Polly po-cket

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2087 lượt.

n giao thông đáng ngờ, bị thương nặng rơi vào trạng thái thực vật, không tỉnh lại được nữa. Cô và mẹ ngày đêm túc trực trong bệnh viện, giương mắt nhìn tiền cứ ào ào đổ ra như nước, sức lực cạn kiệt, tinh thần suy sụp, cô thật sự không chịu nổi nữa, lại gọi điện cho Thượng Tu Văn, khóc lóc kể lể thảm cảnh nhà cô, thế nhưng Thượng Tu Văn từ chối gặp mặt cô.
Ngày hôm sau, Thượng Thiếu Côn từ nước ngoài về chịu tang tìm đến bệnh viện, đưa một phong bì lớn cho cô: “Việc Tu Văn có thể làm cho cô chỉ đến mức này thôi, mong cô cũng ít nhiều nghĩ cho cậu ấy, đừng tìm cậu ấy nữa.”
Cha mẹ Thượng Thiếu Côn khi còn tại thế là láng giềng với nhà cô, anh luôn coi cô như em gái, cô và Thượng Tu Văn quen nhau cũng là do anh giới thiệu. Thế nhưng Thượng Thiếu Côn đang đứng trước mặt cô đây, mặt không chút cảm xúc, đưa mắt nhìn cha cô trên giường bệnh rồi nhìn chiếc phong bì lớn đựng tiền Hạ Tĩnh Nghi đang ôm chặt trong tay, ánh mắt chứa một nỗi oán hận lạnh lùng.
“Anh Thiếu Côn, Tu Văn bây giờ thế nào rồi?” Cô chỉ có thể hỏi anh.
“Cậu ấy đang kết thúc mọi hoạt động kinh doanh của công ty, thiệt hại vô cùng nặng nề.” Thượng Thiếu Côn nói ngắn gọn, “Tôi rất hối hận vì đã giới thiệu hai người với nhau, thím tôi là người rất khắc nghiệt nhưng bà ấy không nhìn sai chút nào về cô và gia đình cô.”
Đến tầng Trần Hoa ở, cô đụng phải Thượng Tu Văn và Vương Phong từ phòng Trần Hoa bước ra, cô ngạc nhiên nhìn hai người, vội vàng suy đoán xem cuộc gặp giữa họ với Trần Hoa mà mình không hề hay biết này có ý nghĩa gì.
Thượng Tu Văn lạnh nhạt gật đầu chào cô rồi đi lướt qua cô, cô gọi anh lại: “Tu Văn, đợi một chút, em có lời muốn nói với anh.”
Vương Phong vỗ vai Thượng Tu Văn: “Tôi đi trước.”
Thượng Tu Văn đứng lại: “Mời vào.”
Năm ngoái khi lần đầu tiên gặp lại nhau, Thượng Tu Văn vẫn giữ thái độ khách sáo với cô, không có sự vui mừng được gặp lại, cũng không có nỗi oán hận đáng sợ, cô ít nhiều dậy lên chút cuồng niệm, âm thầm suy tính, có lẽ anh có ký ức khác đối với cô. Thế nhưng bây giờ họ đứng chỉ cách nhau một bước chân, ánh đèn dìu dịu chiếu xuống, cô có thể nhìn thấy rất rõ thái độ của anh lạnh nhạt như đang bàn việc công, lòng cô buốt giá, nhưng lại cười: “Không phải đứng ở hành lang nói chuyện đấy chứ, vào quầy rượu bên đó đi.”
Hạ Tĩnh Nghi gọi một cốc Whisky có đá, Thượng Tu Văn lắc đầu ra hiệu không uống gì với nhân viên phục vụ.
“Anh đến là muốn thuyết phục chủ tịch Trần từ bỏ kế hoạch mua lại Húc Thăng đúng chứ?”
“Chúng tôi đang tiến hành trao đổi.”
“Dự án này do em phụ trách, thật ra anh trao đổi với em có hiệu quả hơn.”
Thượng Tu Văn thẳng thắn: “Em luôn để tình cảm cá nhân vào trong công việc, anh nghĩ chúng ta chẳng có gì để trao đổi cả.”
Hạ Tĩnh Nghi nghiến chặt răng: “Anh có lý do gì nghi ngờ em như vậy?”
“Anh nghiên cứu phương hướng đầu tư của Tỷ Tân trong mấy năm gần đây, quả thật là rất rộng lớn, nhưng chủ yếu vẫn là tập trung ở lĩnh vực nhà đất và các lĩnh vực liên quan khác, còn tham gia vào ngành chế tạo sắt thép, luyện kim và khoáng sản ở thành phố J có lẽ là một thử nghiệm hoàn toàn mới, em có lẽ không thể phủ nhận kế hoạch đầu tư này không phải là do em đề nghị chứ.”
Hạ Tĩnh Nghi lạnh lùng nói: “Tất cả các kế hoạch đầu tư của tập đoàn đều phải qua thẩm định, sát hạch rất nghiêm túc, không thể là hành vi các nhân.”
“Đây là một ngành có tiềm năng, đáng để đầu tư, nhưng chọn một doanh nghiệp mà quyền cổ phần được tập trung cao độ, lại không dễ mua lại như Húc Thăng để ra tay, anh cho rằng ít nhiều cũng mang hứng thú, ân oán của cá nhân em trong đó.”
Hạ Tĩnh Nghi vịn tay vào bàn, gần như đứng lên, giọng nói khàn đục: “Anh nói với chủ tịch Trần suy nghĩ này rồi chứ? Sao anh có thể làm như vậy?”
“Anh không tùy tiện đánh giá nhân viên trước mặt ông chủ của họ.” Thượng Tu Văn nhìn đồng hồ, có vẻ đã mất kiên nhẫn, “Chuyện này cũng không cần phải đợi anh nói, tự thân chủ tịch Trần cũng đoán ra.”
Cô bỗng nhiên thất thần, ánh mắt nhìn vào chiếc đồng hồ anh đang đeo trên tay, đó chỉ là chiếc đồng hồ bình thường có giả khoảng 2000 tệ, cô không khỏi cảm thán trong lòng, từng chút một của người đàn ông này đã thay đổi đến mức cô hoàn toàn xa lạ rồi, mỗi lần ý nghĩ này lướt qua đầu cô, cô đều thấy hoảng hốt, chỉ có thể tự ép mình trấn tĩnh trở lại.
“Anh phân tích có vẻ rất khách quan đấy nhỉ, vậy thì xin anh tự hỏi mình một chút, anh từ chối kế hoạch mua cổ phần của Tý Tấn có phải cũng mang tình cảm cá nhân không? Anh căn bản chẳng có hứng thú với Húc Thăng, nếu không sẽ không ẩn thân nhiều năm như vậy, để mặc cậu anh kinh doanh. Bây giờ anh không thể chấp nhận chỉ là vì em đại diện cho Tỷ Tân trong việc sát nhập công ty nhà anh. Thật ra em không hề có ý đối chọi với anh, chúng ta ngồi xuống bàn bạc vui vẻ biết đâu lại có thể thay đổi cục diện đôi bên cùng có lợi, đâu cần phải làm đến mức hai bên cùng chịu thiệt.”
“Cô Hạ, chẳng lẽ thái độ của tôi như vậy chưa đủ rõ ràng hay sao? Cậu tôi không thể hợp tác với Tỷ Tân, tôi cũng không thể hợp tác với cô.”
Giọn