Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341734
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1734 lượt.
nhõm, dường như dòng nước kia đã cuốn trôi mọi muộn phiền trong cô.
“Quý tiên sinh!” Khương Kỷ Hứa quay đầu lại, gương mặt rạng ngời: “Anh đã từng đến rất nhiều nơi trên thế giới, vậy theo anh thì cảnh đêm ở đâu là đẹp nhất?”
Quý Đông Đình mắc chứng OCD(*) nhẹ, không chịu nổi mái tóc bị gió thổi cho rối tung lên của Khương Kỷ Hứa, anh rất muốn đưa tay ra vuốt lại giúp cô, nhưng cuối cùng vẫn kiềm chế, chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở: “Tóc cô kìa!”
(*) OCD (Obsessive-Complulsive Disorder - chứng rối loạn ám ảnh cưỡng chế): Là chứng bệnh rối loạn tâm lý có tính chất mãn tính, hay có ý nghĩa ám ảnh, lo lắng không có lý do chính đáng, phải thực hiện các hành vi có tính chất ép buộc để giảm bớt căng thẳng.
Khương Kỷ Hứa vội vàng dùng tay vuốt lại mái tóc của mình.
Lúc này, Quý Đông Đình mới bình thản trả lời: “Chỉ có ký ức là đẹp, những khung cảnh gợi lên nhiều kỷ niệm mới được coi là động lòng người.”
Khương Kỷ Hứa nghe không rõ lắm, cô ngước nhìn Quý Đông Đình, nhất thời bị chói mắt trước vẻ đẹp của anh. Anh cũng đang nhìn cô, dường như còn đọc ra được cả sự ái mộ trong ánh mắt kinh ngạc mà cô dành cho mình.
Gió đêm thật lạnh! Khương Kỷ Hứa nhét đôi tay lạnh buốt đang đặt trên thành cầu vào túi áo. Khách sạn của cô quanh năm suốt tháng đều ấm áp như mùa xuân, chẳng mấy khi có dịp tận hưởng không khí ngày đông rét mướt như thế này, trong lòng cô cảm thấy rất thoải mái.
Quý Đông Đình khi ấy lại đang chăm chú dõi theo cặp tình nhân đứng cách mình không xa: người con trai bọc người con gái trong chiếc áo khoác lông của mình, hai người tựa vào thành cầu ngắm cảnh đêm, một lát sau, người con gái quay sang hôn người con trai.
Cô gái này... thật là chủ động! Quý Đông Đình đang suy nghĩ vẩn vơ thì người con trai kia quay ra, hét lên với anh: “Này, người anh em! Anh cũng có mà, sao cứ nhìn người khác thế hả?”
Quý Đông Đình sa sầm mặt mày, lập tức quay đi. Khương Kỷ Hứa rụt rè lên tiếng: “Hay là chúng ta về thôi!”
Anh không đáp lại, chỉ cúi xuống tháo chiếc găng tay da của mình đưa cho Khương Kỷ Hứa, hạ lệnh: “Đeo vào!”
Khương Kỷ Hứa ngẩn người, cô hơi khó xử, đeo cũng không được, mà không đeo cũng chẳng xong. Nhưng trước ánh mắt “uy hiếp” của Quý Đông Đình, rốt cuộc cô vẫn ngoan ngoãn đeo đôi găng tay vừa to vừa ấm ấy vào.
“Cảm ơn anh!” Khương Kỷ Hứa dịu dàng lên tiếng. Quý Đông Đình trầm mặc một lát rồi đặt tay lên vai cô, thấp giọng hỏi: “Lạnh không?”
Khương Kỷ Hứa vội vàng lắc đầu: “Không lạnh.”
Quý Đông Đình nhíu mày: “Nói dối! Môi thâm tím lại rồi kìa!”
Khương Kỷ Hứa vô thức liếm liếm môi. Không ngờ Quý Đông Đình đột ngột thu tay kéo cô về phía mình. Cô vô thức lùi về phía sau, lưng chạm vào thành cầu. Nhưng cánh tay sau lưng chỉ dùng chút lực đã khiến cả người cô áp sát vào anh. Khoảnh khắc ấy, trái tim của hai người dường như cùng rủ nhau nhảy ra khỏi lồng ngực.
Khung cảnh hiện tại thật sự quá quen thuộc với Khương Kỷ Hứa. Nhiều năm trước, cũng vào một đêm đông nhiều sao như hôm nay, cũng ở trên một cây cầu bắc qua sông như thế này, cũng là đôi tay trắng trẻo và gương mặt lạnh lùng như người đàn ông trước mắt...
“Quý tiên sinh!” Cô dùng sức đẩy Quý Đông Đình ra.
Quý Đông Đình bất ngờ tiến thêm một bước, một tay anh giữ lấy đầu cô, tay còn lại vòng qua eo cô, rồi đặt một nụ hôn lên môi cô.
Toàn thân Khương Kỷ Hứa cứng đờ đón nhận nụ hôn nồng nàn của Quý Đông Đình. Nhiệt độ nóng bỏng từ đầu lưỡi anh truyền đến khiến trái tim cô khẽ run rẩy. Quý Đông Đình vô cùng nhẫn nại nhưng cũng hết sức tự tin, dường như anh đã khẳng định, cô chắc chắn sẽ đáp lại mình.
Gương mặt Khương Kỷ Hứa càng lúc càng nóng, đầu óc quay cuồng với hàng trăm ngàn suy nghĩ ngổn ngang. Đúng là một buổi tối quỷ quái!
Chiều cao của người đàn ông này giống hệt với người trong ký ức của Khương Kỷ Hứa, cảm giác quen thuộc khiến cho chút lý trí còn sót lại trong cô tan thành mây khói. Cô không những ngừng kháng cự mà còn nhắm mắt phối hợp, tay cũng từ từ luồn vào túi chiếc áo khoác nam...
Mười mấy phút trôi qua... Khương Kỷ Hứa là người kết thúc nụ hôn nồng cháy đó. Cô bị thiếu dưỡng khí trầm trọng, gương mặt đỏ bừng. Còn cái người bị buộc phải kết thúc kia vẫn đang mơ màng, phải mất một lúc mới tỉnh táo lại. Anh dịu dàng lên tiếng: “Không biết lấy hơi sao?” Sau đó, anh lại ôm cô vào lòng, giọng nói đầy thỏa mãn: “Vừa rồi tôi thấy rất tuyệt, em thì sao?”
Khương Kỷ Hứa không thể diễn tả nổi tâm trạng hỗn loạn của mình: một chút hối hận, một chút lo lắng, thêm một chút băn khoăn... ngoài một chút cảm giác tuyệt vời còn vương lại ra, toàn bộ đều là những cảm xúc tồi tệ. Sự im lặng của Khương Kỷ Hứa trong mắt Quý Đông Đình lại trở thành sự e thẹn của người con gái, vì vậy, anh tỏ ra rất đàn ông, ân cần vỗ vai an ủi cô.
Đêm hôm đó, Khương Kỷ Hứa hết sức đau lòng nằm bò lên mặt bàn tự kiểm điểm bản thân. Chỉ vì phút nông nổi, nhất thời mất kiểm soát mà ngày mai cô không biết nên đối mặt với Quý Đông Đình như thế nào đây.
Nhưng thật may mắn, vì những ngày tiếp theo cô vô cùng bận rộn.
H