The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341535

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1535 lượt.






“Bà chủ ‘Quán ăn Hạnh Phúc’ đã về chưa?” Chu Minh và Tạ Anh Tư sóng vai trong thang máy, đích đến cùng là bãi đỗ xe.
“Về rồi!”
“Hơi nhớ mùi vị món cá dưa chua đó, tối nay cùng đi ăn nhé!” Mắt Chu Minh nhìn số tầng lầu hiển thị dần thay đổi, vờ như vô ý lên tiếng mời nhưng đuôi mắt lại cứ chờ đợi phản ứng của cô gái.
“Không cần đâu, gần đây tôi đổi sang ăn chay.” Cô gái dùng chất giọng lạnh nhạt từ chối.
“Ồ?” Chu Minh hơi xoay đầu kinh ngạc, bỗng cười một tiếng, “Bắt đầu từ khi nào vậy?”
Cuộc chiến tranh lạnh giữa hai người họ tiếp tục kéo dài đến hai tuần lễ. Vào dịp cuối tuần Anh Tư thường hay đi cùng Đỗ Thuần, nhưng vì Đỗ Thuần không ra ngoài được nên cuối cùng Tạ Anh Tư có một cuối tuần thuộc về riêng cô. Dã ngoại mùa xuân luôn là chủ ý hay khiến người ta nghĩ đến. Sau bữa trưa ngày thứ sáu, hiếm khi có được phút giây nhàn rỗi, Tạ Anh Tư cúi đầu xem tạp chí du lịch của chính tòa báo cô xuất bản, say mê với cảnh sắc nông thôn với những con suối và chiếc cầu nhỏ, mùa xuân ở đây giống Thủy Vượng quê hương cô biết bao.
Cùng lúc đó, một đám người trong văn phòng đang thảo luận sôi nổi kế hoạch cuối tuần. Châu Minh hét to với Anh Tư trong lúc cô đang trầm lặng, “Chị Anh Tư, cuối tuần này có kế hoạch gì chưa? Tối mai có trận chung kết bóng rổ trường đại học, em lo được vé, chị có đi không?”
Anh Tư vẫn lưu luyến không muốn rời khỏi màu xanh tự nhiên, khó lòng dứt ra được, đầu cũng chẳng buồn ngước lên, buột miệng nói, “Không đi, tôi có kế hoạch rồi, thị trấn cổ Đường Khê.” Thế rồi cô bắt đầu ngóng trông chờ đợi, còn định sau khi tan ca sẽ xuất phát luôn. Tất cả mọi người ai cũng có kế hoạch riêng, người hẹn hò, người xem thi đấu, còn cô gái trẻ ra đi từ màu xanh biếc đã nhiều năm, sau khi nhìn phát chán ánh đèn nê-ông thành phố, cô quyết định quay lại đón gió thiên nhiên giải khuây.
Sau khi tan ca, Tạ Anh Tư vội trở về nhà, suy nghĩ xem hai ngày cô đi vắng, hành lý không phải vấn đề nhưng Trư Đầu thì làm thế nào? Để con trai cún không có ai quản, không ai chăm sóc, cô vạn lần không thể làm được. Hay là mang đến nhờ Lạp Lạp trông hộ hai ngày? Cái đó cũng không ổn, Lạp Lạp bị dị ứng với lông chó, cô ấy đã từng thề vì sự an toàn tính mạng của bản thân, tuyệt đối sẽ không kết hôn với người đàn ông nuôi thú cưng, mặc dù có đẹp trai đến mấy. Chu Minh thì càng không cần phải suy nghĩ rồi. Cũng chẳng hiểu nguyên do vì đâu, ban ngày gặp anh, cô luôn không kiềm chế được mà phỏng đoán xem buổi tối anh đi đâu, liệu có phải mỗi tối đều ngủ ở một chiếc giường khác nhau?
Những khi nghĩ đến đó, Tạ Anh Tư thường không nén nổi mà luyện vặn tay, bắt được thứ gì là vặn thành một nắm, chỉ cách một bước là tu thành thần công cái thế, kém một chút là tức thì thực chiến. Ngồi trong xe chờ đèn đỏ, cô lại muốn luyện vặn tay, tiếng chuông điện thoạt vui tai bỗng đột ngột vang lên, mắt khẽ liếc qua màn hình, có người chủ động đến tận cửa mời cô khai chiến, vậy thì Tạ Anh Tư cũng cung kính không bằng tuân mệnh.
“A lô?” Giọng nói hơi mất bình tĩnh.
“Cuối tuần cô đi Đường Khê?”
“Đúng thế. Nếu anh bắt tôi phải tăng ca, tôi sẽ nổi nóng với anh. Mà cứ hễ nổi nóng thì tôi có thể gây ra những chuyện gì còn chưa biết được. Tốt nhất, anh nên cách xa tôi một chút.”
“Khi nào thì đi?”
“Về nhà thu dọn ít đồ rồi đi luôn. Anh bớt quản lý tôi đi.”
“Sao nghe giống như đi lánh nạn vậy? Thế còn bé cẩu thì làm thế nào?”
Lông mày Tạ Anh Tư chau lại, được làn gió đêm thổi, bỗng nhiên giãn ra đôi chút, “Mang nó đi cùng, cho nó ra ngoài dã ngoại một chút. Bớt lắm điều đi, không có chuyện gì tôi cúp máy đây.”
“Vậy nhân dịp này, cả nhà chúng ta sẽ đi ngoại ô chơi.”
“Này, ai là người một nhà với anh?” Thực chất Anh Tư muốn nói, tôi đi phố cổ của tôi, anh dùng bao cao su của anh, phương thức giải trí của chúng ta quả thực không giống nhau. Bỗng nhiên, như nhận ra điều gì, cô lại hỏi, “Anh, anh nói đi đâu?”
“Cô và bé cẩu đi đâu, đương nhiên tôi cũng đi đó.” Người nào đó nói như một lẽ đương nhiên.
“Không được, cứ hễ thấy anh là tôi lại bị mất cảm giác ngon miệng. Tôi đến Đường Khê là muốn ăn uống hưởng thụ, nếu anh đi cùng, không phải còn ghê tởm đến nỗi ngày nào cũng gặm hoa cải dầu sao?”
“Vậy thì càng tốt, gặm đến nỗi thành mỹ nhân hoa cải cũng không uổng sự bồi dưỡng của tôi trong thời gian qua. Nhanh về đi, tôi đã ở dưới lầu nhà cô rồi!”
“Còn nhanh hơn cả tôi, họ Chu kia, anh mới là kẻ đi lánh nạn ấy.”
“Tạ Anh Tư, cô sai rồi, tôi nào phải lánh nạn, đây là tôi hướng tới tương lai.”
Mặt trời lặn lúc này giống như chiếc đĩa tròn màu vàng cong cong hoàn mỹ, khảm nạm cả một góc nơi chân trời, thỉnh thoảng còn có cánh chim chao nghiêng trong hoàng hôn, thật là một bức tranh say đắm lòng người. Tạ Anh Tư đứng dưới lầu nhà mình, bên cạnh chiếc xe của Chu Minh, chú chó nhỏ đã yên lặng mặc cho papa cẩu dắt đi, còn mama cẩu nhìn mặt trời buổi chiều nơi chân trời, tưởng tượng thời khắc đẹp đẽ nhất ở nông thôn, tạm thời quên đi cuộc tranh đấu v