Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Em Là Tất Cả Những Gì Anh Khao Khát

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341718

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1718 lượt.

gước nhìn Khương Kỷ Hứa, đúng là sắc mặt không tốt. Anh vốn muốn hỏi cô sao đang yên đang lành tự dưng lại bị bệnh, nhưng với thân phận cấp trên anh cũng không tiện hỏi thăm quá nhiềụ về đời sống riêng tư của cấp dưới, huống chi cô còn là bạn gái của cổ đông lớn Quý Đông Đình nữa. Lục Tự đành nén lại những lời muốn nói, chi nhẹ nhàng bảo cô: "Không sao, cô không khỏe thì về nhà nghỉ ngơi đi, tôi cho phép!"
"Cảm ơn Tổng Giám đốc Lục!”
Khương Kỷ Hứa tan làm sớm, lúc cô về tới nhà còn chưa tới ba giờ, Quý Đông Đình không có ở nhà. Cô tự trấn an mình rồi run rẩy cầm que thử thai đi vào nhà vệ sinh. Giác quan của người phụ nữ luôn rất nhạy, nhất là với những việc như thế này... Quả nhiên, cả sáu lần Khương Kỷ Hứa thử đều ra kết quả hai vạch. Cô sắp khóc tới nơi rồi. Tại sao có những người mong mãi không được, còn người chưa sẵn sàng thì lại "trúng số độc đắc" thế này? Cô gom mấy que thử, đã qua sử dụng cho vào túi rồi ném vào sọt rác, nhưng vẫn thấy chưa yên tâm, cô bèn xách túi rác xuống nhà đổ.
Lúc đi xuống, Khương Kỷ Hứa gặp ngay bà hàng xóm ờ tầng dưới. Bà ta hỏi thăm cô: "Tan làm sớm thế cơ à?”
Cô gật đầu: "Trong người không khỏe nên phải về sớm thôi ạ."
Tâm trạng Khương Kỷ Hứa đang hết sức hỗn loạn, còn hành động thì cứ như vừa mới làm điều phạm pháp vậy.
Chiều nay, Quý Đông Đình phải đi bàn một vụ làm ăn. Anh gọi điện cho Khương Kỷ Hứa nhưng cô không bắt máy. Tới giờ tan ca, anh tới Bắc Hải Thịnh Đình đợi mãi mà chẳng thấy cô đâu, lúc sau mới được nghe Lục Tự thông báo: "Cô ấy bị ốm nên đã xin về sớm rồi, anh không biết ư?"
Quý Đông Đình vội vàng quay về tổ ấm bé nhỏ của mình. Anh gặp ngay bà vợ gã đầu trọc ở tầng năm, bà ta tỏ vẻ quan tâm: "Bạn gái cậu ốm rồi, mau lên xem sao đi!"
Anh là bạn trai của cô mà lại là người cuối cùng biết tin cô bị ốm sao? Quý Đông Đình cảm thấy vừa đau lòng vừa tức giận. Anh lấy chìa khóa ra mở cửa, còn chưa vào đến nhà đã ngửi được mùi thức ăn hấp dẫn. Anh lập tức đi vào bếp, chỉ thấy cô gái của anh đang bận rộn nấu cháo, chẳng có vẻ gì là bị ốm cả.
"Muốn ăn cháo thì gọi người ta mang tới, sao phải tự làm như thế?" Quý Đông Đình lên tiếng.
Khương Kỷ Hứa quay lại, mỉm cười với anh: "Anh quên là sáng nay có người nói buổi tối muốn ăn cháo à?"
Anh kéo tay Khương Kỷ Hứa rồi sờ lên trán cô: "Em thấy không khỏe ư?"
"Đâu có!"
"Lục Tự nói với anh là em không khỏe." Anh có vẻ bực bội.
