Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342301
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2301 lượt.
ụ án, chứ không thích nội dung bạo lực tanh mùi máu mà các tiểu thuyết Nhật Bán thích đưa vào. Cô mua quyển sách này thuần túy là vì đánh giá trên mạng rất cao. Nhưng mua xong lại đúng vào dịp Tết, cô lúc đó đang nhớ nhung Thượng Tu Văn ở Brazil xa xôi, vả lại tinh thần mỏi mệt, đọc được hơn mười trang đã để sang một bên.
Bây giờ chẳng có chuyện gì làm, cô lật xem lại từ đầu. Ngoài y tá đúng giờ bước vào kiểm tra việc lấy dịch, quan sát ống truyền ra, trong phòng bệnh vô cùng yên tĩnh.
Cam Lộ xem chưa đến một phần ba, hung thủ đã sa lưới, thừa nhận hết mọi tội lỗi, vụ án coi như đã được phá, phần còn lại toàn là biện giải về động cơ gây án. Cô không khỏi cảm thấy nhạt nhẽo, vả lại đành thừa nhận, với tâm trạng hiện giờ của cô, có lẽ ít xem những truyện u ám nặng nề như thế này thì tốt hơn.
Cô buông sách xuống, nhìn ra ngoài cửa sổ, trong bệnh viện trồng rất nhiều cây ngô đồng Pháp, lúc này đầu các nhánh cây đã nhú lên mầm vàng óng, tối qua, lúc đứng dưới nhà mình cô đã nhận ra điều này, chỉ là buổi tối nhìn không rõ lắm. Thấm thoát, mùa đông lạnh lẽo đã trở thành quá khứ, mùa xuân đã lặng lẽ đến tự lúc nào.
Cô đang mơ màng thì nghe đằng sau có tiếng gõ cửa nhè nhẹ, quay đầu lại nhìn, Ngô Lệ Quân đang đứng trước cửa.
“Mẹ, sao mẹ lại đến đây?”
Ngô Lệ Quân bước vào, đứng ở cuối giường nhìn ông Cam, lấy tờ theo dõi chuyển biến bệnh treo ở cuối giường lên xem: “Mẹ cùng với lãnh đạo của bộ đến thị sát, vừa tiễn họ ra về xong, tiện đường ghé qua thăm. Tình hình vẫn ổn chứ?”
“Bác sĩ nói phẩu thuật rất thành công.” Cam Lộ dừng một lát. “Cám ơn mẹ đã nhọc lòng.”
Ngô Lệ Quân không chút khách khí, quan sát cô: “Sắc mặt con vẫn chưa tốt lắm, phải chú ý ăn uống và nghỉ ngơi.”
“Cám ơn mẹ, con sẽ chú ý.”
“Sống ở chỗ Dĩ An không tiện cho lắm, dọn về nhà ở đi.”
Với tính cách, địa vị và cách hành sự của Ngô Lệ Quân, nói ra những lời như vậy, Cam Lộ bất giác cảm thấy không cách gì từ chối được, bèn nói: “Mẹ, con nghĩ đợi cha khỏe lên rồi tính”
Ngô Lệ Quân gật đầu: “Tu Văn thời gian gần đây rất bận, con đừng trách nó không có thời gian chăm sóc con. Hơn nữa vì con sảy thai lần này, tâm trạng nó không tốt chút nào, con cũng thông cảm cho nó.”
Cam Lộ căng thẳng liếc ổng Cam một cái, thấy ông nằm không nhúc nhích, mới thở phào, nhỏ giọng nói: “Mẹ, con biết rồi.”
“Tu Văn luôn rất thật lòng với con, mẹ hy vọng con đừng quá so đo việc nó có cổ phần ở Húc Thăng, dù sao nó không phải cố ý muốn giấu con, cũng đâu phải là vấn đề có quy định gì.”
Cam Lộ đành “dạ” một tiếng.
“Mẹ đã có báo cáo kiểm tra nhiễm sắc thể và bệnh lý của phôi thai, thai nhi không có bệnh lý và thiếu sót gì về mặt di truyền.”
Cam Lộ sững sờ nhìn mẹ chồng, không thể hiểu nỗi ý tứ trong lời nói cúa bà: “Kiểm tra gì ạ ?”
Ngô Lệ Quân tiếp tục nói: “Mẹ bảo bệnh viện lấy phôi thai con bị sảy đi làm xét nghiệm, cũng có thể nói, đứa bé này bị sảy không phải là do yếu tố bẩm sinh, mẹ đoán có thể là do con quá lo lắng cho cha con, tinh thần căng thẳng, chạy tới chạy lui nhiều. Các con đều còn trẻ, con hoàn toàn có thể yên tâm,chỉ cần chú ý giữ gìn sức khỏe, đến thời điểm thích hợp sẽ lại mang thai, chắc chắn sẽ sinh cho Tu Văn một đứa con khỏe mạnh.”
Mặt Cam Lộ trắng bệch, hoàn toàn không thốt nên lời. Lúc đó, Thượng Tu Văn sải bước đi vào, dằn giọng nói: “Mẹ, đừng nói nữa.”
Cam Lộ chưa kịp nói gì thì ông Cam đang nằm trên giường đột nhiên lên tiếng với giọng thều thào yếu ớt: “Lộ Lộ, con sảy thai rồi sao? Chuyện gì xảy ra vậy?”
Cam Lộ giật nảy mình, hoang mang đi đến bên giường, miễn cưỡng cười nói: “Con không sao cha à.”
“Sảy thai lúc nào thế? Có phải do bệnh của cha làm con mệt đến mức sảy thai không?” Ông Cam có vẻ như vô cùng kích động, lại vùng vẫy đòi ngồi dậy.
Thượng Tu Văn bước tới giữ ông lại: “Cha, đừng kích động, Lộ Lộ không sao. Cha đừng nghĩ ngợi lung tung.”
Ngô Lệ Quân nghiêm giọng nói: “Chú ý đừng để ông ấy đè lên ống dẫn dịch.”
Thế nhưng ông Cam trở nên gắt gỏng, nhìn trừng trừng con gái: “Lộ Lộ, nói cho cha biết, con bị sao thế hả?”
Đúng lúc đó giáo sư Khưu bước ra, nói với Ngô Lệ Quân:“Ngô sở trưởng, ống dẫn lưu dịch đã được cắm vào lại, xem màu sắc dịch dẫn lưu, trước mắt chưa có hiện tượng chảy máu trên phạm vi rộng trong bụng. Chúng tôi đã tiêm cho bệnh nhân một liều an thần, ông ấy đã bình tĩnh trở lại. Lẽ ra cuộc phẫu thuật này chỉ cần theo dõi cấp 1, nhưng với tình trạng bệnh nhân hiện thời, tôi thấy nên chuyển ông ấy vào phòng chăm sóc đặc biệt, tiến hành theo dõi liên tục trong 24 tiếng đồng hồ thì tốt hơn.”
Ngô Lệ Quân gật đầu: “Được.”
Y tá liền sau đó tiến hành chuyển ông Cam lên xe đẩy, Cam Lộ hoang mang nhìn họ tất bật, không khỏi lo lắng: “Giáo sư Khưu, tôi có thể vào cùng được không?”
Giáo sư Khưu an ủi cô: “Cô đừng lo lắng, phòng theo dõi đặc biệt luôn có những y tá giàu kinh nghiệm không ngừng theo dõi bệnh trạng, có thể quan sát tỉ mỉ tình hình của bệnh nhân, áp dụng biện pháp kịp thời,