Ring ring

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342271

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2271 lượt.

thấy bóng dáng đâu. Lần này lại đòi bỏ công việc bên đó, đến quản lý chi nhánh tiêu thụ ở đây, bị cậu mắng cho một trận.”
Cam Lộ không nhịn được cười ha ha, kể lại cho chồng nghe cảnh tượng ở cổng sau đài truyền hình mà mình với Tiền Giai Tây nhìn thấy hồi đầu tuần trước. Thượng Tu Văn nghe mà dường như có chút kinh ngạc, bất chợt cau mày.
Cam Lộ cười kết luận: “Em đoán anh ta đòi đến đây, không nhất định là vì quan tâm đến chi nhánh tiêu thụ ở đây.”
“Anh ta đúng là bản tính khó đổi, nghe nói chị dâu đã cãi vã với anh ta mấy lần, bây giờ lại gây thêm chuyện nữa.” Thượng Tu Văn lắc đầu thở dài, “Haizzz, cậu lúc nào cũng trọng nam khinh nữ, hai anh rể họ thật ra là người rất được việc, đặc biệt là anh rể thứ hai, rất có năng lực, nhưng chỉ giữ chức nhỏ trong công ty, cổ phần trong tay cũng rất ít, hoàn toàn không thể tham gia vào các quyết sách của công ty. Anh ba thì chẳng để tâm gì đến công việc, cậu hiện giờ tuổi tác đã cao, sức lực không còn như trước, gánh vác Húc Thăng thật sự rất vất vả.”
Cam Lộ bỗng dưng lo lắng, lắc cánh tay anh: “Tu Văn, anh không được đến quản lý công ty giúp cậu đâu đấy, nghe chưa? Lương có cao ngất trời cũng không được, em không muốn hai người ở hai nơi.”
Thượng Tu Văn vòng tay ôm lấy cô, để cô ngồi lên đùi mình, cười nói: “Nếu anh không tìm được công việc thích hợp thì phải làm sao? Em là muốn anh ở nhà ngồi chơi xơi nước hay là muốn anh đi thành phố J?”
“Anh sẽ kiếm được việc mà, em rất tin tưởng ở anh.”
“Tóm lại là không muốn anh đến làm ở Húc Thăng phải không? Vì sao vậy?”
Cam Lộ hơi sững lại: “Hứ, em sợ anh đến đó, bị ảnh hưởng bởi ông anh phóng đãng của anh.”
Thượng Tu Văn cười mà như không cười nhìn cô: “Vậy em đi cùng với anh nhé, anh sẽ chịu sự quản lý của em cả ngày được chưa?”
Cam Lộ nghiêm túc suy nghĩ, nhưng vẫn lắc đầu: “Không được đâu Tu Văn, công việc của em ở đây rất ổn định, nếu hai chúng ta sau này đều không có công việc và thu nhập ổn định, vậy sau này lỡ xảy ra chuyện gì thì rắc rối to, anh còn lại lo cơm áo gạo tiền, đâu thể suy nghĩ kỹ càng về những việc anh muốn làm.”
Thượng Tu Văn chăm chú nhìn cô, rất lâu không nói, Cam Lộ thấy kỳ lạ: “Sao thế, anh thật sự muốn đến Húc Thăng làm việc à?” Cô ngần ngừ một lát, “Em cảm thấy anh không thích hợp với chỗ đó, nhưng nếu anh nhất định muốn đi…”
Thượng Tu Văn nhấc tay cô đặt lên môi: “Không, anh không định đi.” Gương mặt gần đây mệt mỏi, xanh xao vì lo toan của anh nở một nụ cười, mắt sáng lên, “Anh đã thuyết phục được cậu, sau này sẽ vạch ra chiến lược đầu tư hẳn hoi, mời giám đốc điều hành về quản lý việc kinh doanh, đồng thời trao quyền lại cho hai anh rể. Cậu chỉ cần làm tốt công tác bên ngoài, giữ mối quan hệ với chính quyền là được rồi. Thời gian này, anh có thể vẫn phải thường xuyên đi công tác, nhưng mà Lộ Lộ này, anh không muốn chúng ta mỗi người một nơi, dù có khó khăn thế nào, cũng sẽ phải đến đó.”
Cam Lộ lại một lần nữa bị mê hoặc bởi nụ cười của anh, ngón tay đặt trên môi anh di chuyển đến khóe miệng, sau đó di chuyển lên trên, vuốt ve đuôi mắt anh, cơ hồ như muốn nụ cười đó không bao giờ tắt trên khuôn mặt anh, đồng thời cũng muốn mình lúc nào cũng được anh nhìn bằng ánh mắt tràn đầy yêu thương như thế.
“Tu Văn, nếu…ý em là, nếu anh muốn em có con, em…” Giọng nói của cô càng lúc càng mơ hồ, Thượng Tu Văn hoàn toàn hiểu được tâm lý của cô, mắt anh ngời sáng, thì thầm gọi tên cô, cúi đầu xuống hôn cô.
Cam Lộ cảm thấy, đồng ý có con bây giờ đối với một người không thích bốc đồng như cô có thể xem là một phút bốc đồng hiếm có. Ít ra trước khi nói câu nói đó bật ra khỏi miệng cô, cô không hề nghĩ rằng mình đã hoàn toàn hạ được quyết tâm.
Nói xong câu đó, cô không hề hối hận. Trải qua cuộc sống hai năm đầy lý trí và bình lặng, cô rất muốn giữ lấy sự hòa hợp và mặn nồng của hai vợ chồng trong thời gian này. Một người luôn có chừng mực trong từng cử chỉ, hành động như Thượng Tu Văn tỏ ra vô cùng cuồng nhiệt khiến cô bất ngờ, đồng thời cũng bị cuốn vào trong đó.
Cô nghĩ, bọn cô cuối cùng cũng cần một đứa con, nếu đứa bé ra đời trong sự mong mỏi của cha nó như đó cũng là một việc hạnh phúc.
Sau đó, Thượng Tu Văn ngoài đi công tác ở thành phố J ra, bỗng nhiên trở nên nhàn rỗi. Anh chỉ thi thoảng đến công ty xử lý các hóa đơn chứng từ, đôn đốc hai nhân viên mà công ty còn giữ lại nhanh chóng kết toán, phần lớn thời gian đều ngồi trong phòng làm việc, máy tính, máy fax đều mở, nghiễm nhiên gia nhập đội ngũ SOHO.
Anh giải thích là anh đang khảo sát dự án, còn Ngô Lệ Quân hầu như chẳng tỏ ra lo lắng gì với tình cảnh của con trai hiện nay, Cam Lộ cảm thấy nếu như cứ căn vặn, hỏi han thì sẽ gây áp lực tâm lý cho chồng, hơn nữa, Thượng Tu Văn cho dù lúc mới qua lại với cô, xem ra lúc lười biếng nhất cũng chưa từng ngừng làm việc, cô nghĩ cô không nên lo lắng quá nhiều.
Ngoài việc Thượng Tu Văn chưa xác định được mình cần làm gì khiến Cam Lộ khỏi lo lắng ra, những ngày tháng tiếp đó trôi qua vô cùng bình yên, thậm chí có thể dùng thêm một từ nữa là: mặn nồng.