Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Gia Cố Tình Yêu

Gia Cố Tình Yêu

Tác giả: Thanh Sam Lạc Thác

Ngày cập nhật: 04:17 22/12/2015

Lượt xem: 1342345

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/2345 lượt.

ột chút, cô liền ngăn lại, nói không cần thiết.
“Mẹ không có ở nhà à?”
“Hôm qua mẹ đi họp ở tỉnh lị rồi, tối nay mới về.”
“Xin lỗi, Lộ Lộ.”
Cam Lộ cười: “́y, sao lại bỗng dưng xin lỗi em. Nghe nói các cô gái ở Nam Mỹ vừa phóng khoáng vừa gợi cảm. Anh thành thật khai báo đi, anh đi xem múa thoát y hay đi quán bar tán tỉnh mấy cô gái rồi?”
Thượng Tu Văn lại ngớ ra, một hồi lâu mới cố nén cười: “Ừm, các cô gái ở đây quả thật rất bốc lửa, anh bây giờ rất thông cảm cho Thiếu Côn cứ than phiền an ninh ở đây kém nhưng một năm ít nhất phải ở đây đến bốn, năm tháng.”
“Nói trọng điểm, rốt cuộc là có hay không?”
“Anh đâu có tâm trạng để làm mấy chuyện đó.” Thượng Tu Văn thở dài, “Ngốc ạ, lấy anh rồi em chẳng thể ngủ nướng thỏa thích được ngày nào, anh cảm thấy có lỗi.”
“Ồ, ra vậy. Không sao, ngày nào cũng ngủ nướng cũng chẳng có gì thú vị, thi thoảng ngủ một lần thật tuyệt, rất thoải mái.” Cô vươn vai trong chiếc chăn ấm, “Mấy giờ rồi?”
“Bên này sắp 11 giờ đêm rồi.”
Cam Lộ dạo này hay nói điện thoại với anh nên đã nắm được chênh lệch múi giờ giữa hai nước: “Em ngủ đến 10 giờ sáng cơ đấy, thật ra trước đây chưa từng có. Haizz, mấy hôm nay hình như rất dễ mệt mỏi, lát nữa chị Hồ đến làm tổng vệ sinh.”
“Nằm thêm chút nữa đi.”
Cô vốn chớm ngồi đậy, nghe lời anh nói lại nằm xuống, thư thái vùi đầu vào gối: “Tu Văn, muộn rồi sao anh còn chưa đi ngủ, có phải Thiếu Côn gặp phiền phức gì rồi không?”
“Vẫn tốt, công ty anh ấy chỉ bị liên đới, hơn nữa anh ấy là công dân Anh, luật sư cho rằng cơ hội thoát khỏi cáo buộc của anh ấy rất lớn.”
“Vậy thì tốt rồi,” ấn tượng của Cam Lộ về Thượng Thiếu Côn rất tốt, nghe tin này, cô cũng mừng cho anh, “Vậy sao anh còn chưa ngủ, có phải lo lắng cho Húc Thăng không?”
“Anh chỉ là rất nhớ em, Lộ Lộ ạ, nhớ đến không ngủ được, nếu bây giờ có em nằm bên cạnh anh thì tốt biết mấy.”
Giọng nói có vẻ khàn khàn của Thượng Tu Văn vọng đến, khoảng cách xa côi như vậy hình như khiến cho giọng nói này tăng thêm sức ấm áp khó diễn tả thành lời, Cam Lộ từ đầu ngón tay cầm điện thoại đến tận tim óc đều run lên vì hạnh phúc, cổ họng như nghẹn lại, một lát sau mới thì thào: “Em cũng rất nhớ anh.”
Hai người đều im lặng, xa xa vẳng lại tiếng kêu rè rè nhỏ xíu của đường truyền điện thoại, lúc này chiếc điện thoại để bàn ở tủ đầu giường bỗng reng lên, cô ghét sự chen ngang làm cụt hứng này nhưng cũng đành nhổm dậy nghe. Là Ngô Lệ Quân gọi về, bà đi thẳng vào vấn đề: “Tiểu Cam, con liên lạc với chị dâu họ ngay, tìm nó, bảo nó lập tức quay về nhà.”
