Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

Nhìn cứ như chú rể vậy!”
Quý Đông Đình nhếch môi, nhìn vào gương: “Tôi toàn mặc thế này mà. Theo lời cậu thì ngày nào tôi cũng làm chú rể à?”
Dean đã quá quen với thái độ ngạo mạn này của Quý Đông Đình, anh ta chỉ còn biết gật đầu: “Vâng!”
Quý Đông Đình khẽ cười, quay người đi đến hội trường ở tầng tám. Khoảng thời gian chuẩn bị hôn lễ cho Cốc Vũ, hầu như ngày nào cô quản gia nhỏ của anh cũng đi sớm về muộn. Cái gì mà quản gia chuyên dụng cơ chứ? Ngay đến gặp mặt còn khó ấy! Anh thật sự rất tức giận.
Nhân viên khách sạn dẫn Quý Đông Đình vào chỗ ngồi đã được sắp sẵn, từ xa anh đã nhìn thấy Thẩm Hoành. Quý Đông Đình hít sâu một hơi, Dean cũng hừ sâu một hơi: Tại sao cái tên đáng ghét đó lại mặc chiếc áo vest giống y hệt Quý tiên sinh thế này?
Quý Đông Đình bị “đụng hàng”, hết sức phẫn nộ. Anh. liền cởi luôn chiếc áo trên người ra, ném cho Dean, lạnh lùng ra lệnh: “Mang vứt đi ngay!”
Sau khi cực kỳ phong độ ngồi xuống ghế của mình, Quý Đông Đình khẽ gật đầu với Thẩm Hoành, anh ta cũng thờ ơ đáp lại. Một lúc sau, dõi theo ánh mắt chăm chú của Thẩm Hoành, Quý Đông Đình nhìn thấy Khương Kỷ Hứa trong bộ đồng phục màu be đang đứng chỉ đạo các nhân viên phục vụ. Mái tóc dài của cô được búi gọn gàng sau gáy, trước ngực đeo một tấm thẻ nhân viên rất lớn. Ánh mắt hai người đàn ông vô tình giao nhau, cả hai cùng nhếch môi cười, dường như đều đã hiểu ra đối phương đang suy nghĩ điều gì.
Khương Kỷ Hứa đã tốn rất nhiều công sức cho hôn lễ này. Cô đã cố gắng chăm chút tới từng chi tiết nhỏ nhất. Thành quả trước mắt cũng khiến cô tạm hài lòng, nhưng đây mới chỉ là bước đệm thôi, hôn lễ vẫn còn chưa bắt đầu. Sự kiện trọng đại như thế này, Lục Tự đương nhiên sẽ đích thân tới giám sát. Vừa nhìn thấy anh, Khương Kỷ Hứa liền bỏ dở công việc, bước tới chào hỏi.
“Rất tốt!” Lục Tự đánh giá sau một hồi nhìn quanh.
Khương Kỷ Hứa vui vẻ mỉm cười: “Cảm ơn Tổng Giám đốc Lục đã khen ngợi!” Sau đó, cô nhanh chóng cáo lui, rồi hối hả đi tới từng bàn đón khách.






Bàn tiệc đầu tiên gồm toàn những nhân vật quan trọng nhất, cũng chính là nơi mà Khương Kỷ Hứa không muốn đến nhất. Nhưng với tư cách là người phụ trách buổi lễ, cô tuyệt đối không thể tiếp đón khách quý một cách qua loa sơ sài được.
Khương Kỷ Hứa bước tới với nụ cười rạng rỡ, nhìn thấy Quý Đông Đình ngồi ngay ở vị trí trung tâm. Anh đang nói chuyện với một vị doanh nhân cùng bàn, chỉ khẽ liếc nhìn cô. Khương Kỷ Hứa hết sức lịch sự lên tiếng: “Xin chào các vị! Tôi là Khương Kỷ Hứa, nhân viên của Bắc Hải Thịnh Đình, là người phụ trách tổ chức hôn lễ lần này. Nếu có chỗ nào chưa được chu đáo, rất mong nhận được ý kiến đóng góp từ các vị!”
Những vị khách ngồi ở bàn đầu tiên không phải người giàu có thì cũng là người cao sang. Khương Kỷ Hứa lần lượt chào hỏi từng vị khách quý. Người cuối cùng là Quý Đông Đình.
“Chào Quý tiên sinh!”
Quý Đông Đình gật đầu với cô, ánh mắt kiêu ngạo. Đúng lúc này, nhân viên phục vụ bê tới một đĩa nấm Tuber Magnatum(*). Khương Kỷ Hứa theo thói quen, chuyển phần nấm của Quý Đông Đình đi. Không ít người có mặt ở đó nhìn cô bằng ánh mắt khác thường khiến cô cảm thấy hối hận vô cùng. Quý Đông Đình khẽ cười, giải thích theo kiểu giấu đầu hở đuôi: “Tôi rất ghét nấm Tuber Magnatum, không thể ngửi được mùi của nó.”
Khương Kỷ Hứa vội chống chế: “Tôi... đến nhắc Quý tiên sinh... hãy về phòng ngủ đi!”
“Ấp a ấp úng!” Quý Đông Đình không có hứng thú nghe mấy lời ngụy biện này của Khương Kỷ Hứa. Mặc dù anh ghét bị người khác nhìn thấy dáng vẻ của mình lúc ngủ, nhưng sau này, hai người còn phải ngủ cùng nhau cơ mà!
Anh đột nhiên giơ một bàn tay về phía cô. Phải mất một lúc, Khương Kỷ Hứa mới hiểu ra Quý Đông Đình muốn cô kéo anh dậy. Cô đưa tay ra, nhưng anh chỉ nắm lấy tay cô rồi chẳng thèm nhúc nhích. Đến khi cô rút tay về, Quý Đông Đình lại bất ngờ kéo cô một cái, nửa người cô đè lên ngực anh.
Khương Kỷ Hứa hết sức bốí rối: “Quý tiên sinh, anh để tôi đứng dậy đã!”
Quý Đông Đình hoàn toàn không muốn buông tay, anh vén mấy sợi tóc mai lòa xòa giúp cô, dịu dàng nói: “Quản gia Khương, tôi không phải là người dễ bị người khác lợi dụng đâu! Có những chuyện, tôi nghĩ em đã hiểu rõ.”
Khương Kỷ Hứa nghĩ rằng anh muốn nói tới việc phải miễn cưỡng tới dự hôn lễ của Triệu Ninh: “Quý tiên sinh, chuyện hôn lễ của anh Triệu là do tôi không đúng, tôi thành thật xin lỗi anh!”
Quý Đông Đình khẽ “hừ” một tiếng, ánh mắt đầy phẫn nộ. Vài giây sau, anh nâng một tay lên, khựng lại trong không trung vài giây, cuối cùng đặt xuống môi cô: “Ý tôi muốn nói cái này...”
Khương Kỷ Hứa đỏ mặt nhìn Quý Đông Đình một cách ấm ức. Rõ ràng tối hôm đó, anh là người chủ động hôn cô, vậy mà bây giờ lại dám làm ra vẻ mình mới chính là người bị lợi dụng. Cô rất tức giận, nhưng Quý Đông Đình hoàn toàn chẳng quan tâm, anh ôm vai cô, nhìn những bông tuyết tung bay ngoài cửa sổ, trong giọng nói còn vương chút men say: “Nghe nói đợt tuyết này sẽ kéo dài trong ba ngày, thế nhưng, ngày ki


Polaroid