XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Trần Ai

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341066

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1066 lượt.

ất ra cà phê blue Muotains. Anh luôn như vậy luôn muốn mang đến cho cô những gì tốt đẹp nhất trên thế giới.
Bên dưới lon sắt còn có một mảnh giấy ghi chú thích, không xưng hô, không kí tên chỉ vỏn vẹn “Cà phê này có hàm lượng thấp nhưng vẫn không được uống nhiều”
Nét bút là nét chữ mà Giang Nguyệt vô cùng quen thuộc, màu mực cũng là màu mực Pelikan quen thuộc của cô. Có một đợt, cô rất thích sưu tầm đồ dùng học tập, thích mua bút mực, thích sử dụng các loại màu mực khác nhau. Giang Quân mang từ Đức về cho cô rất nhiều màu mực Pelikan, bày thành từng dãy ở trên bàn trông rất đẹp măt. Anh từng đáp ứng mọi yêu cầu của cô. Thế mà bây giờ ngay cả lời nói và gặp mặt anh cũng keo kiệt với cô.
Giang Nguyệt cất lon cà phê vào trong ngăn kéo tủ đầu giường, vuốt thẳng mảnh giấy chú thích rồi cất vào trong cái hộp gỗ. Bao nhiêu năm nay không biết cô đã nhận bao nhiêu món quà chuyển phát nhanh kiểu này, những món quà ấy thứ thì đắt, thứ thì hiếm, nhưng món quà nào cũng có kèm theo một mảnh giấy nhỏ.
Giang Nguyệt đã giữ lại hết. Đây là sợ dây gắn kết giữa hai người cũng giống như việc cô tiêu tiền của anh, ở trong nhà do anh mua đều là sợi dây ràng buộc với anh.
Thực ra cách đây không lâu anh từng gọi cho cô, hỏi cô đã khỏi ốm chưa? Cô nói khỏi rồi, cảm ơn anh vì đã gửi cà phê cho cô. Anh chỉ ậm ừ đáp. Anh không bao giờ chủ động nhắc đến những món quà ấy, dường như đây là một chuyện đáng xấu hổ không bằng. Cú điện thoại ấy hết sức ngắn gọn. Một năm trở lại đây, các cuộc điện thoại giữa hai người đều như vậy.






Về chuyện tương lai, anh luôn có những sắp xếp chu đáo;
Tuy nhiên các tình tiết đều bị hiện thực làm thay đổi.
Mùa xuân kế hoạch của anh có dư vị của cổ tích, nhưng chẳng bao giờ thấy nó đến.
Anh giăng lưới kiếm tìm hạnh phúc nhưng chẳng thu lại được gì.
Anh chẳng bao giờ hiểu được, có một vạn cái tương lai hạnh phúc cũng không bằng một hiện tại ấm áp.
Anh chẳng bao giờ hiểu được, mỗi hiện tại chân thực đều từng là tương lai trong ảo tưởng của anh.
Tết năm ấy, Giang Nguyệt một mình đón tết ở Khang Châu.
Ngày ba mươi tháng Chạp, Giang Quân và Du Tân Nhụy đi ngang qua Khang Châu, muốn bảo cô đến Khúc Thành đón giao thừa.
Giang Nguyệt cười cười rồi lắc đầu: “Không ạ!”
Du Tân Quả cũng nói: “Bọn anh có nhà ở trong núi, có thể đi săn, càng đông người càng vui, dù gì cũng vui hơn em ở đây một mình!”
Đúng lúc ấy, chiếc điện thoại trong tay Giang Nguyệt đột nhiên đổ chuông, là Lục Sa gọi đến. Giang Nguyệt nghe máy, chỉ nói ngắn gọn: “Tí em gọi cho anh sau nhé!”, rồi cúp máy luôn.
Mắt Du Tân Nhụy như sáng lên: “Nguyệt Nguyệt có bạn trai rồi à? Chẳng trách không chịu ở với đám ông bà già chúng ta!” Rõ ràng cô ta đang nói với Giang Nguyệt nhưng mắt lại nhìn sang Giang Quân.
Giang Nguyệt cũng chẳng buồn ngẩng đầu nhìn anh. Anh chỉ khẽ mỉm cười, nói: “Tùy cháu, không đi thì thôi. Vừa mới khỏi ốm, người gầy đi nhiều, tranh thủ nghỉ ở nhà tĩnh dưỡng đi!”
Mưa càng lúc càng to, bọn họ không dám ở lại lâu, chỉ nói dăm ba câu rồi khởi hành luôn.
Giang Nguyệt tay cầm ô, chậm rãi đi bộ về. Những giọt mưa rất to rơi lộp bộp xuống ô, nghe tiếng mưa cứ như thể có tuyết rơi vậy. Trong tiếng mưa ào ạt, trong đầu của cô chỉ có hình ảnh của anh. Anh mặc một chiếc áo Jacket màu đen, tay đút vào túi quần, mỗi khi anh nhìn cô đều khiến cô nảy sinh ảo giác.
Một người đàn ông tốt như vậy đã có vợ rồi, chẳng bao lâu nữa anh sẽ có con của mình. Bên anh đã có thêm rất nhiều người, cô đã không còn quan trọng nữa, trong cuộc đời anh dần dần đã chẳng còn vị trí cho cô nữa. Thứ cảm giác này thật khó chịu! Nhưng nó cũng khiến cho cô hiểu ra, trên đời này có nhiều thứ cho dù bạn có muốn cũng không thể có được.
Cô không thể tiếp tục cố chấp như thế nữa.
Hết tết âm lịch chẳng bao lâu thì Lục Sa quay lại trường. Vừa cất hành lý là anh đi tìm Giang Nguyệt ngay.
Ấn chuông cửa, anh nghe thấy giọng nói lảnh lót của cô vang lên: “Đến đây!”
Mở cửa ra, Lục Sa vòng tay ôm bổng Giang Nguyệt lên, vùi mặt vào ngực cô, lúc này trái tim anh mới cảm thấy nhẹ nhõm.
Hai chân Giang Nguyệt lơ lửng trên không, cô liền co cẳng đá anh: “Này, mau thả em xuống!”
Lục Sa cười hi hi: “Em nhẹ thế, chỉ một tay anh đã nhấc bổng được em lên rồi!”
Lục Sa đi khắp căn hộ xem từng phòng, miệng than thở: “Em ở một mình trong căn nhà thế này, cuộc đời thật là bất công!”
“Anh xem đủ chưa hả? Đến thật đúng lúc, chơi với em trò này đi, em chơi một mình chán quá!” Giang Nguyệt đột nhiên tỏ ra vui vẻ.
Suốt cả buổi chiều hôm ấy hai người chơi cờ tỉ phú, chẳng ai làm ai phá sản được, kéo dài mãi đến lúc cả hai cùng đói mờ mắt mới chịu đứng dậy đi nấu cơm ăn.
“Anh có để bụng không nếu em cho anh ăn cơm với đồ ăn thừa?” Giang Nguyệt hỏi.
“Chỉ cần là đồ ăn em làm, anh ăn gì cũng được!” Lục Sa vui vẻ đi theo vào nhà bếp, nhìn Giang Nguyệt lấy thức ăn từ trong tủ lạnh ra, đặt vào lò vi sóng hâm lại.
Giang Nguyệt xới cơm vào hai cái đĩa, một bên