Cô lườm anh: "Em lấy lý do để trốn việc mà anh cũng tin à?"
“Nếu thấy không khỏe phải nói vói anh đầu tiên, biết chưa hả?"
Khương Kỷ Hứa gật đầu, Quý Đông Đình mỉm cười, mang thức ăn tới chỗ lò vi sóng để hâm nóng. Khương Kỷ Hứa đột nhiên phản đối: "Đừng dùng lò vi sóng, em lấy nồi hâm lại cho anh!"
"Dùng lò vi sóng cho tiện!"
"Nhưng nhiều tia bức xạ lắm!" Khương Kỷ Hứa buột miệng.
Quý Đông Đình phì cười: "Được rồi, anh nghe em!"
Buổi tối, cả Khương Kỷ Hứa và Quý Đông Đình đều không ngủ được, một người đang đau đầu khi nghĩ tới chuyện que thử thai, còn người kia lại đang cực kỳ phấn khích khi tưởng tượng ra màn cầu hôn.
Quý Đông Đình vuốt ve cơ thể Khương Kỷ Hứa, cô vội vàng ngăn anh lại: "Kingsley, không được!"
"Xin lỗi em!" Anh luôn rất tôn trọng cô.
"Chúng ta ngủ thôi!"
"Ôm nhau ngủ!" Quý Đông Đình ôm chặt Khương Kỷ Hứa vào lòng.
Dean đã từ London quay lại thành phố S với chiếc nhẫn cầu hôn của Quý Đông Đình. Dean vốn vô cảm trước mấy thứ xa xỉ, vậy mà khi nhìn thấy chiếc nhẫn hoàn hảo với viên kim cương tuyệt đẹp này, trong lòng anh ta cũng có phần kích động. Đồ đắt tiền, thiết kế vừa trang nhã vừa cao quý, nhưng vẫn không mất đi vẻ đẹp thuần khiết.
Quý Đông Đình ngắm nghía chiếc nhẫn một hồi mỉm cười hài lòng: "Rất hợp với Hứa Hứa!"
Dean đưa cho Quý Đông Đình một hợp đồng bảo hiểm đã ký kết: "Chỉ riêng tiền bảo hiểm cũng mua được mấy chiếc nhẫn kim cương rồi."
"Cả đời này tôi chỉ cầu hôn có một lần, chẳng lẽ tôi lại mang nhẫn cỏ đi tặng vị hôn thê của mình hay sao?"
Giám đốc Khương còn chưa đồng ý cơ mà. Dean nhỏ giọng nói: “Đàn ông muốn cầu hôn thành công cần phải chờ lúc "thiên thời, địa lợi, nhân hòa"! Có những người cầu hôn cả trăm lần mà vẫn chưa được đấy!"
"Kẻ thất bại nào vậy?" Hiện tại, Quý Đông Đình khá hứng thú với những chuyện liên quan tới việc cầu hôn.
"Tôi thấy trong một bộ phim Trung Quốc. Nhưng tôi tin Quý tiên sinh nhất định sẽ thành công!"
“Đó là điều hiển nhiên rồi. Cho dù tôi thật sự tặng cho Hứa Hứa một chiếc nhẫn cỏ, cô ấy cũng sẽ đồng ý thôi."
"Vậy tôi chúc mừng Quý tiên sinh trước!"
"Cảm ơn cậu!"
Địa điểm mà Quý Đông Đình chọn làm nơi cầu hôn là ở trên tầng cao nhất của tòa nhà Thánh Đại, từ đó có thể nhìn sang khách sạn Nam Việt đang xây dở, cũng chính là món quà cầu hôn anh dành cho cô. Mặc dù Khương Kỷ Hứa chưa chắc đã thích món quà này, nhưng cô sẽ cảm nhận được tấm chân tình của anh chứ? Anh dự định cầu hôn cô vào tối mai, nhân dịp kỷ niệm sáu tháng hai người quen nhau. Quý Đông Đình bắt Dean phải chuẩn bị cho mình một bộ vest mới khiến cậu ta được thể đùa giỡn: "Qu