The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343056

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3056 lượt.

phanh xe rồi tắt máy, bộ dáng chật vật không chịu nổi. Thật vất vả chạy đến bệnh viện, gian nan như thể hoàn thành cuộc trường chinh hai mươi lăm ngàn dặm.
Bác sĩ trực ban chẩn đoán sơ bộ cũng nghi ngờ là do ngộ độc thức ăn nhưng tạm thời không thể chẩn đoán rõ, cần phải nhập viện điều trị. Vừa nghe phải nằm viện, chân mày Chương Minh Viễn liền nhíu chặt, Bạch Lộ cũng không ngờ phải nhập viện, còn tưởng tới bệnh viện tiêm thuốc truyền dịch gì đó cho ngừng nôn là xong.
Vẻ mặt bác sĩ rất nghiêm túc: “Chắc chắn phải nhập viện điều trị, chờ vài ngày bệnh tình ổn định thì có thể ra viện. Vả lại ngộ độc thực phẩm trước mắt chỉ mới là chẩn đoán sơ bộ, ngày mai còn phải tiến hành kiểm tra tổng quát, ở lại bệnh viện càng thuận tiện hơn. Được rồi, để tôi bảo y tá sắp xếp cho hai người một phòng bệnh, tạm thời cứ truyền một bình dịch đã. Nếu không bệnh nhân cứ tiếp tục nôn như vậy mãi cũng không được.”
Quả thực, triệu chứng không khỏe của Chương Minh Viễn hiện tại không chỉ có nôn mửa, anh còn cảm giác hơi sốt cùng choáng váng, mặc dù không bị tiêu chảy nhưng trong ruột cảm thấy rất khó chịu. Bác sĩ khăng khăng muốn sắp xếp nhập viện điều trị, tuy anh cực kỳ không tình nguyện nhưng không thể không nghe theo mệnh lệnh của bác sĩ. Anh biết nếu mình không phối hợp với bác sĩ, kết quả phỏng chừng sẽ phải ở bệnh viện càng lâu hơn.
Chương Minh Viễn phải nhập viện điều trị, Bạch Lộ cảm thấy sự tình nghiêm trọng: “Vậy anh báo cho chị anh qua đi.”
Không ngờ anh lại phủ quyết ngay tắp lự: “Muốn chị ấy tới làm gì? Không cần.”
“Anh phải nhập viện đó, còn không chịu cho người nhà biết sao?”
“Chỉ là ăn uống bậy bạ dẫn đến chút bệnh vặt, mai mốt lại khỏe thôi, cũng không phải bệnh hiểm nghèo gì, đừng hở chút là đi quấy rầy họ.”
Bản thân Chương Minh Viễn không chịu thông báo, Bạch Lộ không có số điện thoại cũng chẳng cách nào thông báo thay anh. Anh không có người nhà đến chăm sóc, lúc truyền dịch trong phòng bệnh cô đành ngồi một bên trông coi. Mỗi khi một bình dịch sắp nhỏ hết thì phụ trách ấn chuông thông báo y tá đến thay thuốc.
Đây là lần đầu tiên Bạch Lộ trông coi một người đàn ông bị ốm như thế này, sức khỏe Dương Quang trước nay luôn rất tốt, cô còn chưa bao giờ chăm lo cho bạn trai như vậy, không ngờ đêm nay phải thức trông chừng Chương Minh Viễn trong bệnh viện. Chăm sóc cho một người khiến cô hận đến nỗi chỉ mong anh ta chết quách đi. Đời người phong phú, quả thực khó mà đoán trước.
Có thể trong thuốc nước có tác dụng trấn an giúp ngủ, sau khi truyền dịch không lâu Chương Minh Viễn nhanh chóng ngủ say. Vài bình thuốc lớn sau nửa đêm mới truyền xong hết, Bạch Lộ đã buồn ngủ đến mức không mở nổi mắt, cũng không còn sức mà thấp tha thấm thỏm lái xe về, cũng may trong phòng bệnh đơn có một chiếc sô-pha dài, cô mặc kệ tất cả liền để nguyên quần áo nằm xuống ngủ.
Khi tia sáng mặt trời chói mắt đánh thức Bạch Lộ từ trong giấc ngủ say thì đã bảy giờ sáng. Vừa mở mắt, cô liền phát hiện người nằm trên giường bệnh đối diện không thấy đâu. Lật mình trở dậy, một chiếc chăn đơn màu trắng rơi khỏi người. Sau khi ngủ dậy anh đã lấy chăn đắp cho cô ư? Cầm lấy chăn, cô sững sờ trong giây lát.
Chạy ra hành lang bên ngoài tìm một vòng, không tìm thấy Chương Minh Viễn. Nhưng khi trở về phòng bệnh cô phát hiện anh đã quay lại, đang một mình đứng trước cửa sổ hút thuốc, vẻ mặt có chút hiu quạnh lẫn muộn phiền. Khói thuốc nhè nhẹ bay ra từ giữa đôi môi anh, tựa như vô vàn sợi phiền muộn vô hình, vô vàn tiếng thở dài câm lặng.
Nghe thấy tiếng mở cửa, anh quay đầu nhìn về phía cô, ánh mắt kinh ngạc: “Không phải em đã về rồi sao?”
Anh cứ tưởng ban nãy cô không ở trong phòng là đã về rồi. Đúng là cô đã định về, tối qua ở đây trông nom cả đêm chỉ vì bất đắc dĩ, không lý do gì hôm nay còn muốn cô trông coi chứ? Cô nghĩ cho dù anh không đồng ý báo cho người nhà thì cũng có thể thông báo cho bạn bè đến chăm sóc anh. Đêm hôm khuya khoắt còn gọi bạn đến trông có thể không tiện lắm, nhưng ban ngày đến chăm một chút chắc cũng không sao. Cho dù bạn bè anh đã số là bạn chơi bạn nhậu, nhưng Âu Vũ Trì tuyệt đối là một người đáng tin.
“Tôi phải đi giờ, hôm nay còn phải đi làm, phải về nhà thay quần áo nữa. Anh tìm bạn nào đó tới trông đi, Âu Vũ Trì chẳng hạn.”
Anh không tiếp lời cô ngay lập tức, sau khi hút một hơi thuốc dài, mới hờ hững nói: “Biết rồi, em về đi.”
Bụng đã đói, Bạch Lộ định rời bệnh viện rồi đi ăn sáng. Bởi vậy mới chợt liên tưởng mà nhớ ra hỏi: “Đúng rồi, anh ăn sáng chưa? Có cần tôi mua gì vào cho anh không?”
Cô nghĩ anh hẳn còn đói bụng hơn cả cô đúng không? Tối qua trong bụng chẳng còn gì cả, toàn bộ đều nôn sạch. Suy cho cùng cũng là bệnh nhân, cô không nỡ bỏ mặc anh.
Nhưng anh lại lắc đầu: “Không cần, buổi sáng còn phải làm vài cái kiểm tra, bác sĩ dặn không được ăn gì hết.”
Bạch Lộ lúc này mới nhớ ra, tối qua bác sĩ đã dặn sáng nay phải làm kiểm tra tổng thể. Đương chần chừ không biết nên đi hay ở, một người ý tá bưng khay đi vào: “Giường 11, lấy máu làm xét nghiệm.”
Y tá rút đ