XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Em Là Dưa Chua, Anh Là Cá

Tác giả: Quan Tựu

Ngày cập nhật: 03:35 22/12/2015

Lượt xem: 1341516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1516 lượt.

ân, em nói có phải không?”
“Này, con mắt nào của anh thấy em là cô bé Lọ Lem? Có cô bé Lọ Lem nào có tiền như Tạ Anh Tư em không? Em lọ lem chỗ nào, em trắng hồng ấy, khác hẳn với mọi người.”
“Đúng, em thực sự khác với mọi người, Tạ Anh Tư là cô bé Lọ Lem bản nâng cấp.”
Tạ Anh Tư vừa định nổi xung, không ngờ thuyền đã cập bến, đành kiềm chế sự kích động đang sục sôi toàn thân, không ho he một tiếng, lẳng lặng bước lên bờ. Vừa đặt chân lên bờ, móng tay cô đã nắm chặt áo Chu Minh, hùng hổ lao thẳng về phía hẻm đá không người. Người dân thị trấn cổ này chứng kiến sự nhiệt tình phóng khoáng của nam nữ thành phố nhiều rồi, nên khi thấy vậy họ chỉ nhìn lướt một cái lạnh nhạt, rồi tuyệt đối không lưu tâm.
Dừng lại ở một con hẻm nhỏ, Tạ Anh Tư bắt đầu nghiêm khắc bức cung. Cô gái mạnh mẽ đứng ở góc tường, cây hải đường trong vườn nhà vươn ra ngoài, nở từng đóa hoa đỏ, dưới cây hải đường cô gái chống nạnh, khuôn mặt sống động như cánh hoa hé nở.
“Thích bồi dưỡng, đào tạo cô bé lọ lem có phải không?” Đầu tiên, cô vờ cười hai tiếng, sau đó âm lượng tăng vọt, “Nói, bồi dưỡng cho bao nhiêu cô rồi?”
Chu Minh vờ bất lực, phất tay nói, “Không phải đã thẳng thắn với nhau rồi sao, chỉ hai người thôi mà.” Thực ra, họ không được tính là cô bé lọ lem, có điều câu này anh không dám nói thật với người con gái trước mắt, sợ lại gây ra một cuộc đại chiến thế giới mới. Phát hiện thấy nỗi oan ức của anh, Trư Đầu ngoan ngoãn quấn quanh ống quần của papa cẩu. Trước sự bạo ngược của mama cẩu, ngay đến con trai cẩu cũng hiểu đạo lý im lặng là vàng.
Tạ Anh Tư hầm hừ, “Em hối hận rồi, xác định cái gì mà xác định? Tạ Anh Tư nào có bản lĩnh xác định nhà đại tư bản như anh, em chỉ là một nha đầu không có bản lĩnh, sau này ngộ nhỡ có một cô gái nào đó tìm đến tận cửa mời em biến đi, vừa khóc vừa làm ầm lên, em nào chịu nổi? Ôi chao, kẻ nghèo hèn như chúng em gặm bánh ngô là được rồi, không bản lĩnh quen rồi, không phiền nhà tư bản như anh vất vả bồi dưỡng. Anh đi mà bồi dưỡng người khác ấy!” Quay đi ném lại mấy lời tàn nhẫn, trong lòng Tạ Anh Tư rất đắc ý, cái này gọi là lùi một bước tiến ba bước. Mặc dù Tạ Anh Tư thỉnh thoảng làm nha đầu, nhưng vào những thời khắc then chốt, trí tuệ của cô tỏ sáng như vàng ròng, cuộn sóng dữ dội như thủy triều, thiên cổ kỳ tài.
Dưới ánh trăng, Chu Minh dở khóc dở cười, cô gái này học được ngón tuyệt kỹ trở mặt, một phút trước thì đáng yêu như cánh chim nhỏ, ngay phút sau đã nổi xung ngay được, cô mà nhận là kẻ điên khùng thứ hai, ai còn dám nhận thứ nhất đây? Bước đến ôm chầm lấy kẻ điên khùng đang nhất quyết đoạn tuyệt quan hệ, anh khẽ hôn nhẹ lên cái trán bóng của cô, khẩu khí lại một lần nữa xin hàng, “Được rồi, được rồi, quá lắm thì sau này anh để em bồi dưỡng là xong, được chưa nào?”
“Nói hay thì ai mà không nói được? Giơ tay lên, thề với chị Hằng Nga. Cứ thề rằng, từ nay về sau, trong mắt Chu Minh tôi chỉ có Tạ Anh Tư. Tôi sẽ giao tất cả quyền cai quản cho cô Tạ Anh Tư, nếu vi phạm, thì từ đó về sau chỉ có thể nhìn thấy mặt trăng mà không thấy mặt trời.”
Chu Minh do dự, ngước mặt nhìn ánh trăng, dường như đang tưởng tượng cảnh mình không nhìn thấy mặt trời, khẽ cười với cô gái trẻ, “Em yêu, có thể sửa phần trừng phạt phía sau một chút được không?”
“Không có cửa đâu. Rề rà cái gì thế, chị Hằng Nga đang đợi lòng quyết tâm của anh đấy, bây giờ bắt đầu đếm ngược, 3… 2…”
“Được, được!” Chu Minh đã cưỡi lên lưng cọp rồi thì khó mà xuống được, anh giơ tay xin hàng, tướng quân bách thắng cứ vậy mà nước mắt lã chã viết hợp đồng bán thân với ánh trăng cong. Cái gọi là sông có khúc, người có lúc, lần này sẩy chân, mức độ nghiêm trọng không phải hạng xoàng.
Cứ như thế, tại biến cố Đường Khê, nữ vương Tạ Anh Tư vận dụng chiêu lùi một bước tiến ba bước, đã giành được quyền một cách thành công, từ đó, mở sang một trang sử mới trong cuộc đời cô.






Ngày thứ hai ở thị trấn cổ, từng làn hoa thơm ngát lẫn trong đó là mùi gỗ khô lâu ngày, khiến lòng người ngất ngây. Tạm thời để chú chó nhỏ ở khách sạn, Chu Minh và Tạ Anh Tư tay trong tay lang thang dạo chơi ven sông, để mặc cho ánh nắng như thác đổ trên người, xối qua bờ vai, tràn qua khuôn mặt nhăn nhúm của bác gái đang thêu thùa bên bậc cửa.
Mới buổi sáng, bác lái đò bên sông dùng chiếc mũ cũ phủ kín khuôn mặt, đánh một giấc say sưa, con chó vàng bên cạnh cũng lim dim nằm dài ra vẻ không vừa ý. Ở một nơi như thế này, e rằng thứ không thiếu nhất chính là giấc ngủ.
Tạ Anh Tư từ nhỏ đã bướng bỉnh, cô kéo Chu Minh chạy đến bên tường vườn một nhà dân thì dừng bước, trông mà phát thèm với những cánh hoa tử vi đang nở rộ duyên dáng, từng chùm hoa màu hồng phấn phủ trên bờ tường cao cao, khiến người ta không khỏi thích thú.
Chu Minh thấy hai mắt Tạ Anh Tư tỏa sáng lên khi thấy hoa nở rộ, trong lòng thầm nghĩ, con người ta ai cũng như ai, con gái luôn yêu thích cái đẹp. Lục lại quá khứ, sự luộm thuộm của người con gái này không nói lên tất cả, cô ấy vẫn luôn là một cô