Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2075 lượt.
ện thoại báo thức reo inh ỏi ở đầu giường, Cam Lộ mở mắt ra, phát hiện mình đang nằm trong vòng tay Thượng Tu Văn, đầu gối lên ngực anh, cằm anh tì vào trán cô, hai tay ôm chặt lấy cô.
Cô hoàn toàn không biết họ đã ngủ thành tư thế này từ lúc nào.
Tối hôm qua, Cam Lộ về đến nhà vẫn không yên tâm về Tiền Giai Tây, bèn gọi điện thoại cho cô, chuông đổ rất lâu Tiền Giai Tây mới nghe máy, cười vô cùng phấn khích, giọng lè nhè: “Không sao, tớ không sao, ha ha, Lộ Lộ, đừng lo. Dzô dzô, chúng ta dzô cái nữa nào.”
Trong điện thoại là một mớ âm thanh hỗn tạp, tiếng la hét, cười nói, tiếng nhạc chát chúa hòa lẫn với nhau. Cam Lộ dĩ nhiên không tin bạn mình không sao, nhưng nghĩ đến ở nơi náo nhiệt như thế, nỗi đau có lớn thể nào có lẽ cũng có thể để sang một bên, huống hồ gì chỉ là một mối tình chưa lấy gì làm sâu sắc.
Cô “ồ” lên một tiếng, cảm thấy thư thái. Nhưng tỉnh rồi vẫn bị anh ôm chặt thế này cô không khỏi có cảm giác kỳ lạ: cơ thể hình như có hệ thống ghi nhớ độc lập, chỉ vừa tiếp xúc đã dậy lên cảm giác quen thuộc, cảm nhận được sự ấm áp, nhẹ nhõm, thân mật tỏa ra từ nhau. Nhưng trái tim thì lại không thể theo kịp cơ thể, cảm nhận được ham muốn đang kìm nén trong lòng anh nhưng lại không thể tận hưởng niềm đam mê mà hôn nhân đem lại như trước.
Thượng Tu Văn thay đổi tư thế, vùi mặt vào cổ cô, không nhúc nhích, hình như là lại ngủ thiếp đi. Hơi thở từ mũi anh phả vào da cô nóng bỏng, cô cũng dần mơ màng chìm vào giấc ngủ.
Trong mơ màng, cô trở về lúc hai người mới cưới, lúc đó cô vẫn chưa chuyển công tác, vẫn ở căn hộ thuê bên hồ gần trường trung học văn hóa. Ngoài lúc rảnh rỗi thường ngày ra, Thượng Tu Văn mỗi thứ sáu đều đến đó, anh không phải là người thích ngủ nưởng, nhưng lại thích nằm lười nhác trên giường với cô vào mỗi sáng thứ bảy.
Đó có lẽ là quãng thời gian tự do nhất, nhẹ nhàng nhất trong cuộc sống hôn nhân của họ. Cô tất nhiên là biết lúc đó mình sống không thực tế cho lắm, không muốn đề cập đến rất nhiều vấn đề thực tế phải đối diện sau khi kết hôn, nhưng Thượng Tu Văn và cô đều thấy vui với cuộc sống như thế.
Cô lúc đó thật sự đã chuẩn bị sẵn sàng để cùng một người đàn ông đối mặt với tất cả các vấn đề trong cuộc sống chưa? Cô tự hỏi mình. Dĩ nhiên, cô chưa. Cô chỉ biết, mình đã chọn một người đàn ông có khả năng xử lý trong mọi tình huống, lần đầu tiên cô thoát khỏi trạng thái suốt ngày phải lo lắng cho người khác.
Cô không thể không nói với mình, để cuộc hôn nhân này nảy sinh vấn đề có lẽ cô cũng có một phần trách nhiệm.
Cô nghiêng đầu, cố cúi nhìn khuôn mặt hao gầy đang áp vào cổ cô, khoảng cách càng lúc càng gần cô lại càng cảm nhận được chút gì đó lạ lẫm toát ra từ gương mặt thân quen này. Nhìn từ góc độ này, chân mày của anh có vẻ hơi nhướng lên, sống mũi cao, bờ môi mỏng mím chặt, có gì đó khác với vẻ mặt thư thái khi ngủ lúc trước.
Cô biết anh không hề ngủ, chỉ là nhắm mắt mà thôi, cô bỗng lặng lẽ thở dài, anh dường như cảm nhận được tiếng thở dài không thành tiếng đó, đầu hơi ngước lên, môi anh dán chặt vào tai cô thì thầm: “Anh yêu em, Lộ Lộ.”
Đây gần như không phải là một lời tỏ tình mà là một lời hứa trịnh trọng, cô không trả lời, chỉ nép sát mình vào lòng anh.
Thượng Tu Văn ăn cơm trưa xong, vội trở lại thành phố J. Những ngày tiếp theo, cuộc sống hoàn toàn khôi phục lại trạng thái bình thường, ít ra là trên bề mặt. Cam Lộ vẫn hằng ngày đi làm, dọn dẹp nhà cửa. Ngô Lệ Quân sau hôm hơi ngà ngà say, vẫn giữ vẻ nghiêm nghị ít nói thường thấy, cả cô và bà đã quen sống chung một nhà như thế rồi.
Thượng Tu Văn mỗi ngày đều gọi điện thoại cho cô, nói dăm ba câu. Dù có bận rộn đến cỡ nào, anh vẫn cố gắng cuối tuần lái xe về nhà. Anh giữ đúng lời hứa với cô, không đòi hỏi cô về thể xác, gần như thỏa mãn với cuộc sống hòa bình này.
Thế nhưng sau khi cơ thể dần dần xích lại gần nhau, muốn để tim mình vẫ giữ một khoảng cách khách quan gần như là một điều không tưởng. Cam Lộ không chút ngạc nhiên phát hiện ra, lúc anh đụng chạm cô, cô đã không còn tránh né theo bản năng nữa, lúc anh ôm lấy cô, cô thậm chí còn chủ động điều chỉnh tư thế cho phù hợp.
Cam Lộ nghĩ, cứ tiếp tục như thế này, có lẽ cuối cùng rồi họ cũng trở về con đường kéo dài cuộc hôn nhân này, tương lai đã có thể chạm tay vào, nhưng cô lại không thể xác định mình thật sự muốn gì. Cô có chút an ủi nhưng lại có chút hoang mang.
Hôm nay Cam Lộ mang trái cây trường phát đến cho cha, dì Vương đang làm cơm dưới bếp, ông Cam ấp a ấp úng hỏi Thượng Tu Văn sau này có phải ở thành phố J làm việc một thời gian dài hay không.
“Tuần trước không phải Tu Văn đã nói chuyện với cha cả ngày rồi hay sao?” Cam Lộ đau đầu khi nói đến vấn đề này, nên đổ hết cho Thượng Tu Văn, “Anh ấy đã nói rõ với cha rồi mà.”
“Nó cũng nói không chắc chắn.”
“Trước mắt anh ấy sẽ ở đó nhiều hơn một chút.”
“Hai con sống mỗi đứa một nơi như vậy không tốt chút nào.”
“Con biết, con biết, chỉ là tạm thời thôi.”
“Lộ Lộ, có một chuyện cha không biết phải nói thế nào mới phải.”
“Chuyện gì ạ,” Cam Lộ cảnh gi