Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác
Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015
Lượt xem: 1342270
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2270 lượt.
Mùa đông năm nay, nơi đây và đa số các tỉnh phía nam đều có trận tuyết rơi lớn hiếm thấy, nghe nói nhiệt độ thấp nhất trong vòng hơn 40 năm trở lại đây, tuyết đóng dày nhiều ngày không tan, giao thông trong thành phố bị ảnh hưởng nghiêm trọng, đồng nghiệp đi làm đề than thở không ngớt, dường như chỉ có Cam Lộ là chẳng than phiền gì, khóe miệng lúc nào cũng nở một nụ cười.
Thượng Tu Văn rất ít khi ra ngoài tiếp khách, lúc không đi công tác, chỉ thỉnh thoảng đến công ty, sau đó mỗi chiều đến phòng tập thể hình, tập xong, tiện đường đến đón Cam Lộ cùng về.
Buổi tối, hai người bận rộn với công việc của mình trong phòng làm việc. Cam Lộ đến giờ lên giường xem tiểu thuyết trinh thám, anh xem xong giấy tờ đi theo, hai người ôm nhau ngủ, gió lạnh rít bên ngoài nhưng trong phòng lại ấm áp vô cùng.
Vì sao lại hoài nghi như thế?
Chớp mắt một cái học kỳ lại sắp kết thúc, Cam Lộ bận rộn xong với kỳ thi học kỳ, thở phào nhẹ nhõm. Hôm nay, Thượng Tu Văn bỗng dưng nói có buổi tiếp khách, muốn dẫn cô theo cùng. Cô có chút bất ngờ, trước đây Thượng Tu Văn chưa bao giờ dẫn cô đến các buổi tiếp khách làm ăn cả. Chỉ có dịp cuối năm, cô mới đi dự buổi tiệc do công ty An Đạt tổ chức nhân viên và người nhà của họ, mọi người cùng nhau ăn uống, Phùng Dĩ An đại diện cho công ty phát bao lì xì, coi như là tống cựu nghênh tân, vui say một bữa. Bây giờ An Đạt đã ngừng hoạt động, chẳng lẽ cùng nhau mở tiệc chia tay hay sao.
Thượng Tu Văn cười lắc đầu: “Việc anh đang làm có tín hiệu tốt, sau tết, anh đến làm việc tại công ty đầu tư Viễn Vọng, hôm nay đi dùng cơm cùng với các lãnh đạo và nhân viên cấp cao của Viễn Vọng, muốn để em gặp mặt đồng nghiệp mới của anh.”
Anh giới thiệu về công ty Viễn Vọng vô cùng ngắn gọn: “Công ty đầu tư này thành lập 5 năm rồi, rất có thực lực, trước đây cũng đầu tư vào nhà đất, mấy tháng trước mời được một tổng giám đốc du học ở nước ngoài về, lĩnh vực đầu tư bắt đầu được mở rộng, anh thấy viễn cảnh phát triển của nó, sau này sẽ phụ trách vận hành một bộ phận.”
Cam Lộ chẳng có chút khái niệm nào đối với mấy từ đầu tư, phát triển, chỉ là cô có cách nhìn truyền thống đối với công việc luôn luôn cho rằng dù là bất cứ ai, tốt nhất cũng nên có một công việc chính thức, nghe tin này dĩ nhiên rất vui mừng.
Lộ Phi mỉm cười gật đầu: “Tôi đã bàn giao công việc mấy ngày hôm nay rồi, mong chủ tịch Vương thông cảm cho lần bận việc riêng bỏ việc công này của tôi.”
Từ Hoa Anh cười: “Lộ Phi, tôi rất không tán thành đàn ông vì việc tư mà bỏ việc công, nhưng cậu cứ đi đi, tôi trước giời đều không xem vào việc của Viễn Vọng, chủ kiến này có thể thay chủ tịch của các cậu đưa ra đấy.”
“Bà xã à, tất cả chủ kiến em đều có thể thay anh đưa ra.” Vương Phong cười lớn, quay sang Thượng Tu Văn, “Tu Văn sẽ đến tiếp nhận công việc điều hành ở một bộ phận nhanh thôi, không sao đâu.”
“Mấy ngày này tôi còn phải đến Húc Thăng một chuyến nữa.” Thượng Tu Văn cười nói, “Nhưng rất nhanh sẽ quay về, không làm ảnh hưởng đến việc mà Lộ tổng đã giao”
Lộ Phi bên kia bàn nâng ly mời: “Giám đốc Thượng khách sáo rồi, chuyện riêng của tôi ảnh hưởng đến lịch trình của anh, thật có lỗi quá.”
“Thành phố J bên đó nghe nói tuyết rơi rất dày, trận tuyết năm nay thật khủng khiếp.” Một vị phó tổng nói, “Phạm vi ảnh hưởng rất lớn.”
“Đúng vậy,” Từ Hoa Anh nói, “Hai người ra ngoài phải chú ý an toàn đấy.”
Thượng Tu Văn và Lộ Phi đều cười gật đầu để bà an tâm.
Tiếp đó cuộc trò chuyện toàn là nội dung làm ăn mà Cam Lộ cảm thấy rất xa lạ, nhưng ngoài Từ Hoa Anh nói năng hiểu biết không kém đấng mày râu ra, những phụ nữ khác hiển nhiên đều không thể chen lời vào, cũng vô cùng thận trọng, chỉ hạ thấp giọng trò chuyện với nhau về những đề tài nhỏ nhặt trong cuộc sống như việc học hành cửa con cái, mua sắm… Cam Lộ phần lớn là ngồi nghe, nhưng cô không hề có cảm giác không tự nhiên. Lần đầu tiên tham gia vào giới làm ăn của Thượng Tu Văn, nhìn chồng mình tuy nói không nhiều nhưng lại rất thoải mái, cô cảm thấy vui vô cùng.
Khi ra về Thượng Tu Văn đi cùng với Lộ Phi.
“Sân bay ở Quý Dương nghe nói phải đóng cửa vì tuyết rơi nhiều, tổng giám đốc Lộ, anh định đến đó bằng cách nào?”
“Ngày mai tôi sẽ đi Quảng Tây, nghe nói đường ở đó đã được khai thông.”
Thượng Tu Văn gật gù: “Tốt, đợi anh về cùng cùng bàn bạc với Húc Thăng cũng không muộn, từ giờ đến hết năm chắc không có động thái gì nữa.”
Bọn họ mỗi người lên xe của mình, Cam Lộ hỏi Thượng Tu Văn: “Vì sao anh lại bàn bạc chuyện của Húc Thăng với tổng giám đốc Lộ?”
“Viễn Vọng có ý mua một số cổ phần của Húc Thăng, anh cho rằng đây là chuyện tốt, có thể giúp Húc Thăng phát triển bước tiếp theo, nên tận lực nắm lấy cơ hội này, nhưng cậu khá là bảo thủ, không muốn cổ phần của công ty lọt vào tay người ngoài, mối giao dịch này vẫn còn đang trong thời gian thương lượng.” Xe của anh theo sau Audi Q7 của Lộ Phi chạy ra khỏi khu vườn, anh liếc nhìn Cam Lộ, “Buổi tiệc chỉ nói chuyện làm ăn, lại