Cam Lộ chẳng hiểu đầu cua tai nheo: “Mẹ, chị dâu sao thế ạ, con phải đi đâu tìm chị ấy?”
Giọng nói Ngô lệ Quân rõ ràng đang rất bực bội, nhưng miễn cưỡng hạ thấp giọng: “Mẹ vừa mới nhận được điện của cậu con, nghe nói không biết nó nghe lời đồn đại gì, từ thành phố J chạy đến chỗ chúng ta tìm nhân tình của Ngô Úy nói phải quấy, vậy còn ra thể thống gì nữa? Mẹ đang bận họp, con đi tìm nó, khuyên lơn nó.”
Cam Lộ đành vâng vâng dạ dạ, đặt điện thoại xuống, cô vừa đứng dậy vừa nói vào di động: “Anh đều nghe thấy rồi chứ. Trời ạ, thành phố này lớn thế này, em biết đi đâu tìm chị ấy bây giờ?”
Thượng Tu Văn vừa tức giận vừa không biết phải làm thế nào: “Em gọi điện thoại cho Ngô Úy trước, chuyện này đáng lẽ phải để anh ta ra mặt giải quyết.”
“Ừm, được rồi, không nói với anh nữa, em đi thay quần áo đây.”
“Lái xe cẩn thận, có chuyện gì, phải gọi cho anh ngay đấy.”
Cam Lộ vội vàng đánh răng rửa mặt, thay quần áo, sau đó gọi vào di động Ngô Úy: “Anh Ba, vui lòng chỉ cho em biết, em phải đi đâu để tìm chị dâu.”
Ngô Úy đang rất thê thảm, anh ta vừa bị cha và cô gọi đến mắng cho một trận, vợ nhận điện thoại của anh ta, nghe anh ta hù dọa chỉ cười gằn: “Ngô Úy, anh nên biết rõ, bây giờ là anh quỳ xuống cầu xin tôi, còn phải xem tâm trạng tôi thế nào đã.” Sau đó cúp điện thoại chẳng thèm đoái hoài đến anh ta. Hiện giờ anh ta đang ở đây, hoàn toàn không phải là thành phố J có thể hô phong hoán vũ, lại càng không thể ngạo mạn như bình thường được nữa, đành xuống nước nói: “Lộ Lộ, chị dâu em không biết nghe ai nói xằng nói bậy đã đến đài truyền hình, anh quả thật không tiện đến đó lôi cô ta về, đành phiền em vậy.”
Cam Lộ không khỏi cảm thấy buồn cười: “Được rồi, em đến đó xem sao.”
Cô vừa lái xe đến đài truyền hình vừa đeo tai nghe gọi điện thoại cho Tiền Giai Tây: “Giai Tây, bây giờ cậu có đi làm không?”
Giọng Tiền Giai Tây hạ đến mức thấp nhất nhưng lại rất phấn khích: “Đang đi làm, tớ đang ở hiện trường xì căng đan, rất phấn khích, rất đã, bây giờ không tiện kể cho cậu nghe, để tớ phát lại sau vậy.”
“́y, đợi đã, cái cô Lý Tư Bích hôm nay có đi làm không?”
“Cậu tìm cô ta làm gì? Chẳng lẽ có người truyền hình vở kịch đang đến hồi gay cấn với cậu rồi à, tin tức truyền đi nhanh như tên bắn ấy.”
Cam Lộ nghe mà đầu cứ quay mòng mòng: “Cái gì mà vở kịch đang đến hồi gây cấn?”
“Tớ nói cậu nghe nhé, tớ vừa nãy đang quay hình chương trình trò chuyện với người quản lý của Lý Tư Bích, thì một bà dẫn theo m