Tác giả: Trần Ai
Ngày cập nhật: 03:14 22/12/2015
Lượt xem: 1341148
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1148 lượt.
mới dẫn cô đến Caliorlia đầy nắng ấm áp, nhưng thật đen đủi là đợt ấy ở San Francisco lại đang có mưa dầm.
Giang Quân liền hỏi: “Thầy Tống, thầy với Giang Nguyệt đã quen biết nhau từ trước ư?”
“Đúng thế, lúc quen với Giang Nguyệt, cô ấy đang học ở Harvard!” Tống Chí Hựu thở dài, sắc mặt ủ dột.
Giang Quân nhìn là hiểu, cái bộ dạng ấy như muốn nói: “It’s a long story”.
Anh còn rất nhiều chuyện muốn nói nhưng đáng tiếc, Giang Nguyệt đã quay trở lại.
"Đang nói xấu gì cháu đấy?" Giang Nguyệt đi giầy đế bệt, chẳng hiểu từ đâu nhảy phắt ra.
"Em ghê gớm như thế thì ai dám nói xấu sau lưng em chứ?" Tống Chí Hựu cười, xoa tay nói: "Tối nay chúng ta cũng giải tán ở đây thôi."
Cả nhóm đi ra ngoài đại sảnh, lúc xuống cầu thang, Giang Quân cứ nhìn chằm chằm Giang Nguyệt đang đi trước mặt, anh biết cô thường bị ám ảnh bởi những bậc cầu thang vào ban đêm, từ nhỏ đã không ít lần cô bị ngã như vậy.
Nhưng Giang Quân cũng nhìn thấy Tống Chí Hựu đang đi bên cạnh cô, tay đặt hờ lên lưng cô, dường như anh là thần hộ mệnh của cô, hơn nữa đã bảo vệ cô rất lâu rồi.
Giang Quân tụt dần lại phía sau, anh không biết cô và Tống Chí Hựu nói với nhau cái gì, chỉ thấy đầu cô gật lia lịa, bộ dạng rất ngoan ngoãn, đó chẳng phải là hai người của trước đây ư? Trước đây người đi bên cạnh cô chẳng phải là mình sao? Tai sao bây giờ mình lại tụt lại phía sau như thế này?
Ngồi vào trong xe, Giang Quân không nói không rằng, Giang Nguyệt cũng nhắm mắt không lên tiếng. Người ta nói hai người có tình cảm sâu đậm với nhau khi ở bên nhau, cho dù có im lặng cũng vẫn thấy bồi hồi. Tuy nhiên sự im lặng hôm nay còn xen lẫn đôi chút lạ kì.
Giang Nguyệt cảm thấy vô cùng mệt mỏi sau một buổi học với cường độ cao và buổi tụ tập. Về đến nhà, đặt túi xách xuống là cô đi thẳng vào phòng tắm. Đợi Giang Nguyệt đi ra, Giang Quân vẫn đàn ngồi trên ghế sofa, vẻ mặt u ám khiến Giang Nguyệt chẳng biết anh đang nghĩ cái gì.
"Qua đây, chú có chuyện muốn nói với cháu!" Giang Quân nói.
Giang Quân nhìn Giang Nguyệt hất bay dép bông và nhảy phắt lên ghế sofa, cuộn tròn chân lại. Vừa tắm xong nên trên mặt cô vẫn còn lấm tấm nước. Cái áo phông màu xanh đậm có mũ, cái quần legging bó sát màu tím, những lọn tóc ướt dính bết vào cổ cô, tất cả những hình ảnh ấy đều phản chiếu vào trong mắt Giang Quân.
Một cô gái trẻ trung xinh đẹp như hoa, ai có thể không yêu cho được? Giang Quân cười, nụ cười vừa lạnh nhạt vừa như tự châm biếm.
Giang Nguyệt nhìn vẻ mặt khác thường của anh, nói: "Trông cháu có gì bất thường ư?"
Giang Quân không trả lời mà chuyển sang một vấn đề khác chẳng hề liên quan: "Tống Chí Hựu bao nhiêu tuổi rồi?"
"Sinh năm sáu ba, ừm, năm nay bốn mươi bốn ạ!" Giang Nguyệt thấy rất khó hiểu, sao tự nhiên lại hỏi đến Tống Chí Hựu.
"Hai người quen nhau như thế nào?"
"Năm kia anh ấy giành được học bổng trợ cấp đến Harvard phỏng vấn các học giả, về sau chúng cháu quen nhau trong một buổi tụ tập!" Giang Nguyệt nghĩ, tốt nhất nên nói một cách đơn giản nhất
"Anh ta kết hôn chưa, có vợ chưa?"
"Li hôn rồi, hình như là có con trai, chỉ có điều hình như là vợ cũ nuôi con thì phải, tình hình cụ thể thì cháu không rõ!" Giang Nguyệt cảm thấy vấn đề càng lúc càng kì lạ.
"Là anh ta bảo cháu quay lại đây học tiến sĩ cùng với anh ta phải không?"
"Là anh ấy từng đề nghị như thế, nhưng cháu quay về là bởi vì cháu thích thế!"
Giang Quân lấy một điếu thuốc từ trong hộp ra, kẹp trên tay nhưng không châm lửa, chỉ kẹp như vậy thôi. Anh nhíu mày, sau đó cười khan: "Ha, anh ta lớn hơn cháu tới hai mươi tuổi đấy, lại có một đời vợ. Giang Nguyệt, chú nói cho cháu biết, hai người hoàn toàn không hợp nhìn rõ một một."
Giang Nguyệt cũng nhíu mày nói: "Thế thì đã làm sao ạ? Sao cháu chẳng hiểu chú nói gì thế nhỉ?"
“Chẳng phải anh ta đang theo đuổi cháu hay sao?" Giang Quân hỏi, rồi nói tiếp như rõ ràng mọi chuyện: "Cháu đừng có nói với chú là không nhé!"
"Cháu thừa nhận anh ấy có từng thích cháu. Nhưng…" Giang Nguyệt nghẹn lời không nói tiếp được.
Hồi lâu sau, cô mới chịu mở miệng, giọng nói rất nhỏ: "Anh ấy giúp cháu rất nhiều…"
"Thế nên cháu phải báo đáp ân tình của anh ta phải không? Cháu định làm Muse* hay là thế nào?"
(* Thường gọi là Muse thần nàng thơ, là biểu tượng của ngẫu hứng sáng tác thơ, văn học, nhạc, kịch…)
"Cháu…" Giang Nguyệt không biết phải phản bác thế nào, bởi vì trong con mắt của nhiều người, quan hệ giữa cô và Tống Chí Hựu thật không rõ ràng chút nào, ngay cả các sinh viên trong trường đều nhận thấy Tống Chí Hựu đối xử với Giang Nguyệt rất đặc biệt. Huống hồ bây giờ chuyện thầy trò yêu nhau trong trường chẳng phải là chuyện hiếm.
"Hay là cháu thích đàn ông lớn tuổi?" Lời nói vừa buột khỏi miệng, Giang Quân đã thấy ân hận.
Giang Nguyệt sững người, cô nghi ngờ không biết bản thân mình có nghe nhầm hay không.
Hồi lâu sau, Giang Nguyệt đứng dậy nói: "Hôm nay chúng ta đều mệt rồi, nghỉ sớm thôi!"
Giang Quân nhìn theo Giang Nguyệt về phòng đóng sầm cửa lại và biến mất đằng sau cánh cửa.
A