Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342114

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2114 lượt.

hưng anh chưa từng thấy cô chán nản như thế, có chút gì đó như chấp nhận số phận an bài, bất giác cảm thấy nặng lòng: “Em và ông xã rốt cuộc sao vậy? Sao em lại dọn đến đây, hai người ly thân rồi à?”
Cam Lộ buồn rầu nhìn anh: “Nhiếp Khiêm, em biết anh quan tâm đến em, nhưng đây là chuyện riêng của em, em không muốn thảo luận với người khác.”
“Anh không có sở thích xem vào chuyện riêng tư của người khác, nhưng em chuyện gì cũng giữ chặt trong lòng như thế chẳng tốt chút nào. Em có dự tính gì?”
Cam Lộ có chút ngạc nhiên: “Anh không xem trọng ông ấy, sao lại bỏ công việc ở Thâm Quyến chạy về đây, anh luôn có kế hoạch dài hạn với mình cả, hành động ngắn hạn này không giống anh chút nào.”
“Anh rời Hồng Viễn dĩ nhiên không phải vì Tín Hòa. Anh chỉ muốn quay về nhà nghỉ ngơi một thời gian mà thôi. Ông Thẩm mất công đến Thâm Quyến tìm anh, sau khi tìm hiểu tình hình và vấn đề công ty ông ta đang đối mặt, anh cảm thấy không khó ứng phó, hơn nữa cũng là cơ hội để anh hiểu sâu thêm cách vận hành doanh nghiệp dân doanh nhà đất nhỏ mới thành lập, thế là đồng ý hợp tác với ông ta một thời gian.”
Cam Lộ vẫn ngạc nhiên, nhưng định nói lại thôi, Nhiếp Khiêm cười nói: “Hỏi đi hỏi đi, hỏi gì cũng được, hiếm khi em hiếu kỳ về anh mà.”
“Không phải hiếu kỳ Nhiếp Khiêm ạ. Anh không giống người buông xuôi sự nghiệp đang phát triển của mình để dừng lại nghỉ ngơi. Anh… không xảy ra chuyện gì chứ?”
Nhiếp Khiêm có thể cảm nhận được sự quan tâm của cô trong lời nói, trầm ngâm một chút mới nói: “Anh từ khi còn đi học đã làm thêm ở công ty con của tập đoàn Hồng Viễn, lúc chủ tịch Miêu đi thị sát, đã rất ưng ý với kế hoạch kinh doanh và thành tích tiêu thụ của anh. Sau khi tốt nghiệp, anh đến thẳng tổng công ty phát triển sự nghiệp, ông ấy cho anh không gian rộng. Anh có thể không chút khiêm tốn nói rằng, nỗ lực mà anh bỏ ra, thành tích mà anh đạt được không phụ lòng mong mỏi của ông ấy.”
Cam Lộ không biết vì sao Nhiếp Khiêm bỗng dưng nói với mình những chuyện này, chỉ im lặng lắng nghe.
“Đang lúc thuận lợi thì anh gặp phải khó khăn trong sự nghiệp. Thành tích tiêu thụ của bộ phận anh phụ trách nổi trội nhất trong cả tập đoàn, nhưng chủ tịch Miêu luôn không chịu cho anh cơ hội phụ trách toàn diện một công ty con. Tháng bảy năm ngoái, tập đoàn bổ nhiệm người mới, người ngồi vào chức vụ này dù là tài cán hay thành tích đều thua anh. Anh nộp đơn xin nghỉ việc với tổng công ty, chủ tịch Miêu đích thân đến nói chuyện với anh, nhằm giữ chân anh.”
Nhiếp Khiêm dừng lại, lấy bao thuốc lá ra, hút một điếu, rồi lấy bật lửa ra nhưng lại dừng lại, thảy điếu thuốc lên bàn: “Lần nói chuyện đó tác động mạnh mẽ đến anh, khiến anh phải suy nghĩ rất lâu.”
Cam Lộ biết Nhiếp Khiêm là loại người xác lập mục tiêu cho mình rất rõ ràng, hơn nữa có cách nghĩ của riêng mình, hành sự tác phong đều không dễ tiếp thu ý kiến và chịu ảnh hưởng từ người khác. Một cuộc nói chuyện có thể khiến anh phản ứng mạnh mẽ như vậy, thực sự không dễ dàng gì, cô nghĩ chủ tịch Miêu đó chắc hẳn là một người phi thường.
Nhiếp Khiêm nhìn xa xăm, đang chìm đắm trong suy nghĩ, dừng lại một lát, anh nói với giọng bình thản: “Chủ tịch Miêu nói rất ngưỡng mộ anh, không hoài nghi năng lực làm việc của anh nhưng có một điểm ông ấy nghĩ rằng vừa là ưu điểm cũng là khuyết điểm hạn chế sự phát triển của anh, đó chính là anh quá chuyên tâm vào sự nghiệp, tham vọng quá lớn.”
Cam Lộ không khỏi hoài nghi: “Nếu anh không chuyên tâm vào sự nghiệp, khát khao thành công sao đạt được thành tích trong công việc, điều này có vấn đề sao?”
“Ông ấy cho rằng tính cách của anh sẽ đem lại cho anh thành công trong công việc kiếm kế sinh nhai, nhưng đồng thời cũng sẽ khiến anh cố chấp chuyện được mất, không thể có tầm nhìn rộng, trong tình hình đó, để anh phụ trách vận hành toàn bộ dự án ở một khu vực là quá sớm.”
Cam Lộ không hiểu lập luận sâu xa này cho lắm, trù trừ hỏi: “Có vẻ như ý của ông ấy là anh còn phải rèn luyện, cọ xát nhiều.”
“Cũng có thể nói như vậy. Lời ông ấy nói tác động rất lớn đến anh, sau khi suy nghĩ kỹ càng, anh vẫn kiên quyết nghỉ việc, hy vọng đổi một môi trường mới, có thể suy nghĩ rõ ràng hơn con đường đi sau này của mình. Ông ấy đồng ý, đồng thời cũng nói với anh, thật ra trước đây ông ấy cũng cố chấp như anh vậy, nhưng dần dần lĩnh hội được quá cố chấp sẽ không thể tận hưởng được niềm vui trong công việc và cuộc sống, ông ấy hy vọng anh sẽ không phải đợi đến khi bằng tuổi ông ấy mới hiểu được điều này.”
“Nhưng anh nghe ông ấy nói rồi sao không đến công ty có tiền đồ phát triển hơn, ngược lại lại đến một doanh nghiệp như Tín Hòa để làm việc, thật là một sự lựa chọn kỳ lạ.”
Nhiếp Khiêm cười nói: “Lúc ông Thẩm cho người liên lạc với anh, anh thật sự không xem ông ta là lựa chọn lý tưởng. Nhưng nghe ông ấy nói giọng quê mình, anh bỗng dưng nhớ đến em.”
Cam Lộ giật nảy mình: “Điều này thì có liên quan gì?”
“Đừng sợ, anh không muốn đổ cái quyết định này lên đầu em,” Nhiếp Khiêm tỏ vẻ châm chọc, “Anh chỉ là nghĩ rằng, nếu ban đầu anh kh


Lamborghini Huracán LP 610-4 t