Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342117
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2117 lượt.
ông ty ông ấy có lẽ có không gian phát triển rất lớn. Nhưng anh không nhận lời.”
“Có liên quan đến Chi Chi à?”
Nhiếp Khiêm cười nhạt: “Lộ Lộ, em nghĩ anh có thể vì cô ta mà ra quyết định sao?”
Cam Lộ trầm ngâm: “Nhiếp Khiêm, thật ra anh không cần phải tức giận như vậy. Theo những gì em hiểu về anh, em không thể lấy sự lựa chọn của anh để ám chỉ điều gì; lý lịch của anh để ở đây, chủ tịch Tần là dân làm ăn, nếu ông ấy muốn tuyển dụng người, lẽ dĩ nhiên sẽ chọn người tài, thậm chí Chi Chi cũng chưa chắc muốn lấy công ty của cha cô ta để mê hoặc anh, anh thì chưa từng nghĩ cô ấy có thể thật lòng thích anh đúng không?”
Nhiếp Khiêm im lặng rất lâu mới lên tiếng, giọng nói đã bình thản trở lại: “Em nói không sai, trong chuyện này, anh quả thật hơi thiếu bình tĩnh, cho nên rất dễ xúc động.”
“Chúng ta là những người xuất thân bình thường, lòng tự trọng hơi cao hơn một chút, có lẽ cũng hơi trực tính. Mẹ em thường châm chọc em, em cũng cảm thấy mình buồn cười. Đến lúc bất đắc dĩ, không phải cũng đã phải bỏ đi sự ngoan cố trước giờ, tìm đến chủ tịch Tần để nhờ giúp đỡ đó sao?”
Nhiếp Khiêm mỉm cười: “Anh nhớ mãi sự kiên cường của em khi em 17 tuổi, cho dù có mở miệng cầu cứu người khác cũng không chịu thua cuộc.”
Nhớ đến chuyện cũ, Cam Lộ cũng cười: “Em chẳng qua là ỷ lại vào trách nhiệm của mẹ em với em thôi. Lúc đó thật tốt, suy nghĩ đơn giản, cho dù hợp lý hay không đều dám hùng hồn lên tiếng. Đến bây giờ, chẳng còn sự thẳng thắn ấy nữa.”
“Em lên tiếng nhờ vả chủ tịch Tần như thế không hề làm ông ấy khó xử, cũng không phải là một thỉnh cầu quá đáng, hà tất phải nghĩ tư thế của mình khó coi.”
“Khó coi hay không cũng thật khó nói, ít ra Chi Chi cũng không cảm thấy tư thế của em dễ coi.” Cam Lộ lắc đầu, “Đâu quản nổi nhiều như thế.”
“Em đang lấy mình ra làm ví dụ để an ủi anh đấy à? Lộ Lộ, em luôn tốt bụng nhưng em lại không ngờ tới anh không quan tâm đến người khác nghĩ gì, anh chỉ quan tâm là em sẽ hiểu lầm về anh.”
“Đừng nói như vậy.” Cam Lộ buột miệng nói, giọng có phần căng thẳng, nhưng cố gắng kìm lại ngay: “Ý em là…”
“Được rồi, không cần phải giải thích đâu. Em đã là vợ của người khác, không hy vọng anh xem em như là tiền đề để đưa ra lựa chọn, anh có thể hiểu, nhưng anh cũng không hy vọng em hiểu lầm về động cơ lựa chọn của anh. Lúc chủ tịch Tần nói ra lời đề nghị này với anh, chắc chắn là vì thành tích mà anh đạt được, đến đây quy hoạch nhân sự lâu dài của công ty ông ấy chứ hoàn toàn không phải vì con gái ông ấy. Anh nghĩ ông ấy hiểu tính khí cũng như tâm tư của Chi Chi sâu sắc hơn anh nhiều, còn anh, anh chẳng có cảm giác gì với Tần tiểu thư.”
Cam Lộ nhất thời chẳng biết nói gì.
“Lần trước về làm việc này, anh có suy nghĩ của mình, nhưng quả thực cũng vì muốn xem xem em sống thế nào. Vốn dĩ anh không định nói lời này với bất kỳ ai, muốn giữ chặt nó trong lòng, nhưng khi gặp lại em, anh thật sự không ngăn được lòng mình muốn cho em biết.”
“Đừng nói nữa Nhiếp Khiêm,” Cam Lộ cố gắng trấn tĩnh, “Anh vừa phê bình em chuyện gì cũng giữ chặt trong lòng là không tốt. Thật ra anh cũng giữ quá nhiều chuyện trong lòng, chuyện lúc chúng ta còn trẻ chỉ là một đoạn hồi ức, không cần phải chìm đắm trong nó.”
“Em cho rằng anh là người thích chìm đắm trong quá khứ ư?” Nhiếp Khiêm chau mày nhìn cô, “Em đừng căng thẳng, Lộ Lộ, anh không phải đang tỏ tình với em, anh không phải kẻ si tình, suốt ngày ngồi mơ mộng về em, anh thậm chí không biết mình như thế này có phải là vẫn còn yêu em hay không, chỉ là hiện tại không có ai có thể cho anh cảm giác như từng có với em, anh cũng không thể chắc chắn sau này có hay không.”
“Nếu anh chịu mở lòng để yêu một người anh dĩ nhiên có thể tìm được người bạn gái thích hợp.”
“Thế nào thì gọi là thích hợp? Là tiếng sét ái tình hay là sở thích tương đồng, hay thực dụng hơn một chút là môn đăng hộ đối, có thể là bàn đạp để tiến thân?” Nhiếp Khiêm hỏi ngược lại.
Cam Lộ chỉ nhún vai: “Em nói không hay nhưng em thật không có tư cách để tư vấn tình cảm cho người khác.”
“Lúc anh 20 tuổi, anh còn có thể qua mạng Internet thỉnh cầu một cô gái làm bạn gái mình. Thẳng thắn mà nói, anh không thể tìm lại được sự bốc đồng ấy nữa. Công việc có thể đem lại cho anh cảm giác thành công, nhưng bây giờ thậm chí thành công do chính mình làm nên cũng không thể khiến anh cảm thấy phấn khích như lúc trước. Nếu anh tự nguyện chấp nhận một cuộc hôn nhân có thể đem lại nhiều lợi ích thực tế cho mình, đi đường tắt để đoạt lấy thành công, thì nhất định chỉ có thể xảy ra sau khi bi quan cao độ về những thành công mà anh đạt được bằng chính năng lực của mình, còn như trước mắt, anh chẳng có lý do gì để bi quan, anh vẫn muốn giữu cho mình sự rung động ấy.”
“Nhiếp Khiêm, anh làm em khó xử quá. Em đã kết hôn từ lâu rồi, ngồi đây nghe anh nói những lời này đã không thích hợp chứ đừng nói là trả lời anh.”
“Vốn dĩ đây là bí mật của anh. Nhưng hôm qua em rõ ràng là nhìn thấy anh lại lập tức lên taxi, anh biết ngay, sau này em sẽ cố gắng tránh mặt anh, anh đành phải n