Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341711
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1711 lượt.
ý tiên sinh đẹp trai như thế thì dù có không mặc gì đi cầu hôn, Giám đốc Khương cũng sẽ đồng ý thôi."
"Suy nghĩ dung tục!" Quý Đông Đình phê phán Dean, sau đó lập tức đổi giọng: "Cậu cũng cho rằng cô ấy nhất định sẽ đồng ý hả?"
"Nếu tôi là con gái, tôi cũng muốn đồng ý lời cầu hôn của anh."
"Cậu đừng có mơ tưởng hão huyền!"
Khương Kỷ Hứa đến một bệnh viện tư làm xét nghiệm, nhưng phải tới hôm sau mới có kết quả. Cô vừa bước chân ra khỏi phòng khám đã nhận được tin nhắn của Quý Đông Đình: Mai là ngày kỷ niệm tròn sáu tháng chúng ta quen nhau. Anh nghĩ nên tổ chức một bữa tiệc chúc mừng. Hẹn em sáu giờ tối mai ở tầng sáu mươi sáu tòa nhà Thánh Đại, không gặp không về!
Khương Kỷ Hứa nhắn tin đồng ý, sau đó ngồi suy nghĩ lung tung. Ngày mai, cô có nên đưa kết quả xét nghiệm cho anh và nói: "Hi, Kingsley! Chúc mừng anh, anh sắp được làm bố rồi!" Liệu Quý Đông Đình sẽ vui mừng như điên hay là sợ hết hồn nhỉ? Cho dù cô từng rất hoảng loạn khi đứa bé này xuất hiện, nhưng cô chưa từng nghĩ sẽ bỏ đi đứa con của mình và Quý Đông Đình. Mặc kệ tương lai ra sao, cô vân muốn sinh con cho anh.
Sáng hôm sau, lúc Khương Kỷ Hứa chuẩn bị đi làm, Quý Đông Đình nhắc nhở cô: "Em yêu, đừng quên buổi hẹn của chúng ta tối nay đấy! Anh có một món quà dành cho em."
Khương Kỷ Hứa áp mặt vào ngực Quý Đông Đình: "Kingsley, có lẽ em cũng có quà cho anh."
"Anh mong đợi lắm đấy!" Quý Đông Đình đặt một nụ hôn lên trán Khương Kỷ Hứa.
Khương Kỷ Hứa cố gắng cười thật tự nhiên. Dù đã cố tìm mọi, cách trấn an bản thân nhưng trong lòng cô hiện đang nặng trĩu! Kỳ thực, cô vẫn mong lát nữa bác sĩ sẽ nói tất cả chỉ là nhầm lẫn.
Buổi chiều, cô lấy lý do đi gặp nhà cung ứng để về sớm. Trước khi đi, thấy An Mỹ cứ ấp úng như đang muốn hỏi điều gì đó, cô bèn lên tiếng: "An Mỹ, có chuyện gì à?"
"Không có gì ạ!” Cuối cùng, An Mỹ vẫn không dám mở lời. Cô biết hôm nay Giám đốc Khương không đi gặp nhà cung ứng, nhưng nếu không phải chuyện quan trọng hoặc cực kỳ riêng tư thì chị ấy sẽ không nói dối như vậy đâu, trừ phi... An Mỹ thầm mong mọi việc không như những gì mình đang nghĩ. Nam thần mà cô thầm yêu nhất định phải là người có trách nhiệm! Nếu không thì cô sẽ cực kỳ thất vọng, thật sự thất vọng lắm ấy!
Khương Kỷ Hứa đi taxi tới bệnh viện. Cô đi thẳng lên tầng bốn nhưng cứ chần chừ mãi ở bên ngoài. Sau một hồi đi đi lại lại, cô lấy hết can đảm giơ tay gõ cửa. vẫn là vị bác sĩ hôm qua: "Khương tiểu thư phải không? Mời cô ngồi.”
Khương Kỷ Hứa ngồi xuống ghế đối diện, lòng bàn tay cô đã ra đầy mồ hôi: "Kết quả thế nào, thưa bác sĩ?"
Vị bác sĩ đẩy gọng kính, nhìn Khương Kỷ Hứa với vẻ tiếc nuối: "Đúng là cô đã có thai, nhưng có khả năng là thai ngoài tử cung.”
Sắc mặt Khương Kỷ Hứa trò nên tái nhợt: "Gì ạ?"
"Tên thường gọi là chửa ngoài dạ con." Vị bác sĩ nhìn tờ kết quả xét nghiệm: "Nếu thật sự là mang thai ngoài tử cung thì cô phải làm phẫu thuật ngay!"
Đầu óc Khương Kỷ Hứa trống rỗng, cả người cứng đờ, cô không dám tin vào những điều mình vừa nghe được.
"Có bạn trai chứ?"
"Có..."
"Cần được kiểm tra chi tiết hơn! Bao giờ anh ta tới?"
Khương Kỷ Hứa cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng nước mắt của cô vẫn chực trào ra. Tại sao sự việc khủng khiếp này lại xảy đến với cô cơ chứ?
"Có thể đặt lịch làm phẫu thuật không?" Vị bác sĩ lại hỏi, đây là những điều anh ta buộc phải làm.
Khương Kỷ Hứa bật khóc. Cô cất giọng nghẹn ngàọ: "Bác sĩ, tôi muốn về bàn bạc với bạn trai trước đã!”
Tâm trạng cô mấy ngày nay thật sự rất thất thường, dường như cô vừa mới bước lên mây đã lại rơi bịch xuống mặt đất. Khương Kỷ Hứa cầm điện thoại, ấn nút gọi đến mười mấy lần, nhưng mạng còn chưa kịp kết nối thì cô đã ngắt máy. Kẻ nhát gan như cô không đủ can đảm để đối mặt với kết quả thương tâm ấy. Nhưng biết đâu chỉ là nhầm lẫn thì sao? Có lẽ cô cần làm xét nghiệm lại... Khương Kỷ Hứa ngồi trong cửa hàng giải khát gần bệnh viện suốt một buổi chiều, cốc sữa trong tay ngọt đến phát ngấy nhưng cổ họng mình đắng nghét.
Khương Kỷ Hứa nhìn đồng hồ, đã hơn năm giờ rồi. Sáu giờ cô còn có hẹn với Quý Đông Đình, hai người sẽ kỷ niệm sáu tháng bên nhau. Cô đứng dậy, đang định rời đi thì di động trong túi xách bỗng reo vang. Cô nhìn số điện thoại hiển thị trên màn hình, là Thẩm Hoành. Cô do dự một lát mới ấn nút trả lời: "Có chuyện gì sao?"
"Tiểu Hứa, tối nay bác trai làm phẫu thuật ở bệnh viện thành phố A. Em có muốn gặp bác ấy không?"
Thẩm Hoành đứng bên ô cửa sổ sát đất nhìn sang tòa nhà Thánh Đại ở đối diện, rất nhiều hoa hồng đang được chuyển đến đó. Lãng mạn quá nhỉ! Tuy anh ta đã từng nghĩ tới việc một ngày nào đó Khương Kỷ Hứa sẽ kết hôn, nhưng chưa bao giờ hình dung ra bản thân mình sẽ thế nào khi chứng kiến cảnh tượng ấy. Phải đến lúc này, con người hẹp hòi như Thẩm Hoành mới nhận thức được một điều: Anh ta không thể chấp nhận việc Khương Kỷ Hứa hạnh phúc bên người đàn ông khác. Thế là anh ta rút điện thoại ra gọi cho cô: "Một người bạn ở thành phố A vừa n