Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342306

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2306 lượt.

rồi lại suy nghĩ chuyện này cũng không muộn.
_______
[1'> Hysteria: triệu chứng bị kích động thái quá, không kiểm soát được bản thân.






Hiểu không có nghĩa là tha thứ.
Cuộc phẩu thuật của ông Cam được xếp lịch vào 9 giờ sáng, nhưng Cam Lộ sợ ông căng thẳng, quyết định đến bệnh viện sớm một chút. Cô dậy từ rất sớm, vội vàng vệ sinh cá nhân, rốt cuộc vẫn thấy hơi nhức đầu, không biết có phải là do hậu quả của việc uống rượu tối qua không, nhưng cô vừa soi gương bôi kem dưỡng da vừa hạ quyết tâm không bao giờ đụng đến rượu nữa. Sắp xếp đâu vào đấy xong, cô mở cửa phòng ngủ, phát hiện Thượng Tu Văn đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, không khỏi giật mình.
Trong nhà không được sáng cho lắm, mặt anh hơi ngước lên, hình như là đang nhắm mắt nghỉ ngơi, nhìn từ chỗ cô, đó là một cảnh tượng trong trẻo mà cô tịch. Anh mở mắt ra, quay sang nhìn cô, cô nhất thời không hiểu nổi biểu hiện trên gương mặt anh, thẫn thờ đứng yên một chỗ.
Thượng Tu Văn đứng dậy, anh ăn vận vô cùng trang trọng, áo sơ mi trắng, vest màu xanh đậm, thắt cà vạt, làm nổi bật cơ thể thuôn đài: “Chào em.”
“Chào anh.” Cam Lộ nghĩ, vợ chồng chào hỏi nhau buổi sáng một cách lịch sự, khách sáo như vậy, có chút gì đó thật hài hước.
Dì Vương dường như đã quá quen với điều đó từ lâu: “Cha con tính cách có kỳ cục ích kỷ một chút, nhưng thật ra ông ấy không xấu.”
Cam Lộ phải thừa nhận, lời đánh giá này vô cùng khách quan, ông Cam dĩ nhiên không phải là người xấu, chí ít ông không có ý đồ xấu với người khác, càng không tính toán thiệt hơn với ai, nhiều lúc còn bị người ta ức hiếp. Chỉ là ông trước nay chưa học được cách ở cùng với người khác, càng không biết nghĩ cho người khác, cũng may mà dì Vương có thể bao dung ông.
“Đợi cha xuất viện, con sẽ tìm một chị giúp việc đến làm việc nhà giúp dì, dì cũng đừng cố sức quá.”
Dì Vương liên tục xua tay: “Không cần đâu, Lộ Lộ, nhà có hai người, có việc gì đâu mà mệt. Hơn nữa, dì cũng là dân lao động, khổ một chút mệt một chút có đáng gì đâu.”
Cam Lộ gượng cười: “Để dì phải mệt như vậy, con cảm thấy rất có lỗi với dì.”
“Nói gì vậy chứ.” Dì Vương trách cứ, “Dì với cha con cũng nhiều năm rồi, nói gì đi nữa, sống lâu cũng nảy sinh tình cảm, lúc này chăm sóc ông ấy là điều nên làm. Ông ấy tính khí có thất thường thế nào dì cũng hy vọng ông ấy có thể bình an sống lâu trăm tuổi, tốt nhất là đi sau dì, dì thật không muốn nhìn thấy ai đi trước dì nữa.”
Cam Lộ bị câu nói này làm cho cảm động, mắt ươn ướt: “Dì đừng nói như vậy, con nghe mà thật không chịu nổi, sau này dì và cha con phải chú ý giữ gìn sức khỏe, sống thật mạnh khỏe đấy, con nhất định sẽ chăm sóc cho hai người thật tốt.”
“Con là một đứa con ngoan, có câu nói này của con, dì yên lòng rồi.”
Cam Lộ mua đồ ăn sáng cho Thượng Tu Văn, vừa đến cửa phòng bệnh chỉ nghe ông Cam đang thao thao bất tuyệt về những năm tháng huy hoàng ở xưởng dệt: “... Lúc đó, 70% nhân công trong xưởng được phân nhà ở, nói đến công việc ở xưởng dệt, người khác đều ngưỡng mộ mình. Trong xưởng còn mở họp đặt hàng, chỉ đề đại khái ngày giao, đến ngày đó, người cần hàng phải ở trong phòng tiếp khách bên cạnh, sợ hàng bị người khác giành mất.”
Thượng Tu Văn cười: “Vậy lúc đó chắc công việc của cha bận rộn lắm.”
“Đúng vậy, việc bảo trì, chạy thứ máy móc đều do mình cha quản lý. Tuy không cần phải làm ba ca như công nhân, nhưng làm thêm giờ là việc như cơm bữa. Haizzz, lúc đó chẳng có nhiều thời gian chăm sóc Lộ Lộ, nó mới cao bằng chừng này đã phải tự nấu cơm.”
“Cô ấy luôn rất đảm đang.”
“Thấy nó sống sung sướng từ sau khi lấy con, cha rất vui. Tu Văn cha biết cha không nhìn lầm người. Đợi cha xuất viện rồi, còn có thể cùng dì Vương trông cháu giúp các con, các con có thể yên tâm làm việc.”
Cam Lộ đứng sững trước cửa, chỉ nghe Thượng Tu Văn điềm tĩnh nói: “Cha tĩnh dưỡng cho khỏe lên mới là quan trọng, đừng lo cho tụi con”
“Tu Văn kiên nhẫn thật đấy.” Dì Vương cười nói, Cam Lộ cùng bà bước vào.
“Cha, cha nghỉ ngơi một lát đi, sắp đến giờ phẫu thuật rồi.”
“Cha đói Lộ Lộ à.” Ông Cam mắt hau háu nhìn hộp thức ăn cô cầm trên tay.
Dì Vương nói: “Đó là cho Tu Văn, ông không được ăn, trước khi phẫu thuật phải nghiêm túc giữ bụng rỗng. Tu Văn con ra ngoài ăn đi, mất công ông ấy nhìn lại thèm.”
Cam Lộ và Thượng Tu Văn ra dãy ghế ngoài hành lang ngồi, cô mở hộp thức ăn đưa cho Thượng Tu Văn, bên trong là mấy chiếc bánh bao đang bốc khói nghi ngút: “Anh ăn đi, một lát còn đi họp.”
Bệnh viện bắt đầu trở nên bận rộn, bác sĩ y tá bắt đầu kiểm tra từng phòng như thường lệ, bệnh nhân và người nhà đi qua đi lại không ngớt trước mặt họ, đây không phải là nơi mà người ta có thể yên tâm ngồi ăn sáng, Thượng Tu Văn chỉ ăn vài cái rồi dừng lại.
Cam Lộ nhìn anh, anh gầy đi không ít, cô do dự một lát rồi nói: “Cám ơn anh, cha có vẻ bớt căng thẳng nhiều rồi.”
Thượng Tu Văn quay sang nhìn cô anh mắt vẫn điềm tĩnh dịu dàng như xưa, thời gian gần đây, đây là lần đầu tiên