Đứa Con Của Ác Quỷ Và Thiên Thần
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341736
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1736 lượt.
ôn lễ của Cốc Vũ được tổ chức sớm hơn dự định, công cuộc chuẩn bị cực kỳ tất bật. Khương Kỷ Hứa phải mở cuộc họp bàn bạc về vấn đề an ninh trong hôn lễ, cô giao cho đám Tiểu Khả phụ trách sáu bộ váy cưới của Cốc Vũ mới được mang tới khách sạn hồi chiều.
Khách mời trong hôn lễ ngoài bạn bè thân thiết của cô dâu và chú rể ra, còn có tới năm mươi phóng viên cùng không ít các nhân vật quyền quý trong giới kinh doanh, thậm chí là cả quan chức nữa. Chỉ riêng việc sắp xếp chỗ ngồi cũng đủ khiến Khương Kỷ Hứa đau đầu, nhất là khi hai cái tên mà cô vừa nhìn đã thấy phiền là Quý Đông Đình và Thẩm Hoành lại cùng xuất hiện trong một bàn tiệc.
Đúng lúc này, Tiểu Khả gọi điện tới, giọng nói đứt quãng đầy lo lắng: “Giám đốc Khương... Em xin lỗi... Váy cưới của Cốc Vũ... bị mất một bộ...”
Khương Kỷ Hứa day day hai bên thái dương, lập tức đi thẳng đến phòng trang điểm. Tiểu Khả vừa nhìn thấy cô đã òa khóc.
Khương Kỷ Hứa hít sâu một hơi rồi hỏi: “Đã tìm khắp nơi rồi chứ? Lúc nhận váy cưới có xác nhận rõ ràng không?”
Tiểu Khả lắc đầu: “Đã tìm khắp mọi nơi rồi. Em chỉ ra ngoài có một lúc mà quay vào đã chẳng thấy đâu nữa.”
Khương Kỷ Hứa chạy tới phòng bảo vệ, yêu cầu được xem lại băng ghi hình từ camera của phòng trang điểm chiều nay, nhưng đúng chỗ để váy cưới lại là góc chết. Trưởng phòng bảo vệ lại mở cả camera của thang máy ra xem mới phát hiện, hồi hai giờ chiều, một người đàn ông trông giống nhân viên chuyển phát nhanh đã tới mang đi một kiện hàng rất to.
Lúc Khương Kỷ Hứa đi tìm Lục Tự để báo cáo sự việc, anh ta đang có một buổi họp nhỏ cùng mấy vị Giám đốc bộ phận kinh doanh. Chờ đến khi cuộc họp kết thúc, thư ký của Lục Tự mới gọi cô vào.
“Xảy ra chuyện gì rồi?” Lục Tự hỏi thẳng.
Khương Kỷ Hứa ái ngại nhìn Lục Tự: “Mất một bộ váy cưới của Cốc Vũ.”
“Ai làm mất?” Anh lại hỏi.
Khương Kỷ Hứa hiểu ý Lục Tự. Anh định nói thật chuyện này với Triệu Ninh và Cốc Vũ, sau đó sẽ tìm một người gánh vác. Có lẽ trước mắt, đây thực sự là cách tốt nhất để giải quyết mọi chuyện, nhưng Khương Kỷ Hứa không tài nào nói ra được tên của Tiểu Khả.
Khương Kỷ Hứa giải thích ngắn gọn: “Khách sạn bị mất một bộ váy cưới, kẻ trộm đi giày của câu lạc bộ Thiên Kiện.”
Thẩm Hoành “ồ” một tiếng rồi tiếp tục lái xe. Con đường chật hẹp ở khu thành cổ đông đúc xe cộ, cứ đi được một đoạn lại tắc. Ruột gan Khương Kỷ Hứa nóng như lửa đốt, cô bèn nhảy xuống xe, quay lại nói với Thẩm Hoành: “Tôi xuống ở đây thôi, hôm nay cảm ơn anh nhiều!”
