Tác giả: Quan Tựu
Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015
Lượt xem: 1341524
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1524 lượt.
một sự kết hợp hoàn hảo.” Anh vẫy tay với cô, “Tôi thấy chúng ta cứ quyết định chuyện này đi!”
Nghe vậy, Tạ Anh Tư lâng lâng phiêu bồng, quay đầu, giấu đi nụ cười ngọt như mật trên môi, rồi lại một lần nữa quay sang, lúc này cô lại trở về với một Tạ Anh Tư “trong ngoài bất nhất”, “Này, định cái gì mà định? Ngọc nữ chúng tôi dễ định như thế sao? Anh ra ngoài mà nghe ngóng thử xem, chúng tôi có giá như thế nào…” Một khi đã dính đến đường, thì đuôi cong lên trời, Tạ Anh Tư quyết định trước khi đồng ý phải ra vẻ chảnh đã.
Mặc dù anh quyết định chọn cô, có điều cô vẫn phải ra vẻ, ra oai sang chảnh mới được. Nhớ thời tuổi trẻ bồng bột, cô đã làm một chuyện xuẩn ngốc dở khóc dở cười, sau khi bị mẹ xoắn tai mấy cái, mắng cô “ngu ngốc” mấy lần, bà cũng đành bó tay. Nhưng điều kỳ lạ là, người cha luôn có tác phong mềm mỏng lại bắt cô đội bàn cờ cả ngày trời một cách nghiêm khắc hiếm thấy, khi mắt cô gần biến thành mắt một con gà chọi, cha mới ý tứ sâu xa nói với cô rằng, “Con gái ngoan àvĩ nhân dạy rằng, bất kỳ việc gì cũng phải giành quyền chủ động. Câu này thực sự quá đúng rồi, con phải học cha đây này…”
Bị đội bàn cờ đến ngây người ra, lúc đó cô đã đáp lại rằng, “Cha, cha lừa con ít thôi, sao nhìn thế nào con cũng thấy là cha bị động trước mẹ con, học cha, chẳng phải con sẽ bị động chịu ăn đòn sao?”
“Ha ha, sao ta lại sinh ra cái đồ ngốc như con thế này? Phải thông qua hiện tượng mà nhìn bản chất, hiểu không? Hơn nữa, trước khi ta và mẹ con kết hôn, là mẹ con bị động, nếu không phải lúc đó cha giành quyền chủ động, thì có thể sinh ra cái đồ ngốc như con không? Có phải không nào?” Cha cô trừng mắt nhìn, rồi đột nhiên lại dịu xuống cười một cách thần bí, trông rất đắc ý, “Bên cạnh đó, làm đàn ông mà, ban ngày thì bị động, nhưng buổi tối chủ động là ổn rồi! Cái này được gọi là tấn công và phòng thủ, để giải quyết vấn đề một cách dễ dàng con ạ.” Sau khi tiếp nhận ánh mắt như hiểu mà không phải hiểu của cô, vẻ mặt cha bỗng có chút mất tự nhiên, ông hắng giọng, “Nói chung, con gái ngoan nghe cho rõ đây, tất cả mọi chuyện đều phải giành quyền chủ động, không giành được quyền chủ động thì cũng phải khoa trương danh tiếng, có thể dọa được ai thì cứ dọa, con đã hiểu chưa?”
Học đến tám phần may mắn của cha, Tạ Anh Tư quyết tâm dùng chân lý kinh nghiệm thực tiễn, vuốt vuốt làn tóc rối trong gió, duy trì uy nghi nữ vương, “Nào, hoàn cảnh gia đình, tài khoản ngân hàng, các mối quan hệ yêu đương trong quá khứ, có con riêng hay không, tất cả đều báo cáo cho tôi.” Khí thế tràn đầy và mớ tóc cô thì đã rối bù.
“Có chuyện như vậy ư? Sao tôi lại quên rồi nhỉ?” Người nào đó bắt đầu lựa chọn “quên lãng”.
Chu Minh tiến lên vò rối mái tóc ngắn vốn chẳng chịu khuất phục của Tạ Anh Tư, yêu chiều nói với người con gái đầu bù như tổ quạ, “Bỏ đi, đây cũng không phải lần đầu tiên tôi biết trình độ xỏ lá tuyệt đỉnh của em.” Nói xong, anh dắt Trư Đầu xuống gác.
Hai người họ ăn sáng tại quán ăn đầu cầu với bát cháo trắng, sau đó dắt chó đi dạo quanh mấy cửa tiệm cổ trong thị trấn. Sắc xuân sáng trong vô biên không giới hạn, bầu trời là màu xanh thuần khiết, đám mây bồng bềnh điểm xuyết thêm vào màu xanh. Dưới khung trời quang đãng, đóa hoa xinh đẹp tô điểm cho bức tường rào quanh vườn, cảnh xưa cứ như vậy dần dần mở ra. Đưa mắt nhìn con ngõ dài cổ kính, bạn cứ ngỡ đang hồi ức về quá khứ, hoàn toàn không biết rằng nó đang cùng bạn chờ đợi sự gõ cửa của tương lai.
Thỉnh thoảng có một vài du khách trên đường, Tạ Anh Tư đi bên cạnh Chu Minh, nhìn đông ngó tây, tưởng nhàn nhã, tự đắc, nhưng thực ra đang suy nghĩ làm cách nào để mở miệng nói câu đó, “Em là người của anh rồi”, à không, “anh là người của em rồi”. Nhưng cha cô đã dặn đi dặn lại rằng, bất kỳ chuyện gì cũng phải giành quyền chủ động, bây giờ cô mà hét lên như sói đói vồ dê, “em là người của anh rồi”, hừ không phải, là “anh là người của em rồi”, vậy chẳng phải cô bị động chịu đòn sao?
Đi vào một con ngõ vắng người, trong lúc tâm thần đang do dự, con đường lát đá xanh gồ ghề, không bằng phẳng khiến Tạ Anh Tư vấp chân, khi cô sắp ngã bò xuống đất, đột nhiên xuất hiện một đôi tay kéo cô tránh bị một phen mất mặt.
Chu Minh khẽ chau mày, kéo Tạ Anh Tứ đang chao đảo về sát bên mình, sau đó dắt tay cô một cách vô cùng tự nhiên.
Tạ Anh Tư định thần lại, vừa định nói câu cám ơn thì ngạc nhiên thấy lòng bàn tay mình đã bị nắm chặt. Trong khoảnh khắc tim đập nhanh, mặt đỏ bừng, Anh Tư há hốc miệng kinh ngạc nhìn chằm chằm vào bàn tay hai người, chẳng biết phải làm sao. Ngước lên nhìn Chu Minh, anh liền nói: “Khép miệng lại, nước dãi sắp nhỏ xuống rồi!”
Biết điều ngậm chặt miệng, Tạ Anh Tư liếc thấy tay kia của Chu Minh đang dắt Trư Đầu. Trư Đầu hứng khởi nhìn bọn họ chăm chú, cô vốn độc lập quen rồi, nên quyết định phải kết thúc cảnh này, “Này, em là chó sao? Dắt cái gì mà dắt?” Thực ra trong lòng cô đang vui ngất trời, chẳng còn cách nào khác, miệng lưỡi nói cứng quen rồi.
Chu Minh than thở, “