Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341540
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1540 lượt.
ớc chân như sao băng ấy cách xa đến hơn mười mét, tiếp tục thét lên ầm ĩ, “Nhìn cái gì mà nhìn, còn nhìn nữa chị đây thu phí!”, anh mới sực tỉnh. Thoáng nhăn mặt, anh khom lưng nhặt chiếc ví lên, lật nhìn khắp nơi nhưng vẫn khổ tâm không hiểu chuyện gì vừa diễn ra.
“Tạm biệt, đồ bao cao su ghê tởm!”
“… Bao cao su…” Chu Minh nhìn chiếc ví trong tay chăm chú, miệng lẩm nhẩm mấy từ không liên quan. Lại ngước đầu nhìn bóng cô gái trẻ phía xa, cửa cầu thang máy khép lại đã đem cô rời khỏi không gian u tối này, chỉ lưu lại một mình anh giữa đám lửa rừng rực cháy do cô vừa nhóm lên.
Mím môi nghĩ lại tình huống vừa xảy ra, có vẻ như sau khi anh đi lấy nước tẩy trang về, cô đã bắt đầu tỏ thái độ khó hiểu, chỉ lạnh lùng nhìn thứ đồ trong tay anh một cái. Anh vốn chờ cô nói gì đó, hoặc cứng miệng, hoặc chế giễu, nhưng lại không có bất cứ lời nào, hoàn toàn yên lặng. Theo hiểu biết của mình, dù thỉnh thoảng cô gái này có gây chuyện ầm ĩ, nhưng tuyệt đối có nguyên do của nó. Cũng bởi theo logic tính cách của cô, sau mỗi lần bộc lộ tính kích động khác người xong, cô lại thản nhiên như không mà ưỡn thẳng lưng cãi lại, khiến anh có chút dở khóc dở cười.
I know he hurt you bad.
I know. Daring, don’t be sad…
“Bác lái xe, có thể tắt đài đi được không, gần đây tai tôi phải dùng quá tải, cứ hễ nghe tình ca là lại phát bệnh.” Cuối cùng không chịu nổi sự tổn hại say người của đêm xuân, cô gái trẻ đang giận dữ, kiềm chế sự kích động muốn đem âm hưởng ra đập nát, dùng đôi mắt mạnh mẽ, giọng nói nhẹ nhàng truyền thông điệp cuối cùng cho bác tài.
“Bệnh tai của cô thật quá đặc biệt.” Khách hàng luôn là thượng đế, bác tài đôn hậu liếc nhìn vị thượng đế vừa lên xe là mặt mũi u ám ngồi kế bên mình, nhanh tay tắt chiếc đài điện.
Chẳng quan tâm thượng đế có bị rơi vào lưới tình hay không, có thể trả tiền mà không cướp bóc là được.
Lúc Tạ Anh Tư đến ngôi nhà mới được trang hoàng đẹp đẽ của Quan Nghiêm thì tất cả đồng nghiệp trong văn phòng đã đến gần hết, Chu Minh lúc này vẫn chưa tới. Trước khi bước vào nhà, cô lặng lẽ lắc nhẹ đầu, ảo tưởng rằng với hành động đó có thể bỏ hết mọi mịt mù trong lòng, cố nặn một nụ cười, rồi Anh Tư đưa tay gõ cửa đi thẳng vào phòng khách.
Ngoài cửa sổ, mưa xuân rơi tí tách, làn gió ấm áp hiu hiu thổi. Tạ Anh Tư đem món quà mừng, tặng tận tay chị Quan, dùng chiêu nịnh hót, “Chị dâu thật tuyệt vời, thực ra chị trẻ lâu thật đó, lần truớc gặp như gái hai tám mà hôm nay lại như hai lăm.” Câu “Chị dâu trẻ quá” làm anh Quan tủi thân, cẩn thận không người ta lại bảo anh bắt cóc thiếu nữ vị thành niên đấy.
Tạ Anh Tư này chính là như vậy, trong lòng càng phiền muộn thì da miệng như bị tuột phanh, đừng nghĩ đến chuyện có thể kiềm chế được. Dỗ dành chị Quan như mỹ nhân kiều diễm dưới ánh mặt trời, nói với Quan Nghiêm một đống câu chúc mừng thăng quan tiến chức, rồi đi đến bên cạnh Lưu Lan ngồi xuống, nụ cười ngọt ngào nhưng màu sắc trong mắt lại lạnh đến dị thường.
Cô lên tiếng hỏi những người ngồi cùng, hạt đậu mập – Quan Đậu Đậu ngồi dưới đất, đang so tài cùng Châu Minh trò Super Mario, mới tí tuổi đầu mà bụng đã như cái phao bơi, có lẽ sau này lớn lên con bé khỏi cần lo lắng vấn đề sức nổi. Lãnh đạm quét mắt một vòng căn nhà mới của Quan Nghiêm, sự thanh nhã kết hợp với những điểm xuyết rực rỡ, vừa ấm áp, lại có thể tu thân dưỡng tâm, khiến người ta ngưỡng mộ. Trên tường treo bức ảnh chụp chung của Quan Nghiêm và cô vợ mỹ nhân – “một bông hoa nhài cắm bãi phân trâu”, nói thì không hài hòa, nhưng bọn họ lại hài hòa vô cùng.
Nụ cười trên miệng Tạ Anh Tư thu lại mấy phần, thầm nghĩ, sự thật thắng lý cùn, so với tấm lụa đắt tiền của người chết, suy cho cùng, miếng bọt biển béo ị kia còn chu đáo, đáng tin hơn. Bàn tay vô ý xoắn chặt lại, Tạ Anh Tư phải xé tan tấm lụa đó ra.
“Ai dà, Anh Tư, Anh Tư, sao cô lại nắm cái áo len mới của tôi chặt như thế?” Lưu Lan vừa hét vừa đánh vào bộ móng sắt của Tạ Anh Tư, “Bỏ tay ra, nắm hỏng thì phải đền tôi cái mới…”
Tạ Anh Tư ngạc nhiên, lập tức nặn ra nụ cười áy náy, hai bàn tay siết chặt lại nói, “Ha ha, chị Lưu, gần đây em luyện thiết trảo chưởng, cứ thấy cái gì là nắm lấy luyện, ha ha, ngại quá!” Khi Anh Tư đang ra sức vuốt phẳng chiếc áo len của Lưu Lan, chuông cửa bỗng vang lên, Quan Nghiêm và vợ nhiệt tình đón tiếp khách quý Chu Minh vào nhà.
Chu Minh chúc mừng vợ chồng Quan Nghiêm xong, được mời đến chỗ ghế sô pha đơn một cách long trọng. Vợ Quan Nghiêm vừa rót trà, vừa mời mọi người chờ thêm vài phút, bữa tối lập tức được bày lên ngay. Tạ Anh Tư và Chu Minh ngồi ở hai đầu ghế sô pha, cách nhau xa nhất, chỉ có lúc đầu cô thờ ơ nói một câu “Chào tổng biên” theo tất cả mọi người, sau đó mắt dán vào trò Super Mario, nhìn thì tưởng nhập tâm, nhưng thực ra trái tim lại bay đến góc nào đó trong chiếc ví của Chu Minh, cả đầu đâm vào đó sắp chết chìm rồi.
Miếng bọt biển béo nhưng lại tốt, không chỉ vì tốt mã dẻ cùi, mà càng tốt hơn ở trình độ chăm lo gia đình. Quan Nghiêm phụ trách làm đầu bếp trưởng, vợ đeo găng tay làm phụ tá, chẳng t