Thẩm Hoành bị bỏ lại trên xe, giận dữ bấm còi liên hồi, thậm chí còn đá cả vào chân phanh. Cuối cùng, anh ta không nhịn được, mở cửa xe chạy theo Khương Kỷ Hứa. Lúc đến câu lạc bộ bóng rổ Thiên Kiện, anh ta kéo tay cô dặn dò: “Lát nữa tất cả mọi việc cứ để tôi lo, em chi cần đi theo tôi là được!”
Khương Kỷ Hứa phản đối: “Không cần đâu! Anh quay về đi! Mà xe của anh đỗ ở đâu rồi? Tốc độ làm việc của cảnh sát giao thông khu vực này nhanh lắm đấy!”
Thẩm Hoành cười thầm trong lòng, mấy cô gái độc lập như cô rất dễ khiến đàn ông tức giận. Giờ là lúc nào rồi mà cô còn lo lắng cho người khác?
Cũng may là Thẩm Hoành có người bạn làm trong ngành, nên dễ dàng lấy được thông tin liên hệ của thành viên đội bóng từ chỗ Giám đốc câu lạc bộ. Nếu không có anh ta, Khương Kỷ Hứa thật sự không biết phải làm sao. Cô nhìn tờ giấy ghi địa chỉ trong tay, do dự nói: “Cảm ơn anh! Hay là anh...”
“Hay là tôi đi trước, để một mình em đi tìm tên Điền Kha này phải không?” Thẩm Hoành ngắt lời Khương Kỷ Hứa, trong giọng nói có chút phẫn nộ.
Khương Kỷ Hứa cảm thấy ái ngại: “Thế thì làm phiền anh vậy!”
Thẩm Hoành không nói gì. Hai người quay lại chỗ ban nãy lấy xe, nhưng vì nó đã bị cảnh sát giao thông kéo đi rồi nên họ đành phải gọi taxi. Khi tới nơi, Thẩm Hoành nói với Khương Kỷ Hứa: “Em ở dưới này đợi tôi!”
Khương Kỷ Hứa bước xuống xe: “Tôi đi cùng anh.”
Thẩm Hoành nhắc nhở cô: “Khương Kỷ Hứa, em lên đó là gây thêm phiền phức đấy!”
Khương Kỷ Hứa cúi đầu, lời Thẩm Hoành nói quả không sai. Vì vậy, cô lùi lại hai bước, dặn dò anh ta: “Vậy thì anh chú ý an toàn nhé! Không lấy lại được váy cưới cũng không sao đâu.”
Thẩm Hoành nhìn cô bằng đôi mắt đen sâu hun hút, gật đầu: ‘Em ở đây đợi tôi!’ Nói xong, anh ta sải bước lên lầu.
Trời tối dần, đèn đường bắt đầu bật sáng, hơn sáu giờ rồi, Khương Kỷ Hứa đã chờ tới mức sốt ruột. Cô nhặt một thanh gỗ ở gần đó, đi lên tầng bốn, rón rén đến gần căn hộ của kẻ tình nghi. Đột nhiên, “rầm” một tiếng, cánh cửa trước mặt cô bị đá tung ra, sau đó, Thẩm Hoành xuất hiện với một chiếc túi to trong tay, có lẽ bên trong đó là váy cưới của Cốc Vũ. Khương Kỷ Hứa vừa buông cây gậy xuống đã bị Thẩm Hoành nắm chặt tay kéo ra khỏi khu nhà. Đi được một lúc, Khương Kỷ Hứa bỗng cảm thấy có gì đó bất thường. Cô gỡ tay Thẩm Hoành ra, chỉ thấy trong lòng bàn tay anh ta toàn là máu. Cô hết sức lo lắng: “Chúng ta mau đến bệnh viện thôi!”
Thẩm Hoành liếc nhìn vết rách nhỏ trên tay: “Không sao đâu! Tên Đi