Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Gần Như Vậy, Xa Đến Thế

Tác giả: Tình Không Lam Hề

Ngày cập nhật: 04:11 22/12/2015

Lượt xem: 1341495

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1495 lượt.

ra khỏi nhà hàng đã gặp ngay Trương Bân nghênh ngang bước vào , một dáng vẻ phong lưu phóng khoáng trong bộ vest tây , trông thấy cô có hơi ngạc nhiên , liến vẫy tay chào hỏi , "Hây , đã lâu không gặp".
Cũng khá lâu rồi , khaỏng 3 ,4 tháng rồi .
Những vị khách uống đến nỗi chân bước cũng không vững mặt đỏ bừng bừng , Giám đốc đã dẫn đường tiễn họ ra bãi đậu xe , cô dừng bước đứng lại mỉm cười .
Trương Bân dường như không biết chuyện giuữa cô và Diệp Hạo Ninh , chỉ nói "Dạo này cô bận à? Giao tế với những người khách này có gì hay đâu chứ? Có thời gian rỗi chi bằng đi chơi với tju này , mọi người cùng nhau lái xe ra ngòai chơi "
Cô cau mày nhăn mặt , "Tôi chỉ là nhân viên làm thuê, không có tiền thì không nhàn nhã được , sếp đã có lệnh nào dám không phục tùng .Anh làm như tôi thích ra ngoài tiếp khách lắm vậy ."
Anh ta cười ha ha ,"Làm sếp cũng không phải tốt đâu , cô xem như Diệp Hạo Ninh ấy , mấy tháng cứ đi công tác suốt , bận đến bốn chân chổng vó , những việc khác lo không xuể. Cô nói xem có phải không "
Anh ra lại tưởng là cô đang có ý trách móc ư ? Tiểu Dĩnh thật sự dở khóc dở cười , lại nghĩ đến hình dung lúc nãu , nhẫn nhịn một lúc , cuối cùng chỉ cười cười .
"Con người cô thật lạ , cô vui gì chứ?"
"Bốn chân chổng vó " vai cô khẽ rung , trong đôi mắt ánh lên nụ cười.
"Tôi cảm thấy con ngừơi anh ấy không phải thế đâu!"Chỉ trách trước đây xem truyện tranh quá nhiều , dẫn đến trí tưởng tượng phong phú . Cô không khỏi suy nghĩ , ngừoi nho nhã như Hạo Diệp Ninh , ứng với bốn chữ này , thật sự là tiếu lâm hài hước .
Trương Bân nói , "Tôi không nói phóng đại đâu . Cô chưa thấy qua , anh ta mà làm việc thì như bán mạng vậy , nửa tháng trươc còn ở Thượng Hải mệt tới mức xuất huyết dạ dày phải nhập viện truyền nước biển đấy ."
Cô sững người , vội hỏi , "Nghiêm trọng thế ư ?"
"Chứ sao!"Anh nhìn đồng hồ , "Ài , thứ ba tuần sau là sinh nhật tôi , hay là cô cũng tham gia đi . Chỗ cũ , 7h tối , tôi có việc , tôi đi trước đây ."
Tiểu Dĩnh ngây người tại chỗ , khẽ cắn nhẹ đôi môi , thật ra còn rất nhiều lời chưa nói , kết quả là con người đó nghênh ngang vẫy vẫy tay bỏ đi trong sự vội vã .
Thật ra sau đó cô cứ do dự có nên gọi cú điện thoại thăm hỏi không , nhưng rồi lại thôi ,cũng bởi vì nghe giọng điệu của Trương Bân có lẽ cũng chẳng có việc gì cả .
Kết quả là tối thứ ba đó , cô cứ ngỡ Hạo Diệp Ninh vẫn còn bận công tác bên ngòai m nào ngờ anh lại đến sảnh phòng của nhà hàng còn sớm hơn cả cô nữa .
Tối đó người tham dự buổi tiệc đều là những khuôn mặt quen thuộc , một nhóm ngừoi ,không nhiều , rượu lại uống không hết , cuối cùng có người đề nghị đi KTV uống tiếo .
Cả nhóm người đứng ngòai nhà hàng đợi tái xế lái xe đến , Tiểu Dĩnh nói : "Tôi không đi nữa đâu , mai còn phải dậy sơm nữa"
Thọ Tinh Công đã uống 7,8 phần rồi , trông thấy cô như thế,liền lôi cả họ tên ra trước chốn đông người gọi, "Diệp Hạo ninh , cậu nói xem ,sinh nhật anh em ,cô ấy làm mất hứng như thế coi sao được chứ!"
Thoáng chốc cả nhóm người đều hưởng ứng Tiểu Dĩnh cảm thấy ngượn ngùng cười cười , rõ rang là cô làm mất hứng , liến qan gì đến Hạo Ninh cơ chứ ?
Người đứng bên cạnh khẽ liếc mắt nhìn cô , nhả làn khói nhè nhẹ nói : "Mọi người cứ đi chơi đi , bọn mình phải về thôi . Lần này tớ về cũng chỉ vài ngày , lần sau lại hẹn nhau tụ tập vậy!"Nói rồi , giớ cánh tay thon dài ra , nhẹ nhàng kéo vai cô .
Tiểu Dĩnh bất giác cứng đơ người lại , trông thấy cả người anh cập sát ngay phía trước ,hơi hơi cúi đầu ghé sát bên tai nói nhỏ , "Muốn về thì phải phối hợp với nhau chút chứ"
"Hừ?" Thanh âm cực nhỏ , giọng điệu mệt mỏi , hơi thở vẫn còn hơi rượu , cứ thế phà phà bên cổ cô ,tựa như cô càn long bàn chải đang cọ sát vào , khó chịu vô cùng .
Đây rõ rang là biến trướng của sự uy hiếp .Cô nghiến răng , ngẩng mặt nhìn anh , mỉm cười , "Ờ"
Cuối cùng thì Trương Bân cũng đồng ý để hai người họ ra về , phút cuối cùng cũng không quên mỉm cười , nói : "Quý trọng ...............thời gian ngắn ngủi nhé , Bái bai !"
Cô hòai nghi , ngòai đầu nhìn lại , lại cơ hồ nghe thấy tiếng cười cảu Diệp Hạo Ninh bên cạnh, sau đó liền bị anh ôm lấy , đi vào trong xe .
Hóa ra hôm nay không phải anh lái xe , hai người cùng ngồi ở hàng ghế sau xe, tài xế đã kéo vách ngăn xe lên .
Cô hỏi , "Vừa rồi Trương Bân sao lại nói thế?"Cô cứ cảm thấy kỳ lạ thế nào , nhưng không sao nói được lý do .
"Vì cậu ta hiểu chuyện ." Diệp Hạo Ninh ngồi tực vào nhắm mắt lại , thấp giọng .
Cô dò xét anh một lúc nhờ vào ánh đèn đường , có chút nghi hoặc , "Nghe nói , anh mới nhập viện à?"
Sau một hồi anh mới nhẹ nhàng mở mắt liếcn nhìn cô ,"Thì sao nào?"
Cái gì mà sao nào ? Sắc mặt cô nghiêm túc , "Vậy phải chú ý nghỉ ngơi nhiều hơn , sức khỏe là cội nguồn của cách mạng ." Ngưng một lát , lại nói , "Còn nữa , không phải là bị xuất huyết dạ dày sao ? Tối nay vốn dĩ không nên uống rượu , càng không nên uống nhiều như vậy"
Anh im lặng không nói gì , chỉ nghiêng đầy nhìn cô , thần sắc trên khuông mặt vẫn nhàn nh