Tác giả: Tình Không Lam Hề
Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015
Lượt xem: 1341492
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1492 lượt.
an những hồi ức cơ hồ không ngừng chồng chéo lên nhau .
Thế nhưng cô lại cảm thấy rất vui vẻ .
Diệp Hạo Ninh về mặt này hiển nhiên là một cao thủ , tựa như cao nhân tuyệt thế trong truyện kiếm hiệp vậy , không chơi những chiêu thức đa dạng phức tạp , nhưng lại luôn sử dụng những công phu, phương thức bình thường nhất để giành thắng lợi , lại dường như hóa thành một sức mạnh thần kỳ . Vì thế mà ngay cả việc mời dung cơm thông thường cũng trở thành một sự việc thú vị .
Lại không khiến người khác cảm thấy nhàm chán , thậm chí dần dần bắt đầu trở thành thói quen .
Về sau chỉ cần anh có thời gian rỗi , liền gọi điện hẹn trước , sau đó đích thân lái xe đến đón . Hai người cùng nhau ra ngòai giết hàng giờ thời gian rỗi .
Lúc này cô mới tỉnh ngộ , hóa ra mối quan hệ của họ trong mắt người khác đã thân mật đến vậy rồi .
Đồng nghiệp cứ ngỡ cô ngây thơ không hiểu chuyện , lắc lắc đầu , nghiến răng , nín thở nói , "Trông cậu cũng thật là thông minh lanh lợi , vậy mà về mặt này cậu lại khù khờ thế ? Diệp Hạo Ninh là người thế nào , anh ta rảnh rỗi không có gì làm mà tình nguyện làm tài xế cho một cô gái không can hệ gì với anh ta ư ?"
Câu nói này nói ra cũng thật là có lý , lại càng chắn chắn suy nghĩ trong đầu là né tranh anh , thế là khi gặp mặt nhua , cô suy trước tính sau , cuối cùng vẫn nói , "Gần đây chúng ta có phải là gặp nhau quá thường xuyên không ? Như vậy sẽ không hay lắm ,đồng nghiệp em đều đã hiểu lầm hết cả rồi "
Rất cẩn thận trong việc dung tờ ngữ , sợ rằng sẽ khiến đối phương bối rối hoặc khiến bản thân ngại ngùng .
Diệp Hạo Ninh là người rất thông minh , nghe xong lại chẳg hề bận tâm , khẽ khẽ nhướng mày , hỏi ngược lại cô , "Việc này liên quan gì đến người khác chứ?"
Cô mím môi nhìn anh , môi cô trắng bệch .
Anh lại nói , "Tôi thật sự đang theo đuổi em , nếu như em đồng ý , vậy thì từ giờ trở đi làm bạn gái của anh , còn nếu không thì , anh cũng chẳng miễn cưỡng em , sau này chúng ta vẫn là bạn bè thôi."Giọng điệu vẫn rất trịnh trọng .
Anh ngồi đối diện cô , cách nhau một chiếc bàn cà phê thấp ngắn, trên bàn những ngọn nến lững lờ trôi trên mặt nước , dường như đang phản chiêu cặp mắt anh . Đôi mắt sâu đen ấy , sâu thẳm trong nơi ấy , dường như có hai ngọn lửa màu cam mơ mơ hồ hồ đang lay động .
Anh vô cùng kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cô , ngón tay thon dài yên lặng đặt tại cạnh bàn , không chút cử động , cuối cùng cô mới khẽ di chuyển đôi môi trắng bệch , thanh âm bay bổng , lại khô khô khan khan , ngay đến cô cũng nghe thấy rõ mồm một , "Xin lỗi anh" cô hít một hơi thật sâu , nói "Xin lỗi anh , em không thể trả lời! "
Quá tự cao . Đối mặt với Diệp Hạo Ninh , cô trả lời như thể một người đang ở trên cao , cao ngạo tuyên bố một quyết định liên quan đến vận mệnh của anh vậy .
Cô cũng cảm thấy mình thật buồn cười , nhưng anh lại như thể chẳng buồn để tâm chút nào , chỉ nói nhạt , "Không sao"
Sau đó , Tiểu Dĩnh về nhà , quần áo vẫn chưa thay , ngồi ngay vào trước máy tính , mở trang chủ , nhập địa chỉ mạng .
Một loạt dây chữ tiếng anh quá quen thuộc , kỳ thực đã có trong phần lưu trữ nhưng cô không thích , chỉ là từng từ , từng chữ đăng nhập vào , sau đó nhấn nút enter .
Trang chủ blog hiện ra màu xanh da trời nhạt , lấy hình nền là phong cảnh sơn tuyết vùng nào đó . Thế nên phần phía trên là vùng tuyết trắng xóa lóe sang , cơ hồ như là những áng mây lững lờ trôi trên nửa bầu trời .
Tên blò là , "Con đường đã qua , chiếc cầu đã sang", được viết in nghiêng màu đen thật chỉn chu .
Cô chuyển động rê rê chuột , chầm chầm kéo xuống phía dưới có chữ viết , có hình ảnh , ghi chép lại nhữung tâm tư tình cảm và thời gian du lịch , thậm chí còn có ghi chép hoạt động hàng ngày .
Trong phòng không bật đèn , chỉ có ánh sang hùynh quang từ mà hình vi tính không chút kiêng nể hắt vào mặt cô , cô cảm thấy chói mắt , nheo mắt lại , nhưng vẫn cảm thấy nhức nhối . Tực hồ như có cái gì đó đau nhsoi , cứ len lỏi từ trong mắt , di chuyển dọc theo từ chi thông qua con tim , đáng trúng cô ngất đi .
Cách xa nhau trùng dương , cô cuối cùng cũng có thể dung cách này cham vào cuộc sống của anh .
Anh , TRần Diệu , người đàn ồn lãng mạn áo trắng như tuyết ấy , hiện giờ thật sự đã đi qua rất nhiều nơi , chạy qua rất nhiều chiếc cầu . Vậy thì , liệu anh có yêu ai chưa?
Anh có yêu cô không ?
Tuy rằng nói là say này vẫn là bạn bè , nhưng kể từ ngày đó , Tiểu Dĩnh vẫn chưa gặp lại Diệp Hạo Ninh . Anh dường như trở lại thành người bận rộn , còn cô trở lại cuộc sống bình lặng thường ngày , cơ hồ là chưa hề quen biết anh .
Thật ra cũng không hẳn là không nhớ nhung , có lúc tình cờ nhớ lại , cô mới phát hiên ra bản thân mình rõ rang đã quen với thói quen và thần thái cảu anh ,lại không hiểu vì sao đột nhiên lại quên mất khuôn mặt cảu anh , dù cho trầm ngâm suy nghĩ , cũng vẫn không thể nhờ được diện mạo của anh .
Nhưng những người bạn của Diệp Hạo Ninh , Tiểu Dĩnh đã đụng mặt trong những trường hợp khác nhau .
Có lần tham gia buổi tiệc thương nhân , vừa