Tác giả: Trần Ai
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341061
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1061 lượt.
r>
Tuy nhiên chẳng bao giờ anh biết được, em mong biết chừng nào, có một buổi sáng, em phát hiện ra anh đang ở bên em.
Tuy nhiên anh chẳng bao giờ biết được, em buồn đến thế nào khi mỗi tối chẳng còn có thể ở bên anh.
Khi tóc đã điểm bạc, liệu anh có còn nhớ về em.
Có một câu nói này nhất định em phải nói với anh, em sẽ ở một nơi xa xôi đợi anh, cho đến khi anh không còn đau buồn nữa.
I want you freedom like a bird
Hôm nay Giang Quân đến học viện công trình Hải Dương của đại học Z, theo lịch hẹn để tham quan phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu. Mỗi người đàn ông đều ít nhiều thích thú những thứ có liên quan đến động cơ, máy móc. Giang Quân có tâm huyết đầu tư vào ngành đóng thuyền đương nhiên còn có nhiều lý do khác. Anh làm trong nghề vận tải hàng hải mười mấy năm trời, đương nhiên cũng có những hiểu biết nhất định về tàu thuyền, đóng thuyền và chuyên ngành anh học ở đại học không phải là không có chút liên quan, lại cộng thêm với việc Tề Ninh có đường biển dài đến sáu trăm kilomet.
Hiện nay ngành công nghiệp đóng tàu của Trung Quốc mặc dù rất hưng thịnh, nhưng đại đa số đều là đóng những con tàu nhỏ, trọng tải hạn chế, rất nhiều con tàu cỡ lớn, bao gồm cả những con tàu chở khách trên Tam Hiệp đều là nhập khẩu về. Giang Quân hi vọng có thể cách tân kĩ thuật và thiết kế tàu thuyền, đưa ngành công nghiệp hiện đại này vào thị trường.
Nói mãi nói mãi, cuối cùng Từ Viêm Huy liền đưa cho Giang Nguyệt một lựa chọn khác: "Hay không em bảo thầy Tống thư thư cho anh vài ngày đi!"
"Muốn ăn đòn à, anh tự đi mà nói" Giang Nguyệt hiểu rõ tính cách nói một là một, hai là hai của Tống Chí Hựu, anh ta ghét nhất là người khác cứ kéo dài thời gian.
"Anh nói chắc chắn là bị ăn đòn, nhưng nếu em nói thì chắc chắn thầy Tống sẽ nghe. Chỉ cần em nói một tiếng chắc chắn thầy ấy sẽ đồng ý!" Từ Viêm Huy vừa cười vừa nói.
Giang Nguyệt nghe thấy giọng cười của anh ta có vẻ kì quái liền vội vàng cắt ngang: "Thôi được rồi, em sửa giúp anh là được chứ gì, gửi qua đây đi!"
Trong trường từ lâu đã có tin đồn là Tống Chí Hựu và cô tiến sĩ mới có quan hệ tình cảm với nhau. Mấy tin đồn nhảm này còn truyền đi nhanh hơn cả gió, Giang Nguyệt mặc dù gặp phải nhiều tin đồn thổi rồi nhưng vẫn chưa thể miễn dịch.
Từ Viêm Huy nghe thấy Giang Nguyệt nhận lời nên chẳng buồn kèo nhèo nữa. Giang Nguyệt ngao ngán cúp điện thoại, đăng nhập vào hòm thư điện tử. Từ Viêm Huy đoán chắc rằng cô sẽ đồng ý nên đã gửi bản thảo từ trước rồi, Giang Nguyệt tải file đính kèm về nhưng không mở ra được, đuôi của file này là docx, rõ ràng Từ Viêm Huy đang sử dụng Office 2007. Cô thử thay đổi cái đuôi của file, kết cục lại bị lỗi font be bét cả.
Giang Nguyệt đang định gọi điện thoại lại bảo anh ta gửi lại thì đột nhiên nhớ ra máy tính của Giang Quân có cài Office 2007.
Đến thư phòng, những xấp tài liệu dày chồng chất quanh máy tính của anh. Giang Nguyệt bật máy tính lên, cắm usb vào máy rồi lưu file tài liệu của Từ Viêm Huy vào trong ổ E. Giang Nguyệt vào ổ E, nhìn thấy ngoài cái file cô vừa cóp vào chỉ có một file khác được đặt tên là Cổ tích tuổi thơ.
Giang Nguyệt cảm thấy rất kì lạ, đây chẳng phải là bộ phim của Miyazaki Hayao hay sao? Chẳng nhẽ đến tận bây giờ Giang Quân vẫn thích xem phim hoạt hình?
Từ nhở đến lớn, Giang Nguyệt tốn không biết bao nhiêu tâm sức để thỏa mãn chí tò mò của mình, Giang Nguyệt không ít lần phỉ nhổ vào cái sự tò mò chết tiệt của mình nhưng cuộc sống vốn dĩ đã ít niềm vui như thế, sao có thể bóp chết những hứng thú khác.
Vì vậy Giang Nguyệt đương nhiên là kích chuột vào cái file có tên Cổ tích tuổi thơ rồi.
Trong cái file đấy có rất nhiều file con, cái nào cũng được đánh số. Giang Nguyệt kích bừa vào một file đánh số 14. Trong cái file ấy, cô kinh ngạc nhìn thấy chính mình.
Bức ảnh đầu tiên là cô đội mũ cỏ ngồi bên bờ suối. Bức thứ hai cô xắn cao ống quần, thò chân xuống nước. Bức thứ ba là cô đang cầm một hòn sỏi nhẵn bóng giơ lên cao. Bức thứ tư là ảnh cô cười, khóe mắt cong lên, để lộ hàm răng trắng bóng. Bức thứ năm chỉ có hình ảnh hai bàn chân xếp lên nhau dưới nước, cô dẫm lên chân anh. Ngay khi nhìn thấy Giang Nguyệt đã nhớ ra, đây là kì nghỉ hè năm cô mười bốn tuổi, Giang Quân dẫn cô lên núi Thiên Mục Sơn tránh nóng, hai người ở lại căn nhà trên núi mấy ngày. Cô còn nhớ anh đã bắt rất nhiều đom đóm cho cô, còn có cả một con chuồn chuồn xanh rất hiếm nữa.
Trong file 14 còn có rất nhiều ảnh của cô, có một bức chụp ánh sáng rất tối. Đó là bức chụp ở trong phòng chờ ở sân bay, cô gối lên đùi anh ngủ. Bức ảnh này cô chứ nhìn thấy bao giờ.
Giang Nguyệt vô cùng kinh ngạc, vội mở tiếp một file đính số 7.
Vẫn là cô, thân hình bé nhỏ, ngồi trước cây đàn, người hơi đổ về phía trước, sống lưng thẳng tắp, những ngón tay lướt trên phím đàn. Đấy là lúc cô luyện đàn ở nhà với giáo viên dạy đàn. Còn một tấm nữa, cô đang nghiêng ngả trước một ông già tuyết rất to, cô chạy vào nhà lấy một cây xì gà của anh để làm mũi cho