Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341719
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1719 lượt.
br>“Quý tiên sinh thật là tốt với Giám đốc Khương!”
“Hai người đẹp đôi quá!”
An Mỹ bỗng cầm ly rượu đứng bật dậy: “Giám đốc Khương, từ khi mới tốt nghiệp em đã đi theo chị, chị coi như là sư phụ của em, em kính chị một ly!”
Khương Kỷ Hứa cười tít mắt, cô đang định nâng ly thì Quý Đông Đình đã nhanh tay lấy mất: “Để anh uống thay em!”
Anh quay sang nhìn An Mỹ: “Nếu Hứa Hứa là sư phụ thì tôi cũng coi như sư công của cô rồi. Ly rượu này tôi uống thay cô ấy, không sao chứ?”
Giọng nói trầm ấm của anh khiến An Mỹ đỏ mặt: “Mời sư công!”
Quý Đông Đình ngửa cổ uống cạn ly rượu.
Bữa cơm kết thúc, cả hội kéo nhau tới quán karaoke gần đó hát hò. Đáp lại sự mong chờ của mọi người, Quý Đông Đình đành thể hiện một ca khúc cũ rích từ mấy thập niên trước. Khương Kỷ Hứa mỉm cười ngọt ngào: ‘‘Hay quá! Nhưng mà đã cũ lắm rồi.”
Quý Đông Đình véo mũi cô: “Em chẳng hiểu gì cả! Bài hát này từ hồi anh còn đi học đã cực kỳ thịnh hành. Rất nhiều bạn bè anh bắt đầu học tiếng Trung cũng là vì ca khúc đó, anh còn giúp họ dịch lời hát sang tiếng Anh đấy!”
“Kingsley của em đúng là một người tốt!” Khương Kỷ Hứa không hề uống rượu, nhưng linh hồn cô dường như đã bị chuốc say. Phải chăng là vì hạnh phúc?
Sau khi tiễn mọi người ra về, Khương Kỷ Hứa khoác tay Quý Đông Đình: “Chúng ta cũng về thôi!”
Hai người đi bộ trên con đường tấp nập người qua lại. Bầu trời hôm nay rất trong, không một gợn mây, cả thành phố rực rỡ ánh đèn. Quý Đông Đình cởi áo khoác ngoài trên người mình, mặc vào cho cô. Khương Kỷ Hứa mãn nguyện ngả đầu vào vai anh: “Kingsley, hôm nay là ngày cuối tuần hạnh phúc nhất trong đời em!”
“Còn hạnh phúc hơn cả những dịp cuối tuần trước đây ở bên Thẩm Hoành chứ?”
Đúng là đồ hay ghen! Khương Kỷ Hứa gật đầu khẳng định: “Hạnh phúc hơn rất nhiều, rất nhiều!”
Quý Đông Đình nở một nụ cười: “Đó là vinh hạnh của anh, công chúa ạ!”
…
“Tổng Giám đốc Khương, tại sao chị lại chia tay với Quý tiên sinh?” Về sau đã có người hỏi cô như vậy.
Tại sao lại chia tay? Trong cuộc đời này luôn có rất nhiều những điều bất ngờ mà ta không kịp phòng bị. Ví dụ như bệnh tật, tai nạn hay một câu chuyện tình yêu tuyệt đẹp đột ngột chấm hết. Cuộc đời con người luôn tồn tại vô số những tiếc nuối... Sau này, khi nhớ lại, Khương Kỷ Hứa cảm thấy điều tiếc nuối lớn nhất của cô có lẽ là đã từng bước tới gần một niềm hạnh phúc lớn lao, nhưng cuối cùng cô lại đi lướt qua nó.
Nó nói đến là đến, không hề báo trước, nó dường như còn có chút liên quan với cuộc gặp gỡ lãng mạn từng được Thượng đế sắp đặt. Bạn có thể đổ tại tính cách, hiểu lầm hay thậm chí là tuổi tác không phù hợp. Nhưng khi giây phút chia tay thực sự tới, hình như chỉ còn cái cớ “số phận đã an bài” là khiến người ta dễ chấp nhận nhất...
Nó đâu chỉ là sự hối hận, nó suýt chút nữa đã cướp đi nửa mạng sống của cô.
Cây ngô đồng trong đêm mưa gió
Chú chim cuối cùng đã tìm ra lý do để tồn tại trong cuộc đời này. Còn cá nhỏ cũng nhận ra rằng, chú chim kia chính là điều mà nó vẫn luôn chờ đợi. Thế nhưng, trời biển ngăn cách khiến cho chúng chỉ có thể đau khổ nhìn nhau mà không thể ôm lấy nhau...
Mấy ngày gần đây, Khương Kỷ Hứa cảm thấy trong người hơi khó chịu, nhưng cô cũng chẳng rõ là bất thường ở điểm nào. Đêm nay, cô mơ thấy một bé trai mập mạp, đáng yêu đang ngước nhìn mình bằng đôi mắt to tròn long lanh. Thằng bé nghiêng đầu nhìn cô rồi chìa đôi tay nhỏ xíu về phía cô, Khương Kỷ Hứa vội vàng giơ tay nắm lấy... Cô bừng tỉnh, phát hiện ra mình đang ôm chặt Quý Đông Đình. Anh bị cô đánh thức, dịu dàng véo má cô: "Mau nói với anh là em vừa mơ thấy anh đi!"
"Đầu óc toàn những suy nghĩ đen tối!" Khương Kỷ Hứa đánh vào tay Quý Đông Đình, chợt nhớ tới đôi mắt của bé trai trong giấc mơ vừa rồi giống hệt anh, cô mỉm cười ôm lấy anh: "Mơ thấy anh hồi nhỏ.”
Quý Đông Đình bật cười, bàn tay miết nhẹ trên eo cô: "Năm nay em có kế hoạch gì không?"
An Mỹ đang định rời đi thì nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo vang, cô cố gọi với theo, nhưng Khương Kỷ Hứa không hay biết gì. An Mỹ chẳng suy nghĩ nhiều, lấy điện thoại của Khương Kỷ Hứa ở trong túi xách ra xem. Nhìn cái tên "Quý Đông Đình" hiển thị trên màn hình, cô lại nhét điện thoại vào chổ cũ. Đột nhiên, một chiếc hộp màu hồng nhạt đập vào mắt cô, là que thử thai. An Mỹ thoáng ngỡ ngàng, sau đó nhanh chóng đóng túi xách của Khương Kỷ Hứa lại rồi ôm tâm trạng phức tạp đi ra ngoài.
Sau khi bàn xong công việc, Lục Tự lấy một tấm danh thiếp trong ngăn kéo ra, đưa cho Khương Kỷ Hứa: "Vị Cố phu nhân này có rất nhiều ý tưởng kinh doanh độc đáo. Tối nay tôi đã hẹn ăn cơm cùng bà ấy, cô có hứng thú đi cùng không? Tôi nghĩ cơ hội này rất hiếm có, làm quen một chút sẽ giúp ích cho cô."
"Cảm ơn Tổng Giám đốc Lục! Hôm nay tôi hơi mệt, tôi định tan ca sẽ về nhà nghỉ ngơi." Khương Kỷ Hứa biết Lục Tự có ý tốt, muốn giúp cô mở rộng các mối quan hệ, chỉ có điều, trong lòng cô còn đang day dứt một vấn đề khác nên đành từ chối.
Lục Tự n