Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342262

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2262 lượt.

ần Nghiên Chi, Tần Trạm và Steven không biết từ lúc nào đã đứng sau lưng họ, Tần Nghiên Chi nhìn dò xét Nhiếp Khiêm một cách thích thú.
“Vị này không phải là chồng cô chứ, Lộ Lộ.” Tần Nghiên Chi kéo dài giọng hỏi.
Không đợi Cam Lộ mở miệng, Tần Trạm đã nhận ra người ngồi cạnh cô là Nhiếp Khiêm, hai người tuy tỏ vẻ ngạc nhiên nhưng vẫn bình thản, khiến anh bất giác có chút ngượng ngùng.
Ba người họ vốn đang chơi snooker trên tầng ba hội sở, bỗng nhiên Tần Nghiên Chi gọi anh đến bên cửa sổ, nhìn thấy Cam Lộ đứng lặng bên đường, rất lâu không nhúc nhích.
Tần Nghiên Chi bĩu môi: “Cô ấy cứ bí hiểm thế nào ấy rõ ràng là không bận việc gì, thà đứng thẫn thờ bên đường chứ không chịu đi chơi với chúng ta.”
Tần Trạm nói: “Sao em biết người ta không có việc gì, ông xã cô ấy tối nay đi công tác về, dĩ nhiên là phải về nhà rồi.”
Lời còn chưa nói hết thì thấy Cam Lộ lấy điện thoại ra nghe, sau đó bước nhanh sang đường, đi vào công viên phía đối diện ven sông.
Tần Nghiên Chi cười hi hi nói: “Ấy, nhà cô ta không ở ven sông hoặc trên thuyền đấy chứ? Anh đoán xem cô ta sang đấy làm gì?”
“Đi ngắm cảnh không được sao? Em đúng là nhiều chuyện, lại đây đánh bóng này.”
Không ngờ Tần Nghiên Chi quay sang nói với bạn trai: “Đi, Steven, chúng ta ra sông tản bộ.”
Tần Trạm biế rõ cô em họ là người rất cảm tính, đoán chắc cô không phải bỗng dưng có nhã hứng tản bộ, nhưng ngăn không được, lại sợ cô gây chuyện nên đành đi theo. Đến bờ sông, từ xa nhìn thấy Cam Lộ ngồi một mình trên chiếc ghế dài, thẫn thờ nhìn ra xa, anh thở phào: “Được rồi, đừng làm phiền cô ấy, chúng ta đi thôi.”
Tần Nghiên Chi nào muốn đi, đến cửa hàng bên cạnh mua mấy lon bia: “Uống rượu ở đây thích hơn nhốt mình trong phòng billard.”
Steven cũng đồng thanh phụ họa: “Công viên này xây đẹp thật đấy, mùa hè nếu có Festival, vừa nghe nhạc vừa uống bia thì thật chẳng còn gì thú vị bằng.”
Bọn họ ngồi trên bậc tam cấp phía sau uống bia trò chuyện, cảm thấy rất thư thái. Nhưng chẳng bao lâu sau, chỉ nhìn thấy một người đàn ông cao lớn đi đến ngồi cạnh Cam Lộ, Tần Nghiên Chi cười hê hê: “A Trạm, anh đoán xem người này có phải là ông chồng không muốn giới thiệu với chúng ta của cô ta không?”
Tần Trạm không vui nói: “Em nhiều chuyện quá đấy, ở Mỹ mấy năm rồi sao lại không bỏ được thói thích xem vào chuyện người khác ấy thế?”
Tần Nghiên Chi đứng dậy cười nói: “Em dứt khoát phải xem vào đến cùng, qua đó xem đi.”
Tần Trạm kéo tay cô: “Chi Chi, em làm gì thế hả, cô ấy có khi nào chọc ghẹo gì em không?”
“Cô ta cũng biết điều, không mặt dày tìm đến nhà mình. Nhưng nếu không phải mẹ cô ta, em cũng không đến nỗi vừa học hết cấp ba đã bị cha tống cổ ra nước ngoài du học.”
“Ấy, em nói có lý một chút đi, nếu không phải thành tích của em quá kém, ở trong nước không vào nổi trường nào tốt, chú cho em đi học đâu có liên quan gì đến dì.”
Tần Nghiên Chi hếch mặt lên, hắt tay anh ra: “Đúng vậy, cha em lúc nào cũng lấy cô ta ra để dạy em, vừa học giỏi, vừa hiền lành, lại hiểu chuyện, tự lập, em bây giờ muốn xem cô ta có phải là hoàn hảo không có khuyết điểm như thế không.”
Cô đi thẳng đến chỗ Cam Lộ ngồi, Steven không hiểu chuyện gì cũng đi theo cô, Tần Trạm toát mồ hôi vội vàng đuổi theo sau.
Nhiếp Khiêm đứng dậy, chào Tần Trạm: “Giám đốc Tần, chào anh.”
Hai người gặp mặt nhau trong vô số các buổi tiếp khách, Tần Trạm miễn cưỡng cười: “Chào anh, Nhiếp tổng.”
Ánh mắt Nhiếp Khiêm lướt qua Tần Trạm, hướng về Tần Nghiên Chi, cười mà như không cười: “Tiểu thư, cô đoán không sai, tôi không phải là chồng Lộ Lộ. Có vấn đề gì không?”
Người anh cao lớn, ánh trăng sáng chiếu rọi khiến gương mặt anh tuấn của anh càng nghiêm nghị lạnh lùng khiến người ta có cảm giác e dè. Tần Nghiên Chi đần người ra, nhất thời không biết phải nói gì. Cam Lộ bực bội nhìn Tần Trạm, Tần Trạm xua tay, thể hiện sự bất đắc dĩ của mình rồi cười ha ha: “Thật khéo quá, lại gặp mặt ở đây, cùng nhau đi uống chút bia chứ.”
“Không còn sớm nữa, em phải về nhà.” Cam Lộ cũng đứng dậy, khoác giỏ xách lên vai.
“Anh đưa em về. Tạm biệt các vị.” Nhiếp Khiêm gật đầu chào mọi người rồi cùng Cam Lộ đi ra khỏi công viên.
“Cuộc sống của em đúng là không giống như những bà nội trợ đơn thuần mà.” Nhiếp Khiêm cho xe chạy ra đường, “Lại có người muốn chĩa mũi dùi vào em, hơn nữa cô gái đó lại tỏ vẻ như vừa bắt gian thành công cơ đấy.”
Cam Lộ bị hai từ “bắt gian” và “chĩa mũi dùi” làm cho rúng động, nhưng nhớ lại cái nhìn dò xét thích thú của Tần Nghiên Chi, trong ánh mắt rõ ràng không chỉ có sự hiếu kỳ. Cô thừa nhận vừa rồi có lẽ không phải vô tình gặp gỡ, đồng thời cũng khẳng định mình giữ khoảng cách với gia đình họ Tần là hoàn toàn đúng đắn.
“Tần Trạm có quan hệ gì với em?”
Cam Lộ không vui tránh ánh mắt của anh: “Chẳng có quan hệ gì cả.”
Nhiếp Khiêm sững lại: “Anh không có ý tra hỏi em, nhưng Tần Trạm là cháu của Tần Vạn Phong, những người theo ngành địa ốc bên cạnh em quả không ít.”
Cam Lộ không có ý định cho anh biết Tần Vạn Phong là chồng hiện tại củ