Tổng Giám Đốc Ác Ma Quá Yêu Vợ
Tác giả: Vân Sơ Tình
Ngày cập nhật: 03:21 22/12/2015
Lượt xem: 134855
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/855 lượt.
nháy mắt mấy cái với tôi.
Con người tôi ấy mà, chỉ khi bị ai khích tướng, tôi mới trở nên thất thường, nói những lời không nên nói, và hôm nay tôi đã nói ra hết rồi. Buổi chiều cùng anh trao đổi thẳng thắn với nhau xong, tôi ảo não gần chết, kêu lên kêu xuống thêm nửa ngày, thực sự tôi phải chịu quá nhiều đả kích mà!!!
Haiz, ngẫm lại thì đúng là anh quá gian trá! Anh không biết cái gọi là “không biế không có tội” à. Xong còn làm tôi day dứt bao nhiêu lâu. Tự nhiên tôi cảm thấy, hình như mình mới là người chịu thiệt nhiều nhất.
“Nhưng Sở Nhi, anh vui lắm.” Anh vén sợi tóc mai của tôi ra sau tai, được đà cúi người cắn lên đó.
Tôi giật mình hét lên, lại thấy chú quản gia đang đứng phía xa mỉm cười, ngượng quá, mặt tôi đỏ bừng, nhỏ giọng: “Hừ, anh không sợ em ném anh xuống à?”
Sở Ninh nhún nhún vai: “Em sẽ phải hối hận đấy.”
Câu trần thuật? Aaaa, tôi bị đả kích quá đi mất!!!!
Giúp anh đi xuống bậc thang cuối cùng, tôi và anh sóng vai ngồi vào chỗ của mình, mặt méo xệch, tôi làm nũng: “Thế…huề nhau nhé?”
Anh gật đầu, điểm nhẹ chóp mũi tôi: “Ừ, huề nhau.”
Không hỏi chuyện quá khứ, chỉ nghĩ chuyện hiện tại, và suy tính chuyện tương lai.
Có nhận thức chung như vậy nên cả hai chúng tôi đều vui vẻ với nhau.
Tôi không hề bài xích việc thỉnh thoảng trong lúc tán gẫu, Sở Ninh vô tình nhắc đến chuyện trước kia. Bởi tôi nhớ rõ lời hứa “chỉ yêu Sở Ngưng hiện tại” của anh. Hơn nữa, tôi còn tự hỏi đi hỏi lại mấy lần lời anh nói, theo một góc độ khác thì cũng chẳng có gì là xấu cả… Tóm lại, biết người biết ta, trăm trận trăm thắng! Hiểu về Sở Ninh càng nhiều, tôi càng có thể chiến thắng những lúc lâm vào trạng thái mờ mịt.
Tôi ghé vào bàn thiết kế, vừa kiểm tra bản vẽ, vừa cười ngây ngô.
Sở Ninh, thực sự em rất đau. Tình yêu của anh, không chỉ là lời nói, cũng không phải là loại chỉ nhân danh tình yêu, anh cho tôi sự tự do vô hạn.
Thảo nào giọng Lily lúc nãy giống như đến thời kì phát xuân ấy, xoắn hết vào nhau.
Dạo gần đây cuộc sống của tôi và Sở Ninh như cá gặp nước, cho nên quên béng mất việc này, cũng chẳng mong người kia nhớ làm gì. Haizzz… tôi có nên tự sướng là ít ra mình có cái gọi là “sức hút” không? Tôi thế này mà cũng có hoa đào nở ư?
Chia buồn với người nào đó, trái tim bổn cô nương hiện tại chỉ chứa đựng một người tên là Sở Ninh mà thôi.
Có điều, anh ta cố tình đến tận phòng làm việc, lại còn chờ ở phòng khách, không thể đắc tội được… Trời ạ, phiền chết mất! Không trách được mọi người hay nói, phía sau một đóa đào là một chữ “kiếp”. (chắc là “kiếp nạn”)
Tôi nhận hoa, mỉm cười vô cùng chuyên nghiệp: “Anh Tần, đã lâu không gặp.”
Tần Xa Lôi mặc tây trang thẳng thớm, cười trả lời: “À, mấy hôm trước anh phải quay về Mỹ xử lí vài chuyện khẩn cấp. Nghe nói em đã hoàn thành bản vẽ rồi? Hiệu suất của em cũng cao quá nhỉ.”
Tôi cười cười: “Tôi không thích phải dây dưa lâu dài.” Trong lòng tôi thầm nghĩ, chính là nhân lúc anh đi Mĩ, tôi đã nhanh chóng đến công ty của anh kiểm tra đó.
“Nhưng anh hy vọng thời gian càng kéo dài càng tốt.” Anh ta nhìn tôi đầy thâm ý.
Tôi giả bộ không nghe thấy, nói chêm chọc vài câu khách sáo rồi hướng chuyện trở lại công việc. Bản năng của tôi chính là “phòng cháy hơn chữa cháy”, sự nhiệt tình của anh ta khiến tôi có dự cảm không tốt. Bất luận ngày hôm đó, ở quán trà, lời anh ta nói là thật hay giả, cứ coi như tôi tự mình đa tình, thân là người đã lập gia thất, thà rằng đừng để chuyện đó xảy ra.
Kì thật, tôi cũng hơi hối hận khi đồng ý tiếp nhận hợp đồng với Tần Thị. Con người đúng là loài động vật kì lạ, còn tôi chắc thuộc loại kì quái. Lúc trước nhận vụ này là để cho bản thân tỉnh táo lại, cách xa Sở Ninh một chút, hiện giờ, lại bắt đầu oán hận bởi chuyện quá phiền toái. Hơn 20 tầng đã được thiết kế xong, theo kế hoạch sẽ hoàn công, sau đó đến thăm dò thực địa, rồi sửa lại, cho dù đã phê duyệt thiết kế, sau này khi thi công vẫn có thể phải sửa lại. Ít nhất là trong 3 tháng tiếp theo, cuộc sống tôi trở thành một mớ hỗn độn. Mấy chương trình muốn học, chắc đành phải lùi lại thôi.
Con mẹ nó! Tôi muốn biến thành Angry Birds! Ước mớ mỗi ngày cũng người mình yêu vui đùa đã bị tôi nhẫm bẹp dưới chân!
Sau khi chấm dứt thảo luận, chúng tôi định ra bản thiết kế dự thảo, kế tiếp sẽ chính thức khởi công.
Cất bản vẽ, tôi đang muốn tiễn khách, Tần Xa Lôi liễn nắm chặt cánh tay của tôi: “Sở Ngưng, đi ăn cơm trưa với anh nhé?”
Ngay tức khắc tôi rút tay về, lễ phép cười: “Ôi ngại quá, người-yêu-tôi đã nói sẽ đến đưa tôi đi ăn rồi, xin lỗi anh.” Tôi cố ý nhấn mạnh hai chữ “người yêu”.
Mặt Tần Xa Lôi đổi sắc, định nói gì đó thì điện thoại nội tuyến vang lên, dưới lầu có người đợi tôi từ rất lâu rồi, biết tôi đnag tiếp khách hàng thì nói không muốn quấy rầy, chỉ đợi tôi thôi.
Gác máy, tôi nhìn Tần Xa Lôi: “Anh Tần có muốn cùng chúng tôi ăn bữa cơm rau dưa không?” Tôi muốn cho anh ta thấy sự “ngọt ngào hơn mật” của tôi và Sở Ninh.
“Cô Hàn…” Anh ta muốn nói l