XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342109

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2109 lượt.

ói rõ cho em biết.” Nhiếp Khiêm bình thản nói, “Dĩ nhiên, em không cần phải thấy khó xử, anh không hề nghĩ rằng khi anh nói ra cảm nhận của mình thì em phải có nghĩa vụ hồi đáp lại anh.”
Cam Lộ thấy lòng mình tê dại, không thể không nghĩ tới cuộc sống của mình, “Chúng ta đừng để hồi ức trở thành bí mật. Ôm cái bí mật đó mà sống vừa làm khổ mình lại làm khổ người khác. Anh chỉ là quá chuyên tâm vào công việc, không có thời gian bắt đầu tình cảm mới nên mới có cảm nhận sâu đậm về quá khứ như thế mà thôi.”
“Em bây giờ bị bệnh nghề nghiệp rồi đấy”. Giọng nói Nhiếp Khiêm có chút giễu cợt, “Lúc nào cũng muốn thuyết phục người khác sống đúng đắn.”
“Ai có thể đảm bảo cuộc sống mình lựa chọn là đúng,” Cam Lộ buồn rầu đặt cốc cà phê đang cầm trên tay xuống bàn, “Nhiếp Khiêm, biết mình từng là một phần đặc biệt trong cuộc sống của anh, em rất vui mừng, nó chứng mình anh không phải là người như em nghĩ lúc trước, không quan tâm đến em cũng như tình cảm của chúng ta. Nhưng chuyện quá khứ chỉ có thể để lại cho quá khứ. Em hy vọng anh có thể mở lòng mình ra để yêu người khác, tin tưởng cô ấy, dựa vào cô ấy, để cô ấy cùng chia sẻ niềm vui với anh, cùng gánh vác khó khăn với anh, cuộc sống mới trọn vẹn anh ạ.”
Nhiếp Khiêm cười: “Anh hiểu ý em, yên tâm đi, anh sẽ không lấy tâm sự của mình ra để làm phiền em nữa, không còn sớm nữa, em về nghỉ ngơi đi.”






Chấp nhận tất cả thuộc về anh
Cam Lộ lười biếng lê bước vào buồng thang máy, đến nơi cô lấy chìa khóa mở cửa bước vào nhà, tay theo thói quen lần mò ấn công tắc đèn ở bên trái thì đụng phải tường, lúc đó cô mới sực tỉnh, ý thức được mình bây giờ đang đứng trong nhà Phùng Dĩ An. Cô đã sống ở đây hơn nửa tháng nhưng vẫn không quen vị trí công tắc đèn, mỗi lần về đều tưởng như về căn nhà chung sống cùng Thượng Tu Văn và Ngô Lệ Quân, phải ấn hụt trước rồi mới ấn đúng công tắc.
Cô bỗng nhiên không muốn cử động nữa, mệt mỏi tựa người vào cửa, nhắm mắt lại nghĩ, chẳng lẽ phải ở nhà người khác luôn sao, cứ ở cái trạng thái không chiến không hòa với Thượng Tu Văn như thế này mãi sao?
Ban đầu cô còn lấy cớ cha nằm bệnh viện, bây giờ ông Cam đã sắp xuất viện về nhà rồi, Thượng Tu Văn đang ở thành phố J mấy hôm rồi không gặp, cô một mặt thấy nhẹ nhõm một mặt lại chua xót nghĩ, cứ kéo dài thế này hộ có lẽ sẽ càng khó nói chuyện đàng hoàng với nhau.
Đột nhiên, cô ngửi thấy mùi khói thuốc trong phòng, nghi ngờ mở mắt ra, sau khi mắt đã thích nghi với bóng tối trong nhà, cách một bậc thềm cô chỉ thấy trên ghế sô pha thấp thoáng bóng một người ngồi, một đốm đỏ đang cháy sáng. Cô giật mình hoang mang với tay bật liền bốn công tắc đèn trên tường, ánh sáng từ các loại đèn phút chốc bao trùm cả gian phòng khách, Thượng Tu Văn thình lình xuất hiện trước mặt cô.
Cô cụp mắt xuống, nghe lời anh thả lỏng người ra. Họ từng ấn huyệt cho nhau rất nhiều lần, biết rất rõ những chỗ mệt mỏi, đau nhức của nhau. Những ngón thay thuôn dài của anh ấn từ gáy cô xuống phía dưới, đến chỗ bả vai bên phải do phải cầm sách dạy học một thời gian dài nên thường đau nhức thì dừng lại nhẹ nhàng xoa xoa ấn ấn, cô cảm thấy thư thái vô cùng, bất giác rên khẽ một tiếng.
Thượng Tu Văn bỗng nhiên dừng tay lại, sau đó từ xoa bóp chuyển thành mát xa, cách một lớp áo len mỏng, bờ vai cô cảm nhận được hơi ấm từ lòng bàn tay anh, tay anh từ từ di chuyển lên cổ cô, cô đột ngột nhận ra, mình nhạy cảm với sự đụng chạm này, gần như nín thở chờ đợi bàn tay anh tiếp tục di chuyển đến những chỗ khác.
Cô đã rất quen thuộc với sự đụng chạm của anh, sự đụng chạm này dường như khơi gợi lại tất cả những ký ức cơ thể tích lũy được từ cuộc hôn nhân này, môi anh, tay anh vô số lần vuốt ve cô vô cùng dịu dàng mà cũng đầy đam mê.
Khoảng cách thời gian gần đây bị phá vỡ, ngọn lửa trong cơ thể cô dường như được nhen lên, cô khao khát muốn áp sát vào anh, phó mặc mình trong vòng tay anh, để anh vuốt ve vết thương trong lòng cô.
Ý nghĩ này khiến cô giật mình hoảng sợ, cô đứng phắt dậy, giọng khàn đi: “Em mệt rồi, em đi tắm trước đây.”
Cam Lộ chạy vào phòng tắm trong phòng ngủ, khóa trái cửa lại, hai tay ôm chặt trước ngực, cả người run lên bần bật. Cô cảm thấy một nỗi sợ hãi mơ hồ đang xâm chiếm cơ thể, không ngờ cô lại dễ dàng rơi vào sự mê hoặc của anh, khát khao vòng tay của anh đến thế.
Cô đứng trong phòng tắm đứng, mở hết cỡ vòi hoa sen, dòng nước ấm phụt mạnh ra, chảy xối xả lên người cô, ngón tay cô di chuyển theo làn nước, rồi dừng lại ở bụng. Đây gần như là lần đầu tiên sau khi biết mình có thai rồi sảy thai cô lại vuốt ve vị trí này lâu như vậy.
Cô cúi người nhìn xuống bụng, dưới bàn tay cô, ở đó vẫn phẳng phiu như trước đây. Thế nhưng cô biết rất rõ, cho dù là cơ thể cô hay mối quan hệ giữa cô và Thượng Tu Văn đều đã không còn như trước nữa. Trước đây cô chưa từng nghĩ rằng quan hệ nam nữ là một mối quan hệ có thể phân thắng thua cao thấp, cũng không cảm thấy bị sức hấp dẫn của Thượng Tu Văn mê hoặc là thiệt thòi, nhưng