: “… Cũng chưa phải là ăn nhiều.” Thực ra cô mới chỉ phát huy một nửa năng lực chiến đấu mà thôi.
“Sáu cộng một bằng bao nhiêu?” Chu Minh bị cái mặt không phục của Tạ Anh Tư làm cho buồn cười, nhưng để đạt được hiệu quả mong muốn, anh vẫn duy trì vẻ mặt uy nghiêm đe dọa.
“… Bảy …” Tạ Anh Tư khó chịu đáp, tâm trạng ăn uống bị phá hỏng, nghiêm nghị như một học sinh tiểu học, ngoan ngoãn nhận lời dạy bảo của cấp trên.
“Rất tốt, hóa ra cô vẫn còn biết môn toán. Điều này nằm ngoài dự đoán của tôi.” Anh khẽ mỉm cười, rồi ngay lập tức chọn một chút thức ăn bỏ vào đĩa, thu lại nụ cười, nghiêm giọng dặn dò: “Ăn hết đồ trên tay thì khép miệng lại cho tôi, dạ dày cô không phải cái lò xo.”
Cuộc đời trước đây của Tạ Anh Tư tự do tự tại, bây giờ bị Chu Minh dạy bảo, trong lòng rất khó chịu. Mẹ kiếp, chỉ có mẹ tôi mới có quyền dạy tôi như thế, đồ tiện nhân nhà anh là cái thá gì? Không nhụt chí, cô vặn lại: “Ha ha, tổng biên, buffet ở đây đắt, đúng kiểu lừa người. Ha ha ha, anh xem, bất luận thế nào cũng phải ăn gỡ lại… ăn ít, lãng phí.” Tôi liều mạng ăn như thế này, còn không phải vì lo tiền của tên tiện nhân như anh đầu tư vô ích sao? Mặc dù vặn lại nhưng Anh Tư cũng không quên nặn ra nụ cười giả dối, dù gì tên Chu Minh này vẫn là chủ nhân của cô, em Kia của cô vẫn phải mong chờ tiền lương Chu Minh trả thì mới chạy được.
“Tối hôm đó, cô ói ra thì không lãng ph sao?” Chu Minh không khách khí vạch trần vết sẹo của Tạ Anh Tư. Nếu vết sẹo đó có thể thay đổi quan niệm giá trị của cô về ăn uống, anh không ngần ngại vạch trần liên tục. “Nhớ lời tôi đấy!” Nói xong, Chu Minh n