Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342263

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/2263 lượt.

độc bộ anh lại cảm thấy lòng man mác.
Công viên bên bờ sông chạy dọc bờ sông khoảng 10km, diện tích rộng lớn, quy hoạch cảnh quan và mức độ phủ xanh rất hợp lý, trở thành nơi thư giãn của người dân thành phố, đồng thời cũng làm giá bất động sản nơi đây tăng lên vùn vụt.
Bến sông trong hồi ức của Nhiếp Khiêm lại không giống như thế này, nơi đó có một bãi cát dài lột thiên, là nơi neo đậu tùy ý của thuyền bè, bến phà cũ kỹ, ván cầu dài sắp xếp lộn xộn vươn mình ra sông, từng bụi lau sậy đung đưa xào xạc trong gió, ánh hoàng hôn mùa hạ dập dờn trên sóng nước, người đi bơi thỏa thích nô giỡn, chơi đùa…
Anh đi vào một lối nhỏ được lát bằng gạch Đại Lý ngoằn ngoèo một cách cố ý, nhanh chóng nhìn thấy Cam Lộ đang ngồi trên một chiếc ghế đá. Cô ngồi bất động mắt nhìn xa xăm ra bến phà, gió làm tóc cô tung bay ngược ra sau. Anh dừng bước, trong mắt bỗng hiện lên một cảnh tượng khác, lúc đó cô chưa đến 17 tuổi, cha cô đang trong phòng phẫu thuật, một mình cô ngồi trên chiếc ghế dài ngoài hành lang bệnh viện, hai vai rũ xuống, thân người nhoài về phía trước, mặt úp vào hai bàn tay, rất lâu không động đậy, cái thân hình nhỏ nhắn cạn kiệt sức lực ấy khiến anh rung động.
Cam Lộ có chút ngạc nhiên, tiêu chuẩn đạo đức của cô không rộng đến nỗi có thể chấp nhận được sự việc này: “Đây có thể gọi là lấp liếm cho hành động của mình không?”
Trong ánh đèn tù mù, cô không nhìn thấy rõ biểu hiện của Nhiếp Khiêm, nhưng hàm răng trắng sáng của anh rõ ràng vừa lóe lên: “Chẳng lẽ trong lòng em đã có phán quyết chồng em có tội?”
“Không, em nghĩ nên có một kết luận rõ ràng, hoặc là cốt thép của Húc Thăng thật sự có vấn đề, hoặc là Tín Hòa buộc tội vô căn cứ.” Cô nghi hoặc nhìn Nhiếp Khiêm, “Anh đang cười em đấy à?”
“Anh không cười nhạo em, nhưng xem ra chồng em bảo vệ em không tồi chút nào.” Nhiếp Khiêm khô khốc nói.
Cam Lộ bị câu nói này đánh trúng, không hiểu sao lại bị anh coi như trẻ con thế, nghĩ đến Thượng Tu Văn trước giờ đều rất ít khi nói về công việc với cô, nên đành rầu rĩ thừa nhận: “Em thật chẳng biết gì nhiều về công việc làm ăn của anh ấy.”
“Nhìn cách em quản lý cha em hồi trước, anh cứ nghĩ em sẽ là một người vợ tinh tế.”
“Anh ấy lúc nào cũng xử lý tốt tất cả mọi việc…” Cam Lộ đột nhiên bị kích động. Nhiếp Khiêm lúc này đây đang nhắc đến cha cô, cô đột nhiên nhận ra thái độ của Thượng Tu Văn chính là nguyên do khiến cô không bao giờ hỏi chuyện làm ăn của anh, quan trọng hơn là, sau khi cô quản lý cha cô hơn mười năm trời từ việc nhỏ nhặt nhất, ít ra trong tiềm thức cũng đã quá mệt mỏi, nên khi gặp phải Thượng Tu Văn không cần cô phải lo lắng cho anh, nên cảm thấy vô cùng vui mừng. Nghĩ đến đây, cô vừa có chút xấu hổ vừa có chút kinh ngạc, thở dài: “Làm vợ như em có thể coi là vô cùng thất bại.”
Nhiếp Khiêm cũng thở dài đưa mắt mặt sông bị bao phủ bởi màn đêm: “Em đừng tự trách mình nữa, chồng em đã cho em niềm tin như thế cũng là một việc tốt mà.”
Cam Lộ không nói gì, lần đầu tiên cô ý thức được rằng thứ cô cần phân tính và hoài nghi ở cuộc hôn nhân này không chỉ có mỗi quá khứ của Thượng Tu Văn.
“Chỉ là trước mắt sự việc xem ra không đơn giản, Thẩm Gia Hưng làm như vậy không hề có sự bàn bạc với anh. Chiều nay lúc thông báo cho anh biết, ông ta nói việc này và việc kinh doanh cụ thể của công ty không liên quan đến nhau, do ông ta toàn quyền phụ trách. Anh chỉ có thể thẳng thắn nói với ông ta, chủ tịch hành động như vậy, đối với tổng giám đốc điều hành mà nói, là không bình thường chút nào”.
“Vậy theo những gì anh biết, ông ấy và Húc Thăng, An Đạt có mối thù hận cá nhân hoặc xung đột lợi ích nào không?”
“Ít nhất nhìn bề ngoài thì chắc là không có, anh đã điều tra ra rồi, địa ốc Tín Hòa trước đây lấy nguyên liệu sắt xây dựng của Húc Thăng thông qua An Đạt, đến tháng trước thì dừng, việc cung cấp hàng hóa và thanh toán của hai bên đều trong phạm vi hợp đồng. Nhưng hành động lần này của Thẩm Gia Hưng chắc chắn là có mưu đồ nào đó, ông ấy có đầu óc của một người làm kinh doanh, không có lợi là ông ta không làm, càng không thể làm việc tổn hại đến người khác mà không có lợi cho mình. Có lẽ em nên để chồng em có thời gian nghĩ kỹ nguyên do, dù sao anh ấy cũng là người trong cuộc.”
Cam Lộ gật gù: “Em hiểu rồi, cảm ơn anh.”
Giọng điệu khách sáo mà trịnh trọng của cô khiến Nhiếp Khiêm cười đau khổ: “Anh không ngờ rằng anh và em lại đối mặt trong chuyện này.”
“Anh đừng bận tâm, chuyện này không liên quan đến anh mà.”
“Trên thương trường, quan hệ đan xem rất phức tạp, trước mắt anh vẫn chưa hiểu mục đích của Thẩm Gia Hưng, thật sự không dám đoán định. Tín Hòa sẽ nhúng tay vào việc này sâu như thế nào.” Nhiếp Khiêm lại nhìn phía trước, im lặng một lát rồi nói, “Anh chỉ hy vọng, dù có chuyện gì xảy ra, em cũng đừng vội vàng đưa ra kết luận.”
“Có chuyện gì xảy ra đi nữa thì đó cũng chỉ là mâu thuẫn trong làm ăn, đâu đến lượt em đưa ra kết luận, em sẽ không lôi ra những chuyện khác. Nhưng…” Vai Cam Lộ đột nhiên có ai đó vỗ vào một cái, cô kinh ngạc quay đầu ra sau, chỉ thấy T