Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341528

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1528 lượt.

có một tuổi thơ vô tư, sau khi lớn lên, cũng vì thế sống tùy tiện tự nhiên như vậy. Cô không giống anh. Chu Minh nhìn thấy mình trong con ngươi đen láy của cô, một người mà ngay từ thuở thơ ấu đã đoan chính đứng đắn, anh chưa từng cười một cách cởi mở, khóc một cách thoải mái, muốn quên đi bản thân trong cái thành phố bê tông cốt thép, hướng về những con đom đóm của tự nhiên rộng lớn biết bao.
“Tạ Anh Tư.” Anh hơi kích động khi gọi tên cô.
“Hửm?” Anh Tư thu lại nụ cười nhìn về phía anh, nhưng phát hiện ánh mắt rực sáng của anh, trong đôi mắt ấy dường như có ngôi sao băng lặng lẽ quét qua.
“Gặp được cô thật là tốt.”






Nằm trên chiếc giường gỗ lạnh cứng của khách sạn, trong đêm tối, Tạ Anh Tư mở to mắt nhìn lên các chấm ánh lân tinh trên trần nhà. Phía sau khách sạn là một con sông nhỏ, mặt nước phản chiếu sự dịu êm của ánh trăng, trái tim cô cũng chập chờn theo từng đốm sáng, dường như trong tim nhịp nhàng dao động, không cách nào mà tĩnh tâm được.
Tạ Anh Tư cứ nhẩm đi nhẩm lại câu nói đó của Chu Minh: “Gặp được cô thật là tốt!” Nhớ lại khi anh đứng bên cạnh, để lộ nụ cười dịu dàng, trong mắt cũng như có làn sóng xanh thuộc về dòng sông nhỏ, đã thu hút ánh mắt cô, mà cô, trái tim có lẽ cũng đang chìm đắm trong đó, nhưng cuối cùng, lại ra lệnh cưỡng chế bản thân rút ngay ra khỏi sự mê hoặc hấp dẫn ấy.
“Oa, Tạ Anh Tư, cô là cái đồ ngốc nghếch, cái đồ si tình, đồ gà mờ. Bây giờ tôi ra lệnh cho cô nói một trăm lần câu, mỹ nam là rắn rết…” Cô trằn trọc trở mình, lẩm bẩm, Trư Đầu ngủ ở phòng Chu Minh, chính là phòng kế bên phòng cô, vì vậy tiếng lẩm bẩm của cô có chút lớn hơn bình thường.
“Nào, Tạ Anh Tư, cùng nhẩm với tôi, mỹ nam là rắn rết, mỹ nam là rắn rết, mỹ nam là rắn rết… Chu Minh là mỹ nam…” Nhầm hết rồi, loạn hết rồi.
“Oa, không chịu nổi nữa rồi!” Tạ Anh Tư chau mày ngồi dậy, ôm đầu hít mấy hơi thật sâu, sau đó cô xuống giường đi đến bên cửa sổ tận hưởng làn gió đêm khẽ thổi, ngắm vầng trăng sáng cong. Cả huyện nhỏ đều đang chìm vào giấc ngủ, ngay cả những chú cún cũng đã ngủ rồi, bốn bề yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy hơi thở nhè nhẹ của màn đêm, dường như nó đã đi qua cả trăm năm với hơi thở ôn hòa như vậy, không pha lẫn một chút tạp niệm nào.
“Tôi khó chịu với anh từ rất lâu rồi!”
“Tôi biết! Nói rõ hơn nữa đi!”
“Tôi khó chịu vì anh nhiều tiền hơn tôi.”
“Ừm, nói chi tiết một chút.” Xem ra Chu Minh rất bình tĩnh.
“Tôi khó chịu vì anh trắng hơn tôi.”
“Ừm, còn gì nữa?” Anh không tỏ ra biểu gì.
“Tôi khó chịu vì anh mang theo bên mình cái món đồ chơi đó…”
“Ừm, tiếp tục.” Vẫn không biểu lộ cảm xúc.
Anh Tư hoàn toàn tức giận, “Điều khiến tôi uất ức nhất là, cho dù cảm giác về anh thật khó chịu, nhưng tối nay tôi lại hơi thích anh…” Rất tốt, lại lạc đề rồi, quả thật đêm khuya dễ khiến con người ta không làm chủ được mình.
Á, mặt của tao, mày đi đâu rồi? Tao lại làm mất mày rồi! Mày mau quay lại đây, mặc dù tao biết mày sẽ không quay lại.
Dưới sự dụ dỗ nhử vào bẫy của người nào đó, lời tỏ tình buột miệng nói ra truyền thẳng vào tâm nhĩ, vang vọng trong đêm xuân, rồi lại bay trở về tai cô gái trẻ, làm khuôn mặt cô đỏ lựng lên. Trời ơi, thần thánh ơi, tôi… tôi vừa nói cái gì vậy? Tạ Anh Tư không dám tin bản thân lại có thể thốt ra lời tỏ tình thứ hai trong đời, nghĩ rằng đang mộng du, cô tự đánh vào mặt hai cái.
“Không cần phải tự tát mình nữa, em vừa nói thích tôi rồi!” Giọng nói của Chu Minh dường như chẳng có sự bất ngờ nào, bình tĩnh như gợn sóng trên mặt hồ, nhưng nào ai biết đáy sông đã có vòng xoáy.
“Tôi… tôi vừa lỡ lời, khụ khụ, lỡ lời… Ái dà… buồn ngủ quá, tôi đi ngủ trước đây.” Người nào đó mặt mũi đỏ lựng giả vờ vặn lưng, sau khi dũng cảm một lần, cô lại rụt vào chiếc mai rùa ngủ đông, định sau hai mươi năm nữa mới ra ngoài.
“Tạ Anh Tư.” Chu Mình kịp thời chặn đứng đường chạy của cô gái trẻ.
“Cái… cái gì?”.
“Còn nhớ tối đó, khi em từ thành phố F về, tôi đã bắt em đoán câu đố không?”
Tạ Anh Tư ngây người ra, quả cà chua đỏ trên mặt càng thêm tươi sáng, các mạch máu toàn thân như sôi lên. Nhớ chứ, câu đố đó dù có hóa thành tro bụi cô cũng nhớ. “Nhớ!”
Đột nhiên cảm thấy vô cùng nôn nóng, Anh Tư khua tay loạn xạ trong không trung, cô đã hiểu ý Chu Minh, người đàn ông này đang lặp lại lời tuyên bố của cô, khéo léo nói với cô rằng: Tạ Anh Tư, cô mau đi siêu thị mà mua cái gương, soi lại khuôn mặt của mình đi. Trên mặt còn lốm đốm những vết, soi gương xong thì cô sẽ đập vỡ gương, chờ kiếp sau đầu thai tốt một chút. Đừng cho rằng tôi đi ăn cùng cô vài dịp, dắt chó đi dạo mấy lần thì cô đã coi đó là tình yêu. Tạ Anh Tư, Chu Minh tôi đây là đóa hồng vàng, chỉ thích dùng gai nhọn đâm vào làn da cóc của cô, đâm không thỏa thì tôi không phải họ Chu.
“Được rồi, được rồi, tôi biết anh có ý gì rồi, coi như tôi chưa nói gì.” Cô phất tay, định quay người đi ngủ, hoặc nói chính xác hơn là liếm láp làn da bị đâm trọng thương của mình.
“Đứng ở nguyên đó không được đi, nghe