Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342081

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2081 lượt.

g Thượng Tu Văn ôn tồn, nhưng Hạ Tĩnh Nghi lại nghe thấy sự quyết liệt, dứt khoát trong đó, cô cố kìm nén lòng mình, lạnh lùng nói: “Cho dù nói thế nào, Húc Thăng bị thu mua chỉ là vấn đề thời gian. Anh đừng cho rằng, Vạn Phong bắt đầu đặt hàng Húc Thăng thì có nghĩa là Húc Thăng đã thoát khỏi phiền phức, chỉ tịch Tần đã nói trước mặt tôi rằng, đó chỉ là hợp đồng do giám đốc mua hàng không biết tình hình kỹ, số lượng có hạn, căn bản chẳng ảnh hưởng gì đến đại cục.”
“Cô đi truy hỏi chủ tịch Tần, việc này thật không thông minh chút nào, ông ta đã rất nể chủ tịch Trần rồi đấy. Nhưng chúng ta không cần thiết phải thảo luận chuyện này, cô Hạ ạ.”
Anh định đứng dậy thì Hạ Tĩnh Nghi bỗng giữ chặt tay anh: “Có phải vợ anh nói với anh rằng tôi và chủ tịch Trần có mối quan hệ bí mật không dám cho người khác biết không? Tôi biết ngay mẹ cô ta lấy Tần Vạn Phong, chắc chắn đã đi nghe ngóng quá khứ của tôi. Thật ra tôi…”
Thượng Tu Văn rụt tay lại, bình thản nói: “Vợ tôi không có nhã hứng đi nói chuyện thị phi của người khác đâu. Không, cô ấy không hề nói với tôi bất kỳ chuyện gì liên quan đến cô.”
Hạ Tĩnh Nghi cười gằn: “Trước mặt tôi, anh không cần phải cố ý bảo vệ cô ta như vậy.”
“Em lại dựa vào tưởng tượng của mình để suy đoán hành vi của người khác sao, nó chẳng có ý nghĩ gì cả.” Thượng Tu Văn nghiêm mặt nói: “Cô ấy là vợ anh, anh chẳng cần phải làm ra vẻ cố ý bảo vệ cô ấy.”
“Nhưng anh cũng đừng hiểu lầm em, Tu Văn, năm đó sau khi khỏi thành phố W, em đã sống vô cùng khổ cực…”
“Không, đừng nhớ lại chuyện cũ với anh, em cũng không cần trả lại anh cái gì, mọi người đều phải chịu trách nhiệm với cuộc sống của mình. Không còn việc gì nữa, anh đi trước đây.”
Thượng Tu Văn đứng dậy đi khỏi, Hạ Tĩnh Nghi dõi mắt nhìn theo dáng người thẳng tắp đang dần mất hút khỏi tầm mắt, cô chỉ cảm thấy lòng đau đớn đến tê dại,
Cô uống cạn ly whisky, đến phòng Trần Hoa đang ở, gõ nhẹ cửa. Trần Hòa cầm ly rượu ra mở cửa cho cô, miệng hơi nở nụ cười: “Mời ngồi, Tĩnh Nghi, em đến hơi muộn đấy nhỉ.”
“Xin lỗi chủ tịch.” Cô đành cúi đầu xin lỗi.
“Tôi, Vương Phong và Thượng Tu Văn vừa nói chuyện xong, em hãy đánh giá lại lần nữa kế hoạch thu mua Húc Thăng, rồi nộp báo cáo chi tiết cho tôi.”
“Thưa chủ tịch, xin hãy nghe em nói. Hôm qua em có gặp lãnh đạo chủ chốt của xưởng luyện thép ở thành phố J, họ rất hài lòng với điều kiện em đưa ra, đồng ý mở đại hội công nhân viên, tin rằng cán cân sáp nhập xưởng luyện thép rất nhanh thôi sẽ nghiêng về Tỷ Tân. Chúng ta đã kiểm soát việc cung ứng quặng sắt, chỉ cần có được xưởng luyện thép, Húc Thăng có đẩy mạnh tiêu thụ thế nào cũng phí công vô ích, Ủy ban Kinh tế thành phố cũng sẽ giục họ ngồi lại bàn bạc điều kiện thu mua của chúng ta.”
“Nếu tôi nhớ không lầm, hai tháng trước, em nói với tôi việc sáp nhập xưởng luyện thép và mua lại Húc Thăng không có vấn đề gì. Cứ kéo dài thế này, vốn bỏ ra càng lúc càng cao, sẽ ảnh hưởng đến kế hoạch đầu tư phát triển toàn bộ khu vực miền Trung.”
“Em bảo đảm trong thời gian ngắn nhất sẽ giải quyết xong việc này.”
Trần Hoa nhấp một ngụm rượu rồi đặt ly xuống, “Vậy thì tốt. Chúng ta lại bàn về các dự án đầu tư ở đây, trong cuộc họp sáng nay, tôi rất tiếc nuối khi nhìn thấy Tín Hòa chỉ chiếm một phần rất nhỏ trong kế hoạch này, nhưng tay CEO dưới trướng ông Thẩm lại có hiểu biết vượt xa em về toàn bộ dự án này.”
Hạ Tĩnh Nghi thấy lòng trĩu xuống. Cuộc họp buổi sáng là bàn về việc khởi động dự án đầu tư lớn nhất của Tỷ Tân ở đây, chủ tịch hội đồng quản trị Tín Hòa, Thẩm Gia Hưng, và CEO Nhiếp Khiêm cũng tham dự cuộc họp, lẽ ra họ chỉ được ngồi ở ghế sau mà thôi nhưng Hạ Tĩnh Nghi tối hôm trước mới ở thành phố J chạy về, tinh thần vẫn còn uể oải. Báo cáo xong, Trần Hòa có hỏi mấy vấn đề, cô đều không thể đưa ra câu trả lời khiến ông ta hài lòng. Nhiếp Khiêm vừa lên tiếng đã khiến mọi người trố mắt kinh ngạc, thái độ từ tốn, điềm đạm, đối đáp trôi chảy, sự hiểu biết về toàn bộ dự án của anh rõ ràng không chỉ giới hạn ở một phần nhỏ mà Tín Hòa đảm trách, cuộc họp sau đó đã biến thành buổi hỏi đáp, trao đổi giữa anh và Trần Hoa.
“Xin lỗi.” Trước mặt ông chủ, Hạ Tĩnh Nghi không thể giải thích nguyên nhân, huống hồ cô lấy cái gì ra để giải thích đây, cô thật sự đang gấp rút hoàn thành việc sáp nhập Húc Thăng, những dự án khác cô đều xem nhẹ, còn Trần Hoa trước nay không phải là người có thể để cho người khác làm qua loa đại khái.
Quả nhiên Trần Hoa lạnh nhạt nói: “Đây là lần đầu tiên em phụ trách việc đầu tư của toàn bộ khu vực này, tôi đồng ý với kế hoạch đầu tư em vạch ra, không có nghĩa là tôi đã thừa nhận năng lực điều hành của em. Hy vọng em có thể nhanh chóng nộp bản báo cáo, hội đồng quản trị sẽ đánh giá hiệu quả công việc của em.”
Hạ Tĩnh Nghi trong thoáng chốc cảm thấy mệt mỏi vô cùng, sau khi được giao phụ trách kế hoạch đầu tư ở khu vực miền Trung, cô đã vượt quá xa quyền hạn cũng như trách nhiệm của mình trong công việc, lại thêm sự xáo động tâm lý kể từ khi gặp lại Thượng Tu Văn đã ảnh hưởng rất lớn đến sự phán