XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Gặp Anh Trong Ngàn Vạn Người

Tác giả: Tuyết Ảnh Sương Hồn

Ngày cập nhật: 04:43 22/12/2015

Lượt xem: 1343060

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3060 lượt.

cũng đặc biệt nóng, ánh nắng chói chang đến nhức mắt, đường sá bị nướng trắng như sa mạc, hoa cỏ cây cối dưới cái nắng gay gắt đều ủ rũ héo hon.
Sau khi tan làm, Bạch Lộ vừa ra khỏi cổng lớn của tòa nhà liền bị hơi nóng cuồn cuộn từ chính diện ập tới khiến cả người toát đầy mồ hôi. Cô vừa lau mồ hôi như mưa vừa về đến căn hộ, lập tức đi tắm. Tắm xong đi làm bữa tối. Một mình lười nấu cơm, bèn lấy một gói mì udon kiểu Nhật ra nấu. Cho thêm một ít nấm hương, cải thìa và chân giò hun khói, rồi rán một quả trứng, bữa tối coi như xong.
Vừa đặt mì đã nấu xong lên bàn, còn chưa kịp ăn thì cửa phòng chợt có tiếng động, Chương Minh Viễn đã về.
Bạch Lộ hơi bất ngờ: “Sao giờ này anh đã về rồi?”
Từ sau khi chú thím đến lần trước, chứng kiến sự giúp đỡ không ít thì nhiều của Chương Minh Viễn, Bạch Lộ không còn quá mức lạnh lùng với anh nữa. Cũng không còn kiểu vừa thấy anh về là nhanh chóng chạy về phòng trốn tránh không chịu ra. Thỉnh thoảng còn chủ động nói chuyện với anh vài câu, tỉ như câu hỏi ngạc nhiên vừa rồi, nói chung, anh không bao giờ về nhà vào giờ ăn, lâu nay anh luôn ăn cơm bên ngoài.
Sau lần nôn thứ ba anh uống nửa cốc nước ấm, nhưng chẳng mấy chốc cũng nôn ra hết, nôn xong anh đi vào phòng ngủ chính không ra ngoài nữa, trong phòng ngủ chính có một buồng vệ sinh đơn, tiếng nôn mửa của anh từ bên trong vẫn xuyên qua ván cửa dày phảng phất truyền ra ngoài.
Tuy Bạch Lộ không muốn quan tâm đến anh, nhưng càng nghe càng bất an. Đang yên đang lành sao lại thành ra thế này? Chẳng lẽ bát mì kia có vấn đề? Nhưng bát mì nấu lần thứ hai cũng dùng nguyên liệu y hệt, tại sao cô ăn vào vẫn không sao hết?
Triệu chứng xấu của Chương Minh Viễn duy trì thẳng đến mười giờ đêm vẫn y nguyên không giảm. Bạch Lộ nghĩ tới nghĩ lui, cảm thấy cứ tiếp tục để mặc anh như vậy cũng không được. Không xảy ra chuyện thì thôi, một khi có chuyện chẳng phải cô sẽ phải chịu trách nhiệm thấy chết mà không cứu sao, dù rằng ban đầu khi cô cực kỳ hận anh, chỉ hận anh không mau chóng chết quách đi, nhưng hiện tại nếu quả thật anh chết trong nhà, cô chỉ sợ không thoát khỏi liên can. Hơn nữa, việc chú cô đi khám bệnh suy cho cùng cũng là anh giúp đỡ, chỉ với riêng chuyện này thôi cô cũng đã không thể khoanh tay đứng nhìn.
Thế là cô chạy đến gõ cửa rầm rầm: “Chương Minh Viễn anh không sao chứ?”
“Không sao.”
Mặc dù Chương Minh Viễn đáp không sao, nhưng giọng nói bải hoải yếu ớt, Bạch Lộ chần chừ giây lát, rốt cuộc vẫn quyết định mở cửa đi vào xem sao. Anh đang ngồi trên xích đu phía trước cửa sổ sát đất, đầu tựa vào lưng ghế hơi ngước lên, mắt nhắm lại, giống như đang ngủ. Trên đỉnh đầu treo một chiếc đèn tường, ánh đèn dìu dịu vừa vặn hắt lên mặt anh, cả khuôn mặt tái nhợt như tờ giấy.
Nhìn sắc mặt anh là biết không có khả năng không sao cả, cho nên cô đi tới hỏi lần nữa: “Anh thật sự không sao chứ? Có cần đi bệnh viện khám không?”
Anh hé mở đôi mắt, giọng nói yếu ớt nhưng quật cường: “Không đi, ghét nhất là đến bệnh viện.”
Người đã lớn ngần này rồi mà vẫn còn tâm lực chống cự đi bệnh viện y như con nít, Bạch Lộ thực sự dở khóc dở cười: “Vậy bây giờ anh cảm thấy thế nào? Còn buồn nôn không?”
Lời còn chưa dứt, Chương Minh Viễn đã nhăn mặt che miệng đứng dậy khỏi xích đu, vọt vào nhà vệ sinh cách đó hai bước, ôm lấy bồn cầu nôn liên tục, mọi thứ trong bụng đều đã sớm nôn ra sạch sẽ, hiện giờ không còn gì để nôn nữa, nhưng anh vẫn nôn dữ dội không ngừng. Tình hình này xem ra không đi bệnh viện mà chờ anh tự khỏe lên cũng khó.
Đợi Chương Minh Viễn nghiêng nghiêng ngả ngả từ nhà vệ sinh đi ra xong, Bạch Lộ lại khuyên anh: “Vẫn là nên đến bệnh viện đi, nếu bát mì kia thực sự có vấn đề, chẳng may ngộ độc thức ăn, nhất định phải để bác sĩ xử lý.”
Rất có thể anh cảm thấy càng lúc càng khó chịu nên không cố chấp nữa: “Tôi đã cho Đại Cường tan làm về nhà rồi, xe đậu ở ga-ra dưới nhà, em lái xe đưa tôi đi đi.”
Tuy Bạch Lộ đã thi lấy bằng lái, nhưng kỹ thuật lái xe của cô chỉ thường thường. Bởi sau khi cầm bằng lái trong tay cô gần như không sờ vào vô-lăng nữa, bình thường hiếm khi lái, đương nhiên sẽ lái không tốt. Ban đầu cô còn định bảo Đại Cường đến làm thêm, nhưng đợi anh ta chạy từ nhà tới đây cũng mất nửa tiếng, chừng đó thời gian họ đã tới bệnh viện từ lâu rồi.
Mà Chương Minh Viễn không chịu gọi 120 kêu xe cấp cứu, nói chỉ có chút vấn đề đừng làm rộn lên khiến cả khu phố cứ tưởng có bệnh nhân ốm thập tử nhất sinh.
Hết cách, Bạch Lộ chỉ có thể tự mình lái xe đưa anh đi viện. Tay mơ đi đường, khó tránh khỏi lái xe đặc biệt cẩn thận, tốc độ chạy xe không nhanh hơn đi bộ là bao. Anh còn lấy tinh thần nói giỡn: “Tôi nghĩ đã biết cái gì gọi là tốc độ rùa bò. Cũng may tôi không phải bộc phát bệnh tim, nếu không với tốc độ này của em còn chưa kịp đưa đến bệnh viện đã chết nửa đường trước rồi.”
Cô giận không được, tức cũng không xong: “Tôi đã nói kỹ thuật lái xe của mình không tốt, là anh nằng nặc đòi tôi chở đấy chứ.”
Trong lúc nói chuyện phân tâm, suýt chút nữa hôn vào đuôi xe đi trước. Cô vội vàng