XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh

Em Ở Bên Ai Cũng Đều Là Khoảng Trống Trong Anh

Tác giả: Trần Ai

Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015

Lượt xem: 1341069

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1069 lượt.

ra xem anh mang theo những thứ gì. Về sau lớn rồi, mỗi lần Giang Quân chuẩn bị đi công tác là cô lại kiểm tra xem nơi anh đến thời tiết như thế nào để chuẩn bị đồ dùng, quần áo thích hợp cho anh, Hành lí cô sửa soạn rất đầy đủ, chu đáo, Giang Quân thậm chí còn chẳng cần xác nhận, cứ thế xách đồ là đi thôi.
Sau khi sửa soạn ba lô xong, cô lại sửa soạn lại va li cho anh một lượt, làm xong việc, cô vỗ vỗ tay, đứng dậy bảo: “Đã xong! Nói đi, bữa cuối cùng ở quê nhà, Lục đại hiệp thích ăn món gì để em làm ạ?”
Luc Sa sải bước đến vỗ vai cô: “Đơn giản thôi, đơn giản thôi!”, nói rồi liền tuôn một tràng đủ các món ăn. Cuối cùng hai người chọn một nhà hàng đồ ăn Giang Nam ở gần đấy, vừa ăn vừa cười nói, còn uống hết ba chai bia, xong xuôi mới quay về.
Đã gần chín giờ tối, Lục Sa lì lợm nói: “Tối nay em có thể thu nạp anh không? Kí túc xá của trường anh đã trả rồi, giờ bảo anh đến chen chúc với đám bạn e cũng muộn rồi! Nếu không em đuổi anh ra khách sạn ngủ vậy? He, chắc là em không nhẫn tâm như vậy chứ?”
Giang Nguyệt ngẫm nghĩ rồi nói: “Thế cũng được, anh có thể ngủ trên ghế sofa trong phòng sách. Không vấn đề gì chứ?”
Lục Sa toét miệng cười: “Đương nhiên, đương nhiên!”
Giang Nguyệt trải giường xong liền lấy gối và chăn mỏng từ trong tủ ra đưa cho Luc Sa, cười nói: “Toàn mới đấy, không đến mức phải để anh chịu thiệt đâu!”
Lục Sa gật đầu lia lịa: “Tốt lắm, anh rất hài lòng!” Sau đó chỉ tay vào cánh cửa sau lưng, nói: “Nhưng mà Giang Nguyệt này, cái phòng to ấy để làm gì thế? Em không ở cũng không để cho khách ngủ, cứ khóa suốt, không phải em giấu cái gì trong đó đấy chứ? Ma cà rồng ư?”
Đúng thế... hài, nói chung là không liên quan đến anh, đừng lắm chuyện nữa! Mau đi tắm đi, ngày mai phải bay sớm rồi, ngồi máy bay mười mấy tiếng đồng hồ, ăn đủ đấy!”
Nói rồi Giang Nguyệt liền đi tắm. Đợi cô từ trong nhà vệ sinh đi ra, Lục Sa đã đánh răng rửa mặt xong và lên ghế sofa nằm rồi. Anh nhìn thấy tay Giang Nguyệt ấn chặt cái khăn trên đầu, những lọn tóc ướt đẫm nhỏ nước xuống ngực và lưng cô. Chiếc áo sơ mi rộng thùng thình che mất cái quần sooc, khiến người khác nhầm tưởng cô chẳng mặc quần, để lộ đôi chân nuột nà, trắng ngần.
Lục Sa cảm thấy khát nước vô cùng. Anh khẽ ngồi dậy, đuổi theo “nguồn nước” của anh.
Giang Nguyệt vào phòng mình, ngồi xuống mép giường lau tóc. Mái tóc dày và đen như mun xòa hết xuống trước mặt, cái máy sấy tóc kêu ro ro. Lúc Lục Sa đi vào phòng cô, cô gần như không nghe tiếng. Cô chỉ cảm thấy có một đôi bàn tay từ phía sau luồn vào tóc cô, Giang Nguyệt giật mình, suýt đánh rơi máy sấy tóc.
“Là anh mà!” Lục Sa ấn vai cô xuống, đón lấy cái máy sấy từ tay cô, dịu giọng nói: “Để anh sấy tóc giúp em nhé!”
Giang Nguyệt ngẩng đầu, hất tóc trước mặt ra đằng sau, Lục Sa thấy cô đồng ý liền mau mắn ngồi ra sau lưng cô, nhẹ nhàng luồn tay vào tóc cô.
Lúc đầu mọi thứ đều rất bình thường, nhưng dần dần Giang Nguyệt cảm thấy hơi thở phía sau lưng ngày càng ghé lại gần. Cuối cùng cả người Luc Sa áp sát vào lưng cô, anh vòng tay ôm lấy cô. Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào gáy cô, chiếc máy sấy nằm bên giường vẫn kêu ro ro.
Giang Nguyệt khẽ nhúc nhích người, định thoát ra khỏi vòng tay ấy, nào ngờ kết quả lại ngược lại. Cô nhanh chóng cảm nhận được một “vật cứng” đang chọc vào người cô. Lục Sa đã đặt cô xuống giường, khẽ kéo chiếc áo sơ mi rộng của cô lên, giọng nói như nghẹn đi, như van xin cô: “Cho anh nhìn một cái, chỉ nhìn thôi có được không?”
Giang Nguyệt đâu khải không biết đây là một câu nói lừa gạt người khác? Nhưng cô ngầm cho phép. Bởi vì lúc này cô cũng biết chuyện giữa nam và nữ rốt cuộc như thế nào.
Cô nằm ngửa, khỏa thân trước mặt anh. Khi nụ hôn nóng bỏng của chàng trai trẻ đặt lên môi cô, cô khẽ nhắm mắt lại. Khi anh quỳ giữa hai chân cô, thận trọng tìm cách đi vào, cô kiên nhẫn chờ đợi. Cảm giác đau đớn ập đến, sắc nhọn và nặng nề. Cô cắn chặt môi, để mình toàn tâm toàn ý cảm nhận. Cơn đau lùi dần, khoái cảm dâng lên. Cơ thể cô dập dềnh lên xuống, giống như hồi còn nhỏ ngồi trên một chiếc thuyền nhỏ, dập dềnh trên sóng nước. Sau đó cơ thể cô như run rẩy dữ dội, chỉ một lát sau, mọi thứ lại trở lại bình thường.
Lục Sa thở dốc nằm đè lên người cô, mặt mày thỏa mãn hỏi: “Anh có làm em đau không?”
“Có!” Giang Nguyệt khẽ đẩy anh ra, cộc lốc nói: “Nặng quá!”
Lục Sa xoay người nằm xuống bên cạnh cô, ôm lấy cô, bàn tay nhẹ nhàng mơn trớn ngực cô. Một lúc sau, anh ghé vào tai cô thì thầm: “Để anh hành em thêm một lần nữa có được không?”
Thanh niên luôn không biết mệt mỏi như vậy đấy. Lúc anh đi vào, cảm giác căng đau, khi anh đi ra, cảm giác trống trải, cô hoang mang giữa hai đầu, cô nghe thấy tiếng rên rỉ khe khẽ của mình. Hóa ra chuyện nam nữ chính là một sự tranh đoạt và cho đi như vậy đấy.
Suốt cả quá trình Giang Nguyệt đều không mở mắt. Laurence từng nói: “Mọi hành vi sex đều xuất phát từ bộ não”, vậy lúc ấy cô đang nghĩ đến cái gì?
Đêm càng lúc càng khuya, cuối cùng Lục Sa cũng chịu dừng lại, mệt mỏi chìm vào giấc ngủ. Giang Nguyệt kh