Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn
Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015
Lượt xem: 1343024
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3024 lượt.
Khi Bạch Lộ ra khỏi phòng bệnh thì nước mắt đã ầng ậng chực rơi. Dương Quang hẳn cũng đoán được mẹ mình nói với cô những gì, vẻ mặt anh vừa buồn bực vừa bất đắc dĩ, ngoại trừ thở dài cũng không biết nói gì. Anh có thể nói gì đây, anh không thể đi mắng mẹ mình hòng trút giận cho cô. Thượng Vân vừa mổ xong đang nằm trong phòng bệnh chính là kết quả sai lầm của bọn họ, làm sao có thể đã sai còn sai thêm? Sự tình náo loạn đến cục diện này, cả hai người đều không biết phải làm sao. Có lẽ, đối sách duy nhất trước mắt chính là nhẫn.
Lúc tiễn cô về, Dương Quang mới ghé vào tai cô nói nhỏ: “Ban nãy mặc kệ mẹ anh có nói gì khó nghe em cũng đừng để bụng. Bây giờ bọn mình không thể so đo với bà, trước hết cứ nhẫn, cứ nhịn bà một chút.”
Cô rưng rưng gật đầu: “Em hiểu mà.”
Dương Quang còn định nói gì đó, nhưng lại bị Ninh Manh chạy tới cắt ngang: “Dương Quang, mẹ anh gọi anh vào có chuyện gì kìa.”
Trong lòng Bạch Lộ hiểu rõ, Thượng Vân thì có chuyện gì chứ, chẳng qua bà không muốn cho con trai mình cơ hội tiếp xúc với cô thêm mà thôi. Anh không biết làm sao đành nhìn cô một cái: “Vậy em tự về đi nhé, đi đường cẩn thận.”
“Ông ta tạm thời có việc ra ngoài rồi, chìa khóa văn phòng tôi đều ở chỗ cô, cô không ở đây tôi cũng không vào được, ông ta để tôi ở đây ngồi chờ cô về.”
“Vậy sao, xin lỗi, tôi mở cửa cho anh ngay đây.”
“Thôi, không cần nữa, vừa nhận một cuộc điện thoại nên tôi cũng đang chuẩn bị đi.”
Anh ta vừa nói vừa đứng dậy vòng qua chiếc bàn làm việc lớn đi về phía cửa phòng. Bước chân phóng khoáng mạnh mẽ, rõ ràng vết thương trên chân đã khỏi hẳn. Cô vội vàng né người sang, để không làm cản trở hướng đi của anh ta. Đột nhiên sực nhớ ra: “Đúng rồi, nghe tổng giám đốc Vương nói Chương lão tiên sinh bị ốm, bây giờ đã không sao rồi chứ ạ?”
“Không có gì nguy hiểm, đã ổn cả rồi, cảm ơn cô đã quan tâm.”
“Không có gì, cố vấn Chương, vậy anh đi thong thả nhé.”
Khi anh ta đi ngang qua trước mặt cô, bỗng nhiên khựng lại bình tĩnh nhìn cô một cái: “Ồ, hình như cô vừa mới khóc.”
Cô hoảng hồn, không ngờ ánh mắt anh ta lại nhạy bén đến thế, vội vàng cúi đầu: “Không có.”
“Không có mà hốc mắt còn đỏ ửng kìa. Cãi nhau với bạn trai hả?”
Cô kiên quyết không thừa nhận: “Thực sự không có, anh nhìn lầm rồi. Cố vấn Chương, không phải anh còn có việc sao, anh đi nhanh đi, đừng chậm trễ thời gian nữa.”
Anh ta không nói gì nữa, nhưng vẫn đứng yên không đi, vẻ như đang suy tính gì đó, lại cũng có vẻ như đang chờ cô nói. Nhưng cô vẫn cúi đầu im lặng, trong phạm vi tầm mắt là đôi giày da bóng loáng trên chân anh ta, đứng yên không hề nhúc nhích, giống như đôi chim màu đen yên lặng đậu tại nơi có cỏ xanh nguồn nước dồi dào. Cuối cùng, đôi giày kia bắt đầu chuyển động, tựa như chú chim đập cánh bay đi, cho đến khi hoàn toàn rời khỏi quầng sáng tắt dần nơi khóe mắt cô.
Chương Minh Viễn đi rồi, Bạch Lộ mới sực nhớ đã quên nói với anh ta chuyện chiếc nhẫn. Nhưng cô biết nói với anh ta thế nào đây? Nói cô vỗn dĩ định đem nhẫn trả lại cho anh ta, nhưng nó đã bị trộm cuỗm đi mất, cho nên bây giờ cô không có nhẫn để trả lại. Chuyện này kể ra có ai tin được không? Chỉ sợ mười người thì hết chín thầm khinh bỉ, cho rằng bản thân đã luyến tiếc chiếc nhẫn quý giá mà còn muốn được cái danh không tham tiền tài, cho nên mới bịa ra một câu chuyện hòng tìm lý do vẹn cả đôi đường. Nhất là đối với Chương Minh Viễn, trước đây cô đã từng… Cô không thể khẳng định rốt cuộc anh ta có đích xác nhận ra cô hay chưa, nhưng dù thế nào đi nữa, cô vẫn chột dạ. Càng chột dạ, càng không thể nào giải thích với anh ta như vậy.
Ôm đầu ngồi xuống ghế trong chán nản, Bạch Lộ chỉ cảm thấy cái gì cũng không thuận lợi, trong lòng rối như tơ vò.
Sau khi tan làm, Bạch Lộ cố tình đi đến cửa hàng vàng bạc đá quý hôm đó tới giao chiếc nhẫn để xem thử. Việc đã đến nước này, cô nghĩ mình chỉ có thể mua một chiếc nhẫn khác đi trả lại Chương Minh Viễn.
Trước khi đến cửa hàng, cô thầm cầu nguyện giá của chiếc nhẫn đó không quá đắt. Thế nhưng chuyện lại không như ý muốn, An Kỳ định giá rất chuẩn, chiếc nhẫn kiểu dáng tương tự hoa lệ nằm yên trong tủ kính, giá cả còn thiếu chút nữa là tròn hai mươi ngàn. Cô không cần kiểm tra tiền để dành của mình cũng biết số tiền trong sổ tiết kiệm chỉ khoảng mười ngàn có lẻ. Một cô gái vừa tốt nghiệp đại học không lâu như cô, lại đơn độc một mình ở Bắc Kinh dốc sức làm việc, lương tháng giống như miếng bọt biển thấm không được bao nhiêu nước, mà các loại chi phí ăn mặc ở đi lại tựa như vô số bàn tay nhào tới đè ép, dù cô có bớt ăn nhịn tiêu đến cỡ nào cũng chỉ dành dụm được chút ít tiền.
Nghĩ đi nghĩ lại, cô chỉ có thể mặt dày tìm Thiệu Dung giúp đỡ. Quả thực cô đã làm phiền Thiệu Dung rất nhiều, thực sự có chút khó mở lời. Nếu không phải thực sự không muốn mắc nợ Chương Minh Viễn, cô sẽ không đời nào mở miệng.
Đầu kia điện thoại vẫn là tiếng đàn ca như cũ, xen lẫn tiếng cười nhẹ hát khẽ ngọt ngào mềm mại như giọng miền nam uyển chuyển