Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343061

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3061 lượt.

áng ngại. Bác sĩ kê một ít thuốc dặn dò về nhà điều dưỡng cẩn thận. Mọi người đều đồng loạt thở phào một hơi.
Lúc này anh ta mới uể oải nhìn liếc cô một cái: “Không nói gì cả, ông ấy bảo tôi chăm sóc em cho tốt, nói ba mẹ em qua đời sớm, mình em con gái không cha không mẹ thật đáng thương. Tôi vừa nghe thấy em đáng thương như vậy nên tối qua mới đối xử với em tốt một chút. Nhưng em lại không biết cảm kích, còn nghi ngờ tôi không phải tặc cũng trộm.”
Quả nhiên là như vậy, Bạch Lộ khẽ cắn môi dưới, trong lòng tức giận không nói nên lời. Mà cơn tức này không thể trút lên chú nhỏ, tương tự cũng không thể trút lên Chương Minh Viễn, là chú nhỏ muốn kể anh ta nghe, có liên can gì đến anh ta đâu? Thế nhưng cô thực sự rất bực bội, bởi cô thực sự không muốn để Chương Minh Viễn biết chuyện của mình.
Nhưng cô càng không muốn cho anh ta biết, anh ta lại càng có năng lực suy đoán học một biết mười: “Năm năm trước em lấy một vạn tệ của tôi nộp học phí đại học à?”
Cô cứng người, cứ việc giận cá chém thớt mà nổi cáu: “Chương Minh Viễn, một vạn tệ kia đã trả lại anh rồi, mắc chi anh phải để ý tôi khi ấy dùng nó làm gì? Không liên can tới anh.”
Anh ta cũng không giận, thong thả nói sang chuyện khác: “Vậy bệnh của chú em không sao chứ?”
Nhắc đến chuyện này, cô lập tức không nỡ tiếp tục phát cáu với anh. Đem giọng nói hạ xuống cao độ bình thường, ngữ khí cũng dịu đi vài phần: “Chú tôi không sao, chuyện… hôm nay khám bệnh… cảm ơn anh đã thu xếp.”
Nói cảm ơn với anh ta cô ít nhiều cảm thấy mất tự nhiên, câu cuối cùng tiếng nói đè xuống thật thấp. Chẳng biết anh ta vô ý hay cố ý: “Nói gì cơ? Lí nhí như muỗi kêu ấy, không nghe rõ gì cả.”
Cô không muốn lặp lại: “Nghe không rõ thì quên đi.”
Anh ta nhìn cô một cái, không nói gì thêm nữa, nhưng khóe môi ẩn chứa một nụ cười nhàn nhạt. Nụ cười này rõ ràng thể hiện ban nãy anh ta đã nghe rõ, cô bỗng nhiên cảm thấy hơi xấu hổ, vội quay đầu bỏ về phòng.
Bạch Lộ mua vé ngày mốt cho chú thím, khăng khăng giữ hai người ở lại Bắc Kinh chơi một ngày. Chẳng dễ gì đến được Bắc Kinh một lần, dù thế nào cũng phải đi thăm Thiên An Môn với Trường Thành chứ. Quảng trường Thiên An Môn người ngợm chen chúc, Vạn Lý Trường Thành càng bạt ngàn người, người đông đến nỗi nước cũng bắn không vào. Nếu có ai bị sẩy chân ngã một cái, bảo đảm sẽ không ngã được đến mặt đất, mà là ngã trên thân người ta.
Ở hai nơi này dạo qua một vòng rồi về, hai người đều lắc đầu: “Đây chả phải tham quan Thiên An Môn với Trường Thành, đây căn bản chính là đi ngắm biển người nhung nhúc a.”
Xe lửa khởi hành hơn bảy giờ tối, Bạch Lộ mời chú thím ăn cơm tối ở một hiệu ăn gần nhà ga. Hai người còn muốn bảo cô gọi “bạn trai” Chương Minh Viễn tới, tất nhiên cô một mực không chịu: “Anh ấy rất bận, không cần gọi ảnh tới đâu.”
Mãi đến khi chú thím lên tàu, ông bà còn dặn dò cô hết lần này đến lần khác, phải ăn ở với bạn trai cho tốt, đối tượng tốt có điều kiện ưu việt như vậy có đốt đuốc cũng khó lòng tìm được. Cô gật đầu lấy lệ, còn trong lòng thì cười khổ không thôi.
Sau khi chú thím về, Bạch Lộ đi trả phòng thuê, tuy chỉ trọ có mấy ngày ngắn ngủi, nhưng vì cô đơn phương muốn hủy hợp đồng thuê, nên chủ nhà chỉ chịu đưa lại tiền cọc chứ không trả lại tiền thuê tháng này cho cô, bảo coi như phí vi phạm hợp đồng. Cô cũng không tranh cãi, có thể trả bao nhiêu hay bấy nhiêu. Chỉ là có chút phiền muộn nho nhỏ, nếu sớm biết thế này, chi bằng ngay từ đầu mời chú thím đến khách sạn ở cho xong, chi phí chẳng khác là bao, mà ở lại thoải mái hơn.
Mấy ngày nay không thấy bóng dáng Chương Minh Viễn đâu, lái xe Đại Cường ngược lại ngày nào cũng chờ dưới lầu đưa đón cô. Nói là Chương tiên sinh căn dặn, anh ấy không ở Bắc Kinh thì cứ phục vụ cho cô Bạch. Cô hơi sững sờ, anh ta lại không ở Bắc Kinh, người này thực sự là hành tung bất định.
Bốn năm ngày sau khi chú thím đi, Chương Minh Viễn về nhà. Rất có thể Đại Cường trên đường đón anh ta về đã nói với anh chuyện chở cô ra ga tiễn chú thím, vừa gặp mặt anh ta liền hỏi với vẻ hơi khó hiểu: “Chú thím em sao đã về rồi? Từ xa tới Bắc Kinh một chuyến cũng không ở chơi thêm vài ngày. Có Đại Cường lẫn xe sẵn đó, em với chú thím ra ngoài chơi cũng tiện mà!”
Bạch Lộ trực tiếp đem lời của thím nhỏ thuật lại đại khái cho anh ta nghe: “Trong nhà có con nhỏ, xin nghỉ ở cơ quan còn bị trừ tiền lương, cho nên về sớm chút.”
Ngừng giây lát lại thêm một câu: “Anh tưởng ai cũng tự do như anh chắc, muốn đi đâu thì đi, thích đi bao lâu thì đi bấy lâu, một câu nhắn nhủ cũng không thèm nói.”
Anh ta vừa nhìn cô vừa chậm rãi nói: “Lời này của em là có ý gì? Giống như đang trách tôi mỗi lần đi đều không nhắn nhủ em vậy.”
Cô giật mình, vội lắc đầu kiên quyết phủ nhận: “Tôi không có ý đó, anh đi đâu cần nói với tôi làm chi, anh không phải gì đó của tôi, tôi cũng chả phải gì đó của anh, không ai có nghĩa vụ nhắn nhủ với ai hết. Anh thích đi đâu thì đi, không liên can gì đến tôi.”






Mấy hôm nay ngày nào trời


